Burning - "Ngọn lửa" trong tâm hồn bạn đã bùng cháy chưa ?

author

Tác phẩm đến từ Hàn Quốc giành số điểm cao nhất lịch sử Cannes từ các nhà phê bình. Được đánh giá là ứng cử viên mạnh nhất của xứ sở kim chi nhiều năm trở lại đây ở sân chơi quốc tế, bên cạnh The Handmaiden năm 2016. 
Nếu Okja năm trước thiên về giải trí, The Handmaiden cân bằng giữa hai yếu tố giải trí và nghệ thuật thì bộ phim mới này của Lee Chang Dong hoàn toàn dành cho nghệ thuật hàn lâm. 

Phim thuần tâm lí, một chút bí ẩn và hoàn toàn không hề giật gân hay đáng sợ qua teaser và trailer đã thể hiện. Lee Chang Dong là một bậc thầy làm kiểu phim không một chút gợn sóng như thế này, mình rất bất ngờ bởi Burning không có phần cao trào, mọi thứ diễn ra rất xuyên suốt. Ngay cả nhạc phim cũng chỉ sử dụng duy nhất 1 bài hát cổ điển để khiến phim không im-lặng-quá-mức, hạn chế đến mức tối đa âm thanh nhưng phần quay phim là rất xuất sắc. Những góc máy quay rộng và dài để cho các diễn viên thể hiện mình trọn vẹn, dùng ánh sáng tự nhiên để phim trông thật nhất. Ba diễn viên chính đều thể hiện tốt cực kì. Yoo Ah In vẫn xuất sắc qua bao tác phẩm của mình, Steven Yeun làm mình nghĩ chẳng ai hợp hơn anh vai người đàn ông bí ẩn này, đặc biệt nữ tân binh Jong Seo Jun có màn thể hiện quá đỗi tuyệt vời dù cô không có đất diễn trong nửa sau của phim. 



Burning xây dựng nhân vật tốt, mỗi nhân vật đều có vai trò riêng của mình trong câu chuyện đạo diễn muốn gửi gắm. Một thanh niên phải gồng mình làm thuê và nuôi mộng có thể viết được một cuốn tiểu thuyết, một cô gái trẻ sống như một cơn gió luôn muốn được tan biến, một thanh niên với công việc là ... vui chơi. Giới trẻ trong xã hội bây giờ được thể hiện qua phim như thế, họ có những nỗi niềm riêng và sẵn sàng bốc cháy bất cứ lúc nào và đây là cơ hội tuyệt vời để bốc cháy, khi mà ba nhân vật trọng tâm giao với nhau để đi đến một kết thúc khó ngờ tới - nhưng hình dung được. Kết cục khá gọn ghẽ cho một bộ phim tĩnh lặng đến lạ thường, nó là câu trả lời cho tiêu đề : BURNING, nhưng nó không phải là câu trả lời cho hàng tá câu hỏi đã được đặt ra xuyên suốt phim.

Burning cho ta một câu chuyện về ba con người trẻ trong xã hội bây giờ, họ sống một cuộc sống không thể gọi là “bình thường” bởi ai trong số họ cũng đều sống mà mang những nỗi niềm tâm tư riêng. Với Jong Soo là sự dửng dưng với đời, với Ben là sự chơi đùa với đời, với Hae Mi là sự buông thả với đời. Đây là giá trị đơn giản nhất mà người xem có thể nhân ra được với Burning : chỉ mượn ba tính cách tượng trưng của ba nhân vật mà đã tả được hầu hết lối sống của giới trẻ hiện nay. Tại sao lại nói là “giá trị đơn giản nhất” ? bởi vì những thứ Burning mang lại cho người xem là nhiều hơn thế, những giá trị về mặt tinh thần được Lee Chang Dong gửi gắm vào phim thật sự không hề đơn giản để nhận ra tất cả.

