ARRIVAL - QUÁ NHIỀU ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

author


Tôi quyết đi xem “Arrival” từ một lời chê bai “ Đừng xem Arrival nhé! phim khoa học viễn tưởng khó hiểu, dở lắm!”. Điều đó chỉ khiến tôi tò mò thêm và quyết định sẽ phóng ngay đến rạp sau giờ làm. May mắn thay, dạo này tôi chẳng có thời gian để ngó ngàng tới việc người ta đang làm gì ngoài rap.

Nội dung câu chuyện:
Một nữ tiến sĩ về ngôn ngữ, sống một mình. Công viêc của cô là giảng dạy về ngôn ngữ ở một trường Đại học tại bang cô sinh sống. Một ngày nọ có 12 vật thể lạ đổ bộ xuống Trái đất nằm rải rác trên nhiều đất nước khác nhau và dĩ nhiên là có Mỹ. Cô được mời để nghiên cứu về ngôn ngữ của họ, gia tiếp với họ, hỏi họ về mục đích đến Trái đất. Trong quá trình nghiên cứu và giao tiếp với họ, cô hiểu được rằng họ muốn đến đây để đem đến trái đất một loại tri thức mới để cứu nhân loại. Trong khi đó do sự tương đối của ngôn ngữ giữa các đất nước khác nhau, họ lại hiểu ra những vấn đề khác, dẫn đến những nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ và hỗn loạn. “ Cách phòng thủ tốt nhất là tấn công” Chính phủ các nước chuẩn bị chuẩn bị cho một cuộc chiến với người ngoài hành tinh, tấn công các phi vật thể lạ đê bảo vệ đất nước mình, bảo vệ Trái Đất. Và dĩ nhiên chẳng ai tin cô cả duy nhất chỉ có một nam kỹ sư công nghệ thông tin cùng nghiên cứu với cô tin điều đó. Hai người cùng nhau đấu tranh để ngăn chặn cuộc chiến. Trong quá trình đó cô phát hiện ra cô có khả năng nhìn thấy được tương lại. Cô đã gọi điện thoại trực tiếp đên cho tướng quân Trung Quốc để nói những điều vợ ông ta nói trong lúc hấp hối. Trung Quốc ngừng tấn công, các nước khác đồng loạt dừng lại, các vật thể biến mất. Mọi thứ trở lại bình thường. Cô Sau đó cô cùng kỹ sư yêu nhau và sinh hạ một bé gái, đặt tên là Hannah. Vì cô có khả năng thấy được tương lại nên cô đã biết trước được rằng con gái cô sẽ chết bở một căn bệnh hiếm khi nó trưởng thành. Chồng cô chẳng tin điều đó và bỏ đi. Cô một mình nuôi con cho đến khi đứa con gái trưởng thành và chết. Cô cho ra đời cuốn sách “ Ngôn ngữ toàn câu” bằng những ký tự người ngoài hình tinh để lại và đã giành giải thưởng gianh giá. Tướng Quân Trung Quốc đích thân đến gặp để cảm ơn cô vì cô đã ngăn ông ấy làm một điều khủng khiếp.


