Boku Dake ga Inai Machi - Hành trình tìm lại cuộc đời qua nghịch đảo thời gian

author

 

Một thực tại nhàm chán và một quá khứ tang thương, thứ con người ta sẽ lựa chọn là gì?

Manga Boku Dake ga Inai Machi (tựa Việt: Thị trấn nơi chỉ mình tôi lưu lạc), nguyên tác Ken Sanbe, đã được chuyển thể bởi đạo diễn Ten Shimoyama và biên kịch Tomomi Okubo gần đây. Kịch tính và nhân văn, bộ phim đã nhanh chóng chiếm được một vị thế vững chắc trong lòng người hâm mộ. Màu sắc được sử dụng trên từng khung phim không chỉ tạo hiệu ứng thị giác đầy xúc cảm, mà còn mang theo những ẩn ý sâu sắc về nội dung.

Xám và đen- Hai màu sắc của thực tại buồn chán và quá khứ tăm tối

Bộ phim xoay quanh Fujinuma Satoru - một tác giả truyện tranh ế ẩm, phải đi giao pizza làm nghề tay trái. Anh chán ghét thực tại sâu sắc, chán ghét công việc anh đang làm, con đường anh đang đi. Cuộc đời anh chỉ tựa như một màu xám của tro tàn, rồi sẽ sớm tản đi theo gió cuốn.

Tuy vậy, khác với người bình thường, Satoru sở hữu trong mình một năng lực siêu nhiên hiếm thấy, đó là "nghịch đảo" - một dạng siêu năng lực được bộc phát bị động, cho phép anh quay ngược thời gian mỗi khi có chuyện bất trắc xảy ra. "Nghịch đảo" thường sẽ chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn khoảng 5 - 10 phút, song chỉ một lần duy nhất, nó đã đưa anh trở lại khoảng thời gian dài tới 18 năm.

Mười tám năm trước, ba đứa trẻ mất tích đầy bí ẩn. Nhưng không lâu sau đó, hung thủ nhanh chóng bị cảnh sát bắt giữ. Những tưởng vụ án đã có thể khép lại trọn vẹn, nhưng không ai ngờ được rằng, người bị khép tội kia lại hoàn toàn trong sạch còn kẻ thủ ác thật sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật! Chỉ có Satoru - bạn cùng lớp với hai nạn nhân là nhận ra điều đó nhưng anh đã chọn cách im lặng và giấu đi quá khứ đen tối ấy.

Mười tám năm sau khi trở về nhà, anh phát hiện mẹ mình - bà Fujinuma Sachiko, đã bị sát hại. Hung thủ không ai khác là kẻ bắt cóc năm xưa. Trong giây phút hoảng loạn, "nghịch đảo" đã được tự động kích hoạt, giúp anh có cơ hội để làm lại cuộc đời. Liệu anh sẽ mãi thu mình trong vỏ ốc, gục ngã trước số phận, hay sẽ tận dụng cơ hội hiếm có này để sửa lại sai lầm đã ám ảnh quá khứ của bản thân?

Câu chuyện kỳ ảo nhưng vẫn rất gần gũi với người xem

Cái thực tại mà Satoru đang trải qua có lẽ cũng chính là thực tại nhiều người khác cũng đang bước đi trên nó. Việc dao động giữa níu giữ và buông bỏ một trong hai: ước mơ và sự ổn định cuộc sống, đã khiến người cảm có sự đồng cảm sâu sắc với nhân vật trong phim. Hoàn cảnh nhân vật được đặt ra vô cùng gần gũi đã khiến khán giả như nhìn thấy bản thân ở trong chính Satoru, từ đó khơi gợi lên sự hứng thú theo dõi cách Satoru thay đổi cuộc sống nhàm chán xám xịt của mình như thế nào.

Với cách xây dựng kịch bản như trên, hẳn là Ten Shimoyama và hai biên kịch đã lựa chọn một lối đi tương đối an toàn. Họ khéo léo xây dựng hình tượng một nhân vật chính "bất tài", "vô dụng" nhưng lại mang trong mình khả năng hết sức đặc biệt theo đúng mô típ của các sáng tác nghệ thuật Nhật Bản đương thời.