Dưới lớp vỏ một bộ phim nghệ thuật khó nuốt, Burning sẵn sàng đánh đổi những lời chê bai rằng phim quá khó hiểu và họ thật sự không biết mình đã xem được những gì trong suốt hơn 2 tiếng đồng hồ. Ngay cả mình, xem trọn vẹn phim 2 lần để nhận ra rằng “những tảng băng chìm” của Burning chỉ được khai phá cụ thể từ chính những người đã tạo nên nó, đạo diễn và biên kịch phim. Xem Burning giống như ta bơi giữa một dòng sông, muốn khám phá nó mà ta lặn lội gieo mình xuống, cho đến khi bơi mãi đến cuối dòng sông và ta nhận ra rằng dòng sông này chẳng có gì đặc biệt. Bơi thêm lần nữa để lần này nhận ra rằng nó dài và sâu bao nhiêu, không hoàn toàn biết được có những gì dưới sông. Tùy mỗi người mà cách họ trải nghiệm sông như thế nào, có người bơi giữa chừng đã quay đầu vì không thấy điểm cuối, có người lặn sâu hơn để biết dưới sông có gì. Câu trả lời cho nhiều câu hỏi đã được đặt ra như “rốt cuộc dưới sông có những gì, “tại sao nước sông lại có màu này”, “tại sao...” là dành cho người đã trải nghiệm nó, những người xem. Khi mà câu trả lời thật sự chưa được nói ra thì ta có thể tự cho mình những câu trả lời hợp lí cho nhiều câu hỏi ấy. Chẳng phải thú vị hơn khi ta tự suy luận và tưởng tượng ra cái “kết chính” của phim hay sao ? đối với mình thì dù không hiểu được trọn vẹn những thứ Burning mang đến nhưng đã rất hài lòng bởi vì ... dòng sông này quá đẹp.

Với tác phẩm tuyệt vời này mình tin chắc rằng hiện tại, những giá trị của phim vẫn chưa được công nhận hết. Có thể là vài năm sau, kiệt tác Burning này sẽ được mọi người biết đến nhiều hơn. 

[ Phần spoil ]

Ben nhắc lại tới hai lần với Jong Soo và người xem rằng hãy đặt tay lên tim rồi cảm nhận nó đang bùng cháy, hãy thưởng thức nó. 

+ Jong Soo nhìn thế giới là một bầu trời xám, ngày anh đến thay ba mình chăm sóc căn nhà ở dưới quê là một ngày mưa, anh đi dưới cơn mưa và mặc mình ẩm ướt. Cơn mưa như những thứ “xấu xí” xảy ra trong đời Jong Soo, anh mặc nó đổ lên đầu mình, chẳng hưởng thụ nó cũng chẳng tránh né chỉ đơn giản là nhận nó. Jong Soo là sự điển hình cho một con người ngây thơ với đời dưới những tác động xấu sảy ra trong đời, đến một lúc nào đó khi đi đến giới hạn, con người ấy sẽ nhận ra rằng mình chẳng hề “ngây thơ”. Anh dửng dưng trước phiên tòa xử án ba mình, anh dễ dàng nghe theo những lời nói của Hae Mi, cho người mẹ đã bỏ đi 20 năm của mình mượn tiền mà không lời oán trách, ám ảnh thật sự về sở thích kì quái của Ben ... tất cả thể hiện Jong Soo là một người nguy hiểm thầm kín đến dường nào, anh chịu tác động từ mọi phía nhưng không hề đáp trả một cách xứng đáng đối với tác động ấy. Dường như Jong Soo chỉ dang tay nhận tất cả, rồi gom góp từng chút để trả lại trog một lần duy nhất. Người nhận là Ben. 

+ Ben nhìn thế giới là một ngọn lửa khoái cảm. Khoan nói đến việc anh có thật sự là kẻ sát nhân hay không, việc anh để cho Jong Soo và Hae Mi bước vào đời mình thật quá hay ho. Ben là người nhận thức rõ nhất bản chất của con người mình ra sao, phần thưởng cho anh là sự thoải mái (một nửa) đối với cuộc sống. Ben như một điều bí ẩn chen vào cuộc sống của hai người còn lại, chỉ bằng với những lời thú nhận tự miệng nói ra của mình, ta mới biết được Ben là người như thế nào. Ben cô đơn hay không