BẢY THI THỂ - GIA ĐÌNH - TRẺ EM VÀ TƯƠNG LAI - Lời cảnh báo khéo léo đến từ một bộ phim trinh thám.

author

Cho tới khi bước vào phòng chiếu, tôi, một tín đồ của dòng phim trinh thám, tâm lý tội phạm vẫn nghĩ rằng bộ phim này sẽ làm thỏa mãn đam mê của tôi. Thế nhưng, 15 phút đầu phim đã khiến niềm tin của tôi dành cho dòng phim này của điện ảnh Hàn Quốc bị lung lay. Chỉ 15 phút mà làm cho cảm xúc của tôi bị xáo trộn một cách khủng khiếp. Tôi bị mất phương hướng, bị hụt hẫng, bị thất vọng và nhiều nhất là hoang mang. 

Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những ý nghĩ như : " Đâu xuất sắc đến mức rầm rộ khiến khán giả điên đảo như cái cách mà người ta quảng bá về bộ phim." " Không quá tệ, nhưng không đạt chuẩn." " Diễn xuất của nam chính quá tuyệt, vì anh ấy, phải ngồi lại tới hết phim." Đó, trong đầu tôi những ý nghĩ đó cứ đi qua đi lại, không cách nào xua đi được cho tới khi hành trình của viên cảnh sát bắt đầu. Tới đây thì dĩ nhiên là tôi tò mò, tò mò và chăm chú theo dõi từng bước đi, từng hành động của ông ta. Nói thế không có nghĩa là tôi hoàn toàn bị thu hút vào bộ phim bởi lẽ, tôi thấy, ông ta chẳng có lí do gì đủ mạnh để bắt đầu hành trình đó cả. Ông ta đang rất tốt ở vị trí cảnh sát phá án ma túy của mình lại đi chạy sang tổ hình sự. Vậy mà, ông ta vẫn bắt đầu nó, vậy nên tôi lại phải tặc lưỡi, thôi thì, ông ta phải thế thì mới có phim để xem. Tôi ghi lại đánh giá này của mình và ghim lại rằng nó là điểm trừ của bộ phim này. 

Điểm trừ thứ hai là, tôi thật sự muốn chạy tới và hét vào mặt gã tội phạm kia, à không, nên hét vào mặt biên kịch là " tại sao gã tội phạm lại chạy tới tìm viên cảnh sát của một tổ phòng chống ma túy, ông ta có gì đặc biệt, hay ông ta có sự liên kết ngầm nào đó từ quá khứ với hắn, có dính dáng gì tới câu chuyện đời hắn chăng? Nhưng không, câu trả lời là không, phim mở cảnh bằng việc gã tội phạm tự tìm tới viên cảnh sát về tội phạm ma túy, ăn một bát mì, vòi tiền viên cảnh sát từ đây, vòi một cách hết sức khéo léo và hợp lí rồi khai rằng cách đây 10 năm mình đã nhận chôn một cái xác. Câu chuyện đang ở khúc giữa thì bị cắt ngang vì cảnh sát ập tới bắt gã vì tình nghi là hung thủ giết chính bạn gái mình. Bẵng đi một thời gian ngắn, viên cảnh sát nhận được cuộc gọi thú tội của gã tội phạm, lời thú tội đủ để không một vị cảnh sát nào có thể ngồi yên mà không lập tức chạy tới bên cạnh hắn. 

 Để bắt đầu trò chơi của mình, gã gọi cho viên cảnh sát, nhả mồi câu bằng 7 thi thể. Vậy là viên cảnh sát một lần nữa, tự buộc mình phải dính vào vụ án này. 7 thi thể không phải là chuyện nhỏ, gã tội phạm không chỉ là tội phạm thông thường mà hắn là kẻ giết người liên hoàn. Tới đây thì tôi thấy mọi chuyện bắt đầu hợp lý hơn rồi. Theo lời khai của gã tội phạm, một gã trai gai góc, thô sần và đầy viết thương từ cơ thể tới tâm hồn hắn thì hắn đã ra tay sát hại 7 nạn nhân. Hắn thản nhiên ghi lại tên họ, nơi chôn xác của 7 nạn nhân đó. Hắn moi được 2000 đô từ viên cảnh sát cho lời khai này. Vậy là, viên cảnh sát chuyển từ phòng tội phạm ma túy sang phòng tội phạm hình sự một cách chóng vánh và gây hoang mang cho cấp trên và đồng nghiệp. Nhưng chỉ cần kiên nhẫn thôi, ta sẽ hiểu mọi chuyện đều có lí do của nó. 