Quá khứ là một chiếc hộp Pandora mà mỗi người đều cất giữ cho riêng mình và nhà sản xuất đã bám theo ý tưởng này để đặt ra cho người xem nhiều câu hỏi băn khoăn. Lúc Satoru phát hiện cái chết thảm của mẹ mình, liệu anh ta có thấy hối hận không khi năm xưa đã im lặng trước sự oan ức của một người vô tội, và vô hình trung trở thành đồng lõa tiếp tay cho hành vi phạm tội của một kẻ sát nhân?

Có lẽ đây chính là sự an ủi của bộ phim mang lại cho khán giả, bởi lẽ trong thực tế sẽ chẳng có một sai lầm nào có thể biến mất. Việc phải nhắc nhớ về quá khứ đau thương có lẽ là nỗi đau lớn nhất, nhưng bộ phim đã mở ra cho người xem một sự hy vọng, hy vọng gửi gắm vào nhân vật chính có thể thay đổi sai lầm của mình lúc xưa và thay đổi số phận của bản thân mình.

Ánh sáng - sức mạnh của hi vọng

Theo chân Satoru, người xem sẽ được đặt chân vào hành trình đi tìm những mảng màu đã mất, những mảnh ghép vô tình bị vùi lấp theo thời gian. Tuy vậy, bộ phim không thuần túy là một tác phẩm trinh thám kì ảo thông thường, mà còn chứa đựng những thông điệp nhân sinh sâu sắc.

Mỗi nhân vật giống như một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời Satoru. Đó là Hinazuki Kayo với vẻ ngoài lãnh đạm nhưng sở hữu một trái tim chan chứa tình thương; là người mẹ Fujinuma Sachiko dạt dào tình mẫu tử, là Katagiri Airi rạng rỡ như ánh bình minh, luôn sát cánh cùng Satoru trên con đường đi tìm công lý. Dẫu chỉ xuất hiện trong vài tập phim với quá trình phát triển tâm lý không mấy rõ ràng, nhưng những nét tính cách điển hình mà họ để lại lại chính là những ấn tượng khó phai nhạt nhất.

Qua những mối quan hệ đời sống ấy, bộ phim đã thắp lên ánh sáng của tình người và hi vọng, dẫu vây quanh chỉ thăm thẳm là một màn đêm. Cuối cùng Satoru đã chọn hòa nhập vào thế giới xung quanh để tất cả những con người cô độc quanh anh đều có thể bước ra ngoài ánh sáng.

Bình cũ, rượu mới

Như vậy, dưới khả năng sáng tác tài hoa của đạo diễn Ten Shimoyama và bộ đôi biên kịch Tomomi Okubo, Ken Sanbi, cùng với diễn xuất tuyệt vời của các diễn viên tham gia, bộ phim xóa tan những nghi ngại về lỗ hổng kịch bản được đặt ra ở trên. Dù vẫn sử dụng mô típ nam chính vô dụng sở hữu khả năng đặc biệt nhưng bộ phim không hề xoáy nó làm trọng tâm mà chú trọng vào câu chuyện làm lại cuộc đời của anh bằng chính sức lực, trí tuệ của bản thân. Và hơn hết đó là những tuyến nhân vật được xây dựng chu đáo, kỹ càng ăn khớp với hành trình phá án.

Hình ảnh chỉn chu, âm thanh sống động, diễn xuất nhập vai và các góc quay được xử lý chuyên nghiệp, Boku Dake ga Inai Machi hẳn sẽ làm hài lòng những khá giả khó tính nhất, mặc cho là đã đọc qua nguyên tác hay chưa.

Bình luận
2 Comments   |   kimdu reacts this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 04 tháng 07 năm 2018
    Anime hay mà về sau đuối, chắc bản này làm súc tích hơn
    • sanyschan
      sanyschan
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Anime hay mà về sau đuối, chắc bản này làm súc tích hơn
        ·  Ngày 04 tháng 07 năm 2018
      Live action có những cảnh quay đẹp và gợi cảm xúc hơn, nhưng tính ra thì bản anime bám sát với truyện gốc hơn ý