BI, ĐỪNG SỢ!

author

Thú thật mới nghe qua cái tên tôi đã bị hấp dẫn và mường tượng hàng loạt tình huống kinh dị có phần bệnh hoạn hiểm ác cho phim. Chờ đợi mong ngóng bản thân sẽ khiếp sợ trước câu chuyện về một cậu bé bị ma ám, ai dè coi xong mới biết hoàn toàn khác so với mình đoán mò. Ba chữ "Bi Đừng Sợ" đủ để tôi bỏ qua phần tóm tắt mà lao vào mạch phim ngay, tôi nghĩ đó là thành công rất lớn của Phan Đăng Di khi đặt nền móng xây dựng tác phẩm này.

Nội Dung

Giữa lòng Hà Nội, một gia đình gồm các thành viên từ nhỏ tuổi đến già dặn sống cùng nhau. Mỗi người đều có nỗi niềm riêng, mắc kẹt trong những suy tư, băn khoăn trăn trở về cuộc đời. Họ tồn tại vật vờ như bóng ma, xa cách trốn tránh trong căn nhà chật chội, ngột nhạt. Bi - đứa trẻ ngây ngô cứ thế khám phá, tìm hiểu thế giới trần trụi xung quanh trước sự vô tâm, chán chường của người lớn.

Bi


Bi khiến tôi như thấy chính bản thân ngày trước, tò mò đủ thứ trên trời dưới đất và luôn hỏi đi hỏi lại mọi điều lấn cấn. Thắc mắc của trẻ con đôi khi khiến người lớn bế tắc vì không thể trả lời, lúc ấy họ sẽ viện cớ này nọ thoái thác.

Trong mắt đứa trẻ như Bi, những vật nhỏ bé bình thường trở nên thật quý giá, đẹp đẽ, nhưng người lớn với sự nhẫn tâm khó hiểu lại vội vàng phá nát nó, sẵn sàng mạnh tay dỡ bỏ vỏ bọc tạo nên sự đẹp đẽ ấy.

Tôi đã có lúc lo sợ Bi một ngày nào đó rồi sẽ giống hệt họ, trống rỗng, buồn thảm mặc kệ thời gian mạnh bạo trôi qua. Cho dù hiện tại đôi mắt em vẫn ẩn chứa sự trong sáng, thuần khiết nhưng biết đâu được, ngay cả kẻ từng trải, già dặn nhất cũng chẳng thể nắm giữ cuộc sống này, em sẽ trưởng thành vượt qua như thế nào?

Bố Bi

Việt Nam có văn hóa nhậu vỉa hè cực kì phát triển, khắp các ngõ hẻm đường phố cứ đêm về nghe oang oang: "1..2..3... Zô", "Thằng kia.. Mày không uống là coi thường anh đấy"..bla..bla. Hôm qua tôi đi kêu bố coi đá banh về nghe các thanh niên vừa uống vừa la hét ầm ĩ như ai cắt tiết, đứa tỉnh táo bị dồn đến ngáo ngơ mới tha, đứa đã lên cơn thì loạng choạng khóc lóc gọi cha gọi mẹ. Mấy lần bố tôi nhậu cùng chiến hữu, các ông thi nhau nổ banh xác, ông này: "Nhà tao có mấy tỉ trong két sắt", lập tức ông kia lên tiếng : "Mày quá thường. Nhà tao chôn mấy tấn vàng dưới đất". Tôi cười muốn nội thương, ăn trộm mà nghe được nó vào siết cổ từng đứa.

 

Chén chú chén anh không phải lúc nào cũng vui, có những cuộc nhậu mà kẻ say sưa trong nó lại buồn tủi, gục ngã tuyệt vọng. Bi Đừng Sợ dựng lên chân thật trên mọi tuyến đường con phố vô số quán bia, quán rượu, đầy ắp từ công nhân lao động đến nhân viên văn phòng, từ đàn bà con gái đến đàn ông con trai. Khán giả qua màn hình có thể cảm nhận được không khí sặc mùi cồn và cả tâm trạng chán chường, vật vờ tồn tại của Bố Bi trong đó.