Đó là điểm đặc biệt trong mỗi kịch bản phim đến từ điện ảnh Hàn Quốc. Đó là cảm giác thỏa mãn hoàn toàn của tôi khi xem tới giây phút cuối của bộ phim. Khi đã được đưa từ ngạc nhiên này tới ngỡ ngàng khác. Gã tội phạm trẻ, gai góc mà tôi đã nói, gã hóa ra lại có IQ cao ngất ngưởng, gã xoay mòng mòng khán giả và cả viên cảnh sát. Gã làm người ta hoang mang vì mớ lời khai lúc thật lúc giả, lúc thì chi tiết đến rợn người lúc lại như lời xàm từ một kẻ nghiện ngập. Thế đấy, thế nên tôi biết là mình đang xem phim mà tôi vẫn hoang mang. Tất nhiên, viên cảnh sát lão làng cũng không có vừa, khi đã đi từ thất bại này tới cú lừa khác thì viên cảnh sát biết mình phải đổi chiến thuật nếu không sẽ bị gã tội phạm trẻ kia dắt mũi. Vậy là lật bài ngửa, viên cảnh sát tuyên bố sẽ chẳng tin bất kì lời nào mà gã tội phạm khai nữa nên cũng sẽ chẳng có khoản tiền chu cấp nào nữa. Tung chiêu xong thì chỉ việc ngồi đợi thôi, viên cảnh sát tin rằng, gã tội phạm sẽ cắn câu, dù sao thì, từ đầu phim số mồi mà viên cảnh sát phải bỏ ra cũng đâu có ít. Nhờ thế mà đời sống trong tù của gã tội phạm chẳng khác một ông hoàng là bao. Người ta khi đang quen ở trên cao rồi sẽ rất khó xuống thấp và sẽ không để mình phải xuống thấp. Nắm được tâm lý này, viên cảnh sát mới có thể tự tin rằng mình sẽ thắng. Nhưng thời gian thì cứ trôi qua mà gã tội phạm kia, dù đang trong tâm thế hoang mang cực độ cũng không chịu xuống nước. Thành ra, viên cảnh sát cũng toát mồ hôi vì lo lắng. Nhưng dù thế, ông cũng nhất quyết chơi tới cùng và ông biết mình thắng khi nhận cuộc gọi của gã tội phạm.

 Hành trình tìm 7 thi thể vốn bị cắt ngang giờ lại tiếp tục. Đương nhiên là, ngay cả khi có lời khai của thủ phạm thì việc tìm lại 7 thi thể chẳng hề dễ dàng. Mà cái chẳng hề dễ dàng ấy được điện ảnh Hàn Quốc khắc họa một cách hết sức duyên dáng, hài hước và đời. Đời ở đây nghĩa là, nó rất thật, đem đến một cảm giác chân thật tới khó tả. Thật từ diễn xuất, thật từ câu chuyện, thật từ số phận từng nhân vật tới cả những câu thoại trong phim cũng thật đến đau lòng. Như câu hỏi của viên cảnh sát điều tra vụ án ở cảnh cuối phim: " Mọi người đang ở đâu?". Trong cùng một câu hỏi mà chất chứa cả sự day dứt lẫn sự bất lực lẫn cả quyết tâm của viên cảnh sát đó. 

 Rồi còn một câu thoại trong phim thế này " Đến thú cưng đi lạc người ta còn tìm kiếm nữa mà. Những nạn nhân của cậu bây giờ vẫn chẳng ai biết mà tìm kiếm. Nên tôi nhất định phải tìm được họ." Đến đây thì, tôi đã phải gạch hết những điểm trừ mà tôi đã ghi lại kể từ lúc phim bắt đầu tới giờ. Nếu ai có hỏi tôi hay chính tôi hỏi bản thân mình thì đó, lí do mà viên cảnh sát bắt đầu hành trình của ông ta đó. Còn gã tội phạm kia, hắn quá thông minh để nhìn ra những người cảnh sát sẽ hết mình, sẽ bất chấp đánh đổi cả sự nghiệp để theo đuổi vụ án. Vậy nên, gã chọn viên cảnh sát này, người đã làm đúng theo kế hoạch mà gã đặt ra.

