Broken Flowers – Làm sao tìm được đâu là cái mình cần trong những cánh hoa rơi?

author

Broken Flowers – Những cánh hoa rơi.

Có lần vô tình đọc được những dòng bình luận về Hà Anh Tuấn hát "Người tình mùa Đông", trong đó có người viết “Hà Anh Tuấn thở thôi cũng đã hay rồi”, đọc dòng đó tui rất thích, thích cái kiểu khen không dài dòng nhưng lại nói lên được tất cả tài năng của một con người. Và xin mượn cách khen như vậy để nói về Bill Murray, chỉ nhìn thôi là đã thấy mắc cười nói chi tới diễn.

Công nhận cái duyên của Bill Murray rất lạ, thậm chí trong hoàn cảnh tang thương như phim Zombieland người ta vẫn cười cho được, tại sao lại không khi cứ tưởng ổng đã chết sau phát bắn của nhân vật do Jesse Eisenberg đóng, trong lúc Woody Harrelson đang nhìn thần tượng của mình đầy lo âu, một cái chớp mắt rồi “lấy hơi lên” đầy bất ngờ đủ khiến cho người xem phải đánh giá lại bản thân tại sao lại cười trong khi người ta đang chết, và chính Emma Stone đã trả lời thay cho tất cả “Tôi xin lỗi, nhưng ông ấy chọc cười tôi quá. Nhưng thật sự vẫn buồn”.

Sẽ là đạo đức giả nếu gọi đây là một đoạn phim buồn... và xạo sự nếu nói là mình không cười được trước hoàn cảnh như vậy.

Để hiểu rõ hơn chất hài của Bill Murray, tui nghĩ mọi người hãy tìm Broken Flowers mà xem và trải nghiệm. Khác với GhostBusters, Groundhog Day, ngoài việc mang tiếng cười sảng khoái đến cho người xem Broken Flowers  còn để lại một chút gì đó day dứt, lưng chừng mang đầy tâm tư khó chịu. Như câu nói của Emma Stone vui nhưng thật sự vẫn buồn.

Những cánh hoa rơi.

Và trong Broken Flowers, Bill Murray vào vai Don Johnston, người đàn ông trung niên có một sự nghiệp tương đối thành công, mọi thứ dường như vẫn ổn cho đến khi người tình cuối cùng bỏ ông mà đi. Vì sao? Vì “em không nghĩ mình còn muốn ở cùng với chàng Don Juan đã qua thời phong độ nữa. Em như bà xã của anh, ngoại trừ chúng ta chưa hề cưới nhau”, Sherry bỏ đi cùng lúc với lá thư màu hồng bí ẩn được gửi tới. Lá thư không tên tuổi địa chỉ, bí ẩn như chính nội dung của nó chỉ biết nó đến từ một trong những người tình của ông, những người tình thời quá khứ.

Anh không còn là Don Juan thời xưa! Em cần một người chồng chứ không phải một người tình xem mình như vợ.

"Chào Don!

Đôi khi cuộc đời mang lại những ngạc nhiên lạ lùng. Gần 20 năm không gặp lại, nhưng giờ em phải nói với anh một điều. Nhiều năm về trước, sau khi câu chuyện của chúng ta kết thúc, Em phát hiện mình đã mang thai. Em quyết định giữ lại để sinh con, một đứa con trai. Con của anh. Em đã quyết định tự mình nuôi con vì chúng ta... đã hết.

Con em giờ đã gần 19 tuổi. Nó hơi nhút nhát và rụt rè, không giống như anh, nhưng nó là đứa nhạy cảm và tuyệt vời. Vài ngày trước nó bỏ đi đâu không rõ, tuy nhiên em chắc nó đang tìm kiếm cha mình. Em nói cho nó rất ít về anh, nhưng nó tháo vát và giỏi hình dung. Dù sao đi nữa, nếu đây là địa chỉ đúng của anh, thì em cảm thấy nên cho anh biết."