Những nhà làm phim đã kể:
Có một người phụ nữ là một Tiến sĩ về ngôn ngữ. Cô có một đứa con gái chết vì một căn bềnh hiếm và cô chọn việc sống một mình với kí ức về đứa con gái vẫn luôn đeo đuổi cô. Hàng ngày cô đến trường để dạy học, cuộc sống cứ thế trôi đi. Một ngày nọ có 12 vật thể lạ đổ bộ xuống Trái đất nằm rải rác trên nhiều đất nước khác nhau và dĩ nhiên là có Mỹ. Cô được mời để nghiên cứu về ngôn ngữ của họ, gia tiếp với họ, hỏi họ về mục đích đến Trái đất. Trong khi đó do sự tương đối của ngôn ngữ giữa các đất nước khác nhau, họ lại hiểu ra những vấn đề khác, dẫn đến những nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ và hỗn loạn. “ Cách phòng thủ tốt nhất là tấn công” Chính phủ các nước chuẩn bị chuẩn bị cho một cuộc chiến với người ngoài hành tinh, tấn công các phi vật thể lạ đê bảo vệ đất nước mình, bảo vệ Trái Đất. Con cô, với những kí ức về cô con gái đã chết luôn hiện trong đầu cô, chính những ký ức đó đã đưa cô đến chìa khóa để hiểu ngôn ngữ ngoài hành tinh đó, cô hiểu ra mục đích họ đến Trái đất, họ đế để cứu nhân loại, họ muốn cung cấp công cụ, cung cấp tri. để rồi ngàn năm sau nhân loại có thể cứu họ. Những chẳng ai tin cô cả duy nhất chỉ có một nam kỹ sư công nghệ thông tin cùng nghiên cứu với cô tin điều đó. Cô đã thuyết phục được Trung Quốc ngưng tấn công và đồng các nước còn lại đã theo Trung Quốc. Cuộc chiến được ngăn chặn, 12 vật thể lạ biến mất, cô cho ra đời cuốn sách “ ngôn ngữ Trái đất” dựa trên ký tự mà người ngoài hành tinh để lại. Cô và người kĩ sư đó yêu nhau.
Chính cách kể của người đạo diễn và nội dung chính của câu chuyện đã có sự khác nhau, đã khiến một bộ phim đã là khoa học viễn tưởng rồi lại càng trở thêm rắc rối và khó hiểu hơn. Dương như nó vẫn là một, chỉ có vấn đề duy nhất là thời gian. Nó giống như một vòng tròn tương đối. Tôi đã bối rối biết bao phân tích ra hai cách nhìn câu chuyện như vậy. Khi bộ phim kết thúc tôi thấy khán giả có vẻ thất vọng. “ thế thôi à”, “ chẳng có tí đánh nhau nào”, “ chẳng hiểu gì hết” giống y chang những lời chê bai mà tôi đã được nghe. Còn tôi, Tôi thấy nó nói về rất nhiều điều đó chứ!


Thứ 1: Ngôn ngữ.
Tôi sẽ chẳng đủ kiến thức để nói ngôn ngữ nào cả vì ngay bản thân tôi, đã có vấn đề rất lớn về sử dụng ngôn ngữ. Tôi đã viết sai chính tả thật nhiều đến mức được gọi là “thánh”. Tôi diễn tải lời nói thật lủng củng khiến cho nó chẳng giống ai. Tôi có thể cười về một vấn đề nào đó mà chẳng ai thấy nó buồn cười và ngược lại, hoàn toàn im lặng trong một đám đông đang gào thét. Có biết bao sự hiểu lầm mà chỉ có trong cảm nhận giữa những lần giao giao tiếp với ai đó mà cả tôi và họ đều không buồn giải thích. Chẳng biết khi nào là đùa, khi nào là thật.Và cũng chính bộ phim đã an ủ tôi phần nào, cho tôi hiểu một điều hoàn toàn mới về ngôn ngữ. Trước đây, tôi chỉ đơn giản nhìn nhận ngôn ngữ là một phương tiện để con người có thể giao tiếp và hiểu biết lẫn nhau, để có thể kết nối và làm việc với. Và khi hai bên có thể giao tiếp với nhau bằng một thứ ngôn ngôn ngữ nào đó thì dĩ nhiên là họ sẽ có kết nối với nhau.Nhưng Bộ phim đã cho tôi thấy vấn đề nó không đơn giản như vậy. Ngôn ngữ có tính tương đối và sự kết nối rời rạc, mà khi nó đã là của từng cá thể thì nó lại càng tương đối và rời rạc hơn. Ngôn ngữ vô tình trờ thành một thứ nguy hiểm, có thể hình thành xung đột.
Bộ phim đã cho tôi thấy một điều rằng mỗi một loại ngôn ngữ được hình thành theo một tư duy khác nhau và mỗi người vỗn đã là duy nhất thì lại càng rắc rối. Khi giao tiếp nếu mỗi người hiểu về cùng một sự vật hiện tượng theo cách khác nhau, không có tiến nói chung nên xung đột xảy ra. Họ hiểu lầm nhau, nghi ngờ, giận dỗi và mất nhau. Bởi một điều tưởng quá đơn giản là ngôn ngữ. Và khi phát hiện ra điều đó từ bộ phim tôi chỉ cảm thấy rằng mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ và nên học cách để hiểu nhiều hơn. Mọi thứ đều có ngôn ngữ riêng của nó, chúng ta đã bao giờ thực sự lắng nghe? “Có điều gì đang xảy ra với nhân loại vậy mẹ ơi? - Black Eyed Peas”

 