 Cũng bởi vậy nên khi nghe nhiều người nói rằng Bảy thi thể làm chưa tới khi mà mới chỉ có 3/7 vụ án được làm rõ ràng còn những vụ còn lại thì vẫn nhập nhằng. Cá nhân tôi thì thấy bộ phim kết thúc ở đó là hợp lý, nếu mà 7 thi thể,7 vụ án đều được làm rõ thì nó phim quá chứ nó không phải đời. Đời không có cái gì là tuyệt đối cả. Đó là chưa kể, ai nói gã tội phạm kia giết người chẳng vì lí do gì? Lần đầu gã giết người là vì gã bị bức tới tường cùng, gã phải vùng lên để kết thúc chuỗi ngày đau khổ cho chính gã và cho chị gái. Lần thứ 2, thứ 3 gã giết là vì sự ngông cuồng, xấc xược của những kẻ say xỉn. Nạn nhân toàn là những kẻ xay xỉn, những kẻ mang tới những hình ảnh đã ám ảnh gã. Như cha gã, kẻ đã say xỉn và đánh đập gã cùng chị gái mỗi ngày còn mẹ gã thì lại tự tử chết rồi. Thế đấy, con người gã hôm nay, không thể đổ lỗi hoàn toàn cho quá khứ nhưng cũng không thể phủ nhận quá khứ đã tạo nên đau thương và tạo nên gã của ngày hôm nay. 

 Còn lần 3, lần 4, lần 5... ai mà biết được, có khi giết người đã trở thành thói quen, khi những vết thương và nỗi ám ảnh trong quá khứ đã biến hắn thành kẻ dễ tức giận và cho mình cái quyền được phán xét người khác. Vậy nên, hắn giết người, giết những kẻ hắn thấy gai mắt. Cho tới kết phim, gã vẫn cứ là ở kèo trên. Như một lời thách thức " này, ông cảnh sát kia, ông muốn điều tra những vụ án còn lại thì mỗi tháng, cho tới lúc tôi chết, ông phải chu cấp cho tôi 100 ngàn đô."

 - Theo không? - Người ta nghi ngại hỏi viên cảnh sát. 

 - Theo chứ. - Viên cảnh sát khẳng khái trả lời.

Đó, khi tiền dùng để tìm, để mua công lý trong phim Hàn Quốc chính là như thế. Không giống như cách chúng ta nghĩ mà nó đặc biệt lắm, khó trách lắm. 

Sau tất cả, phải đau lòng thừa nhận rằng, tên giết người liên hoàn đó là do gia đình đã tạo ra. Tương lai tươi sáng của một đứa trẻ đã hoàn toàn tàn lụi khi nó bị dồn vào đường cùng. Chúng ta xem phim, cảm nhận từng thông điệp của bộ phim không phải để oán trách hay đổ lỗi mà là để tìm cách thay đổi. Người ta nói, phòng hơn chống. Hãy coi 7 thi thể như một giấc mơ về hệ lụy có thể xảy đến khi chúng ta, những người làm cha, làm mẹ không cho con mình một môi trường sống tốt đẹp. Mà cụ thể hơn, những người cha, hãy ngưng việc say xỉn và đánh đập vợ con. Đừng dồn những người yêu thương mình tới bước đường cùng.   

Thật ra thì, chỉ muốn nói thêm một điều nhỏ xíu nữa, mỗi bộ phim đều có những nét riêng của nó, vì vậy, mỗi sự cảm nhận đến từ mỗi chúng ta cũng đều rất riêng, rất khác. Chỉ cần bạn muốn, hãy nhấc mông lên và đi xem, đừng để bản thân bị tác động nhiều bởi cảm xúc của người khác. 

Thân và yêu!

Bình luận
2 Comments   |   Nam44 and 1 other react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  11 thg 1
    Hình như viên thanh tra đó ko thuộc tổ điều tra tội phạm ma túy. Ngoài ra film này có bản đẹp trên online rồi, bạn tải xuống xem lại lần nữa, biết đâu kiếm dc câu trả lời cho các câu hỏi của bạn ^^
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  09 thg 1
    Bạn thêm hình ảnh minh họa vào cho bài viết sống động đi bạn