Lá thư mang đến cho Don một người con trai, lá thư mang lại cho Don những bí ẩn đang chờ ông khám phá. Những người tình kia họ đang ở đâu, vẫn độc thân hay đã lập gia đình, còn sống hay đã khác. Cùng người bạn hàng xóm vốn là một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trinh thám, hai người họ lập ra một kế hoạch bằng một bảng thông tin chi tiết, bằng một đóa hoa màu hồng như chính bì thư kia vậy. Và Don phải tìm đến nhà những người ông từng yêu để biết được ai là mẹ của con mình.

Don cô đơn, bất cần phải nhìn về quá khứ để biết được mẹ của con mình là ai?

Hành trình tìm con mang lại những tiếng cười trong điệu bộ ngập ngừng trước cửa, những ngại ngùng lúng túng khi phải ngồi chung với gia đình người tình xưa, bối rối khi chứng kiến co bé tuổi teen khỏa thân hoàn toàn trước mặt…

"Bộ đồ cháu mặc lúc nãy thật lạ", một câu trả lời đầy hài hước tinh tế mà Bill Murray nói về một cô gái khỏa thân.

Hành trình tìm con còn là hành trình trở về tuổi trẻ bằng việc tìm lại những người tình năm cũ. Đó là Sharon Stone với sự lẳng lơ như được truyền lại cho cô con gái, là Frances Conroy e thẹn ngại ngùng, là Jessica Lange mặn mà bản lĩnh, và Tilda Swinton đầy nữ tính trong mái tóc dài mà những phim sau này rất ít khi thấy được… dường như tất cả họ đều còn mang trong người tình cảm dành cho Don, không yêu thì hận, và tất cả đâu đó vẫn vương vấn những màu hồng như cánh hoa, như lá thư kia vậy.

Mẹ nào con nấy!

Hành trình tìm con ngoài mang đến những giây phút vui tươi còn để lại những khoảnh khắc xúc động khó diễn tả hết được bằng lời khi Don ngồi dưới gốc cây bên cạnh người yêu cuối cùng, người ông gọi là "Michelle Pepe  bé bỏng". Một hình ảnh đầy cảm xúc mà Bill Murray chỉ cần ngồi im, mọi thứ sẽ được thể hiện trong cảnh quay, trên khuôn mặt, ở cái nấc không thành tiếng như kiểu “đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi”. Thật sự, với Bill Murray chỉ vậy thôi cũng đã thấy hay rồi.

Vẫn không có một giọt nước mắt nào, nhưng với gương mặt nặng trĩu ưu tư mọi thứ như được thể hiện cho người xem cảm nhận.

Broken Flowers là một bộ phim hay nhưng không trọn vẹn có thể vì cái không trọn vẹn đó mới khiến người xem nhớ hoài mà suy nghĩ. Ai là người con trong số những người Don nhìn thấy, nếu để ý kỹ có thể bạn sẽ lạc lối giống như Don, có những chi tiết tuy nhỏ nhưng hình như được cài cắm một cách cố tình, cứ như lấy tính cách con người Don rồi chia nhỏ ra cho những chàng trai ông bắt gặp, cứ như cố tình tạo ra một mê cung trong suy nghĩ để người xem mãi lạc lối cho đến hết phim.

Ai mới thật sự là người đã gửi lá thư cho Don, có thể là một hoặc tất cả những người ông mang hoa hồng đến tặng.

Sẽ ra sao nếu bạn có cả đống nhân tình trong quá khứ để rồi một người trong số họ nói rằng bạn có một đứa con trai, bạn cô đơn, bề ngoài tỏ ra vô tâm nhưng thật ra lại không phải vậy, bạn để ý những người giống mình… rồi hỏi “ai là con mình trong cả đống người dường như quen quen khi bắt gặp?”, làm sao phân biệt được cánh nào là cánh nào trong những cánh hoa rơi?.

Bình luận
0 Comments