Nói Bố Bi yếu sinh lí có lẽ hơi sai, anh ta vẫn ham muốn tình dục bình thường, chỉ là đối với một món ăn quá quen thuộc, nhai đi nhai lại hằng ngày, anh ngán ngẫm và thèm khát cái gì đó mới mẻ, hấp dẫn hơn. Tôi nghĩ bố Bi nên rủ vợ chơi BDSM để tăng thêm phần thú tính, củng cố tình cảm nguội lạnh, khỏi mất công chạy đi chạy lại tìm kiếm chân trời mới

Ông Bi

Cả đời bôn ba khắp nơi cuối cùng nằm lại một chỗ, cô đơn quạnh quẽo giữa bốn bức tường. Vừa đáng thương vừa đáng trách, nảy sinh dục vọng sai trái với người phụ nữ gần gũi chăm sóc âu là lẽ tự nhiên, tuy gần đất xa trời, bản chất đàn ông suy nghĩ bằng nửa thân dưới vẫn vẹn nguyên ngày đầu, hèn gì vô số khán giả kì thị nhân vật này.

Mẹ Bi Và Dì Bi

Ngổn ngang tâm trạng đàn bà, thèm khát yêu thương và chờ đợi hồi đáp. Buồn thay các nàng chỉ nhận được sự thờ ơ, lạnh nhạt, vô tâm vô phế từ cánh đàn ông.

Mẹ Bi rất hiếu thảo làm tròn nghĩa vụ dâu con nhưng đôi khi hơi quá trớn, không biết có phải do thiếu thốn hay thích khơi dậy lửa đã nguội thành tro, nghĩ đi nghĩ lại thấy tội hai ông bà già trong nhà.

Dì Bi bề ngoài khép kín dịu dàng, bên trong hoang dại nóng bỏng. Dì sống rất Tây, tý nữa ngang bằng các thanh niên Mỹ mới gặp đã lao vào phang nhau. Nhân vật này làm tôi thương hết mực mà cũng ghét hết cỡ, lẻ loi cô đơn suốt bao năm trời, bị người ta chê cười chỉ biết lặng im câm nín, giá mà quyết đoán dũng cảm hơn thì đâu đến nông nỗi sau này.

Bi, Đừng Sợ!

Không cao trào, không kịch tính, không nước mắt cá sấu, dần dần đưa người xem qua những cung bậc cảm xúc rất đời thường, gắn liền với mỏi mệt, khó khăn, chán chường của nhịp sống thường nhật. Bất cứ ai cũng có thể bắt gặp bản ngã và nỗi khát khao thầm kín chính mình trong đó, có ham muốn dục vọng, có ước ao sai trái, có lầm lỡ hối hận lẫn cam chịu nhún nhường.

Cảnh nóng của Bi Đừng sợ hầu hết đạp đổ mọi lý thuyết và đạo đức. Mấy chị trong này quá bạo liệt chủ động khiến các anh sợ chết khiếp, muốn thoái thác lắm nhưng bản lĩnh đàn ông ngăn cấm, run lẩy bẩy mà hổng dám trốn . Xem phim sẽ muốn đi biển làm một trận oanh trời lở đất hoặc ra bãi lau sậy gần nhà rình cho mát mắt.

Tôi có đọc qua những bài khen chê Bi Đừng Sợ, chủ yếu chia làm hai phe, một bên cho rằng các tình huống trong tác phẩm vô cùng đáng để đồng cảm, một bên khẳng định nó khó hiểu đến mức bệnh hoạn. Hướng tới một tác phẩm nghệ thuật không dành cho số đông, Bi Đừng sợ đương nhiên gây tranh cãi kịch liệt, có người chưa từng gặp phải thì cảm thấy quá xa lạ, cho phim rớt đài là chuyện thường tình.

https://www.facebook.com/MihanSantos


Bình luận
1 Comment
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 19 tháng 11 năm 2018
    Đặt title dài thêm tí đi cô :v