BIRDEMIC: Câu truyện về giấc mơ Hollywood của một người đàn ông Việt Nam (Phần 2)

author

Link phần 1: https://molo.vn/birdemic-cau-truyen-ve-giac-mo-hollywood-cua-mot-nguoi-dan-ong-viet-nam-phan-1-5040

James Nguyễn sinh ra ở Đà Nẵng năm 1966. Cuộc sống Việt kiều của nhà làm phim bắt đầu vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, không lâu trước khi chính phủ Sài Gòn sụp đổ. Ông cùng gia đình mình tị nạn ở Mỹ và lập nghiệp ở thung lũng Silicon.

James Nguyễn dính dáng với phim ảnh vào năm 1999, khi thành lập ra web phim Moviehead.com (Hiện nay đã dừng hoạt động). James nhảy vào sự nghiệp đạo diễn với tác phẩm đầu tay “Julie and Jack” (2003), bộ phim tình yêu kể về một nam nhân viên tiếp thị chip máy tính và một nữ thiết kế phần mềm. Cũng như bạn đã đoán, bộ phim đầy những lỗ cốt truyện và lời thoại hết sức phi thực tế, “Julie and Jack” bị đánh giá 1,8 trên trang IMDB.

Hai năm sau, James Nguyễn bắt tay vào dự án khác với tên gọi “Replica”, thể loại tình cảm-giật gân. Bộ phim khai tử trước khi chào đời do kinh phí phim quá cao và một dàn diễn viên không ăn ý đạo diễn.

Theo ông, mặc dù đã gặp thất bại trong hai tác phẩm đầu tay, ông không hề dừng bước. Trích bài phỏng vấn của trang Bloody-disgusting: “Tôi làm phim bởi vì tôi thích làm phim, cũng như một nhà họa sĩ thích vẽ tranh. Đó là lí do sao tôi lại làm đạo diễn. Cho dù bộ phim nó có lỗ, cho dù nó là một thất bại, như “Julie and Jack” và “Replica”... Trong tâm tôi thất vọng nhưng điều đó không quan trọng. Đó là một sự đấu tranh, cũng như những ai cũng muốn được phát hiện, được công nhận. Thế nên là tôi làm “Birdemic: Shock and Terror”. Tôi yêu làm phim. Và như một tai nạn, tình cờ nó thành hit. Nó là bộ phim đột phá của tôi đến với thế giới Hollywood.”

James lấy cảm hứng thông qua “The Birds” (1963) của cố đạo diễn Alfred Hitchcock. Nội dung phim kể về một thị trấn nhỏ ở bắc California bị tấn công bởi những con chim hóa dại.

Kết hợp với số lương công việc chính và sự quan tâm thật lòng tới việc bảo vệ môi trường, ông quyết định phải làm Birdemic bằng mọi giá.

Năm 2009, khi Festival điện ảnh Sundance được mở ở Utah, James Nguyễn đã nảy ra một ý tưởng độc đáo để thu hút những khán giả tham dự. Ông tạt máu giả, treo một con chim nhồi bông lên antenna chiếc xe và thay còi xe bằng tiếng chim hải âu.

Mình để ý ổng ghi sai chính tả từ "Bidemic.com" thiếu chữ "R".

Pha quảng cáo có một không hai của đạo diễn đã thu hút sự chú ý của nhà báo VICE Evan Husney và người bạn Bobby Hacker. Hoàn toàn bị ấn tượng bởi bộ phim, Evan gửi đề xuất công chiếu qua hãng sản xuất phim độc lập Severin. Dưới sự bất ngờ của mọi người, Birdemic được đồng ý công chiếu ở Los Angeles.

Lạ đến thế đấy, cũng vì chất lượng cực kì thấp, một dàn diễn viên hạng D, và hiệu ứng phim làm trên Movie Maker mà khán giả phương Tây mới trở nên “Cuồng” Birdemic. Vì sự nghiêm túc của James Nguyễn, tác phẩm kinh dị - giật gân của ông đã bất đắt dĩ trở thành một bộ phim hài. Birdemic được công chiếu khắp 3 bang của nước Mỹ và một số rạp Châu Âu.

London

Chicago

Thụy Sĩ

Đức

Một bản Heavy Metal dành cho phim.

Ông còn xuất hiện trên tờ báo “The New York Times”, “The Independent” và nhà đài ABC.

Trên đây tôi thấy một James Nguyễn tự hào về bộ phim của mình, bất chấp thái độ của nữ phóng viên (Nguồn: ABC News)

Rồi viết một cuốn bút kí.

Cái móc áo huyền thoại cũng được biến thành sản phẩm đem bán.

Ba năm sau thành công, James Nguyễn lại tung ra phần hai của Birdemic. Lần này với chất lượng quay phim, âm thanh và diễn xuất chuyên nghiệp hơn... Ngay cả lũ chim cũng biến 3D. “Birdemic 2: The Ressurrection” đã trở lại với sự xuất hiện của nhiều nhân vật lẫn mới cũ, bộ phim ít nhiều nối tiếp kịch bản phần một.

Nhưng theo cá nhân tôi, Birdemic 2 đã mất đi “Phép màu” của cái gốc. Cảm giác của tôi rằng lần này James Nguyễn đang cố tình làm một bộ phim dở ăn theo thành công cũ của mình. Trích tay viết Dennis Harvey của báo Variety: “Sự tự nhận thức một phần của Nguyễn về giá trị quê mùa của bộ phim mới... chỉ làm cho nó trở thành một trò đùa khó hiểu và dễ hiểu hơn là cái trò đùa vô tình tức cười mà lại đáng sợ đó là của “Birdemic: Shock và Terror.” Rod Lott của tờ Oklahoma Gazzette viết: “Điều gì khiến Birdemic 2 không đạt được mức độ hài hước của bộ phim đầu tiên là xu hướng của Nguyễn để biến bộ phim này thành một thành công đỉnh nhất.”

Trong phim tài liệu của VICE năm 2016, James Nguyễn mong muốn được làm phần ba của bộ phim và lần này dưới tiền vốn của Paramount. Hãng phim đã khéo từ chối ông. Tháng 10 năm 2016, ông mở quỹ từ thiện trên trang Indiegogo với hi vọng các fan của Birdemic sẽ đóng góp, nhưng ông chỉ thu được 600 Đô so với mục tiêu là 500,000 Đô.

Rồi thế là đã được hai năm từ nỗ lực cuối cùng của James Nguyễn, từ đó ông biệt tích khỏi báo đài và Internet. Thật đáng tiếc thay, giấc mơ của James Nguyễn là bước vào những tài hoa của thung lũng Silicon và cuối cùng ông cũng dừng chân ở nơi bắt đầu. Sau khi viết bài này, và dành thời gian tìm hiểu về đạo diễn, bản thân tôi cũng muốn ủng hộ cho bà con Việt Nam hải ngoại, nhưng trong ông tôi nghĩ có một phần đã hiểu nhầm về trình độ và tài năng thật sự của mình. Cũng vì sự tình cờ của hai tay nhà báo, mà phim của ông đã biến thành một trò đùa nổi tiếng, nhưng buồn thay nếu như họ đã không để ý đến ông, Birdemic cũng chỉ vĩnh viễn là một thước phim vô danh.

Nếu các bạn vẫn còn tò mò về câu truyện của James Nguyễn, mình khuyến mọi người nên xem qua phóng sự của OUTSIDER: The Worst Movie Ever Made? The True Story of 'Birdemic' .

Bình luận
0 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn and 1 other react this.