Thứ 2: Cuộc sống.
Trong phim đã nêu lên một câu hỏi lớn mà tôi chắc chắn rằng ai cũng từng dằn vặt, đã từng tự hỏi bản thân mình hay ai đó: “ nếu anh có thể nhìn thấy cuộc đời mình từ khi bắt đầu đến khi kết thúc anh sẽ thay đổi điều gì?” Tôi lại ngỡ ngàng khi ở thời điểm này có thứ hỏi tôi lại điều này. Tôi vẫn luôn trả lời là không? Và tội tin rằng sẽ có nhiều người có cùng câu trả lời như tôi. Chúng ta có quá nhiều thứ không muốn làm lại, sợ mất đi điều gì đó, sợ mất đi ai đó và muốn làm lại điều đó với ai đó. Bộ phim vẫn đưa ra câu trả lời như tôi nhưng công thêm một điều mới mẻ “ anh sẽ không thay đồi gì cả nhưng có lẽ, anh sẽ nói ra nhiều hơn những gì mình suy nghĩ”. Có bao nhiêu chúng ta ngập ngừng rồi im lặng? Có bao nhiêu mối quan hệ đã kết thúc bằng lặng im? Để rồi lại tự hỏi một điều rằng “ nếu có thể quay lại được ta sẽ thay đổi điều gì? ”. Chúng ta nên dám sông dù cuộc đời có đau khổ, sướng vui. Dù có biết được kết thúc của cuộc đời ta là cái chết một lúc nào đó thì chúng ta thì hãy cứ với sống điều đó từng ngày một và biết cách lăng nghe và nói ra.


Thứ 3: Chính Trị.
Vấn đề này tôi cũng chẳng hiểu lắm vì nó rắc rối lắm. Nhưng tôi cũng có thể cảm nhận một điều gì đó về quyền lực của Trung Quốc ở đây. Cũng có thể nó được chuyển thể từ tiểu thuyết của một tác giả gốc Trung Quốc.


Thứ 4: Thông điệp Hòa Bình.
Bộ phim đang cố gắng kêu gọi hòa bình. Nó cố gắng xây dựng một thứ ngôn ngữ chung của nhân loại “ ngôn ngữ Trái Đất” Bằng chính những ký tự tượng hình của người ngoài hành tinh đó để lại, có phải là ngẫu nhiên? khi những ký tự đó đều mang hình tròn? . Để có hòa bình thì con người cần hiểu nhau, các quốc gia cần hiểu nhau, tôi và anh cần hiểu nhau, để trách sự xung đột do cách hiểu tương đối của ngôn ngữ. Con người ngày càng ít hiểu nhau họ hiểu máy móc nhiều hơn, cô lập mình hơn và cô đơn hơn. Điều đó cho ta câu trả lời về mục đích của những vật thể đó đến Trái Đất. Ô! Người ta đã nhìn được một điều quá nhân văn. Tôi vô cùng nểu phục người đã tạo ra điều này, Ted Chiang.


Thứ 5: Phim.
Tôi đã tự hỏi nếu Nolan kể câu chuyện này thì sẽ thế nào? Tôi chưa có cơ hội để đọc "Story of Your Life" Chẳng biết từ nguyên tác đển khi lên màn ảnh thì nó đã thay đổi thế nào. Nhưng tôi vẫn luôn có nhiều phần mên mộ nhưng triết lý kiểu này do Nolan kể .Có thể ông ấy sẽ cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng hoặc một câu hỏi còn lớn hơn thế gấp bộ lần, có thể thời lượng sẽ tăng thêm nữa, có thể sẽ chẳng như thế nữa. Ai mà biết được ai cũng có ngôn ngữ riêng của họ. Ồ suy cho cùng thì Denis Villeneuve đã làm được một thứ phi thường đấy chứ! Mọi thứ thật lôi cuốn.
Tóm lại, nó đáng xem, đáng để nghiền ngẫm, đáng để suy nghĩ, đáng để bỏ tiền, đáng để đi xem một mình.

1/2017


Bình luận
2 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn reacts this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 05 tháng 11 năm 2018
    Tui là một trong những người đầu tiên coi phim này ngoài rạp mà vẫn nhớ như in
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  Ngày 05 tháng 11 năm 2018
    Phim chỉ hay với những người hay xem phim. Ổ cứng của tui đã có một chỗ dành cho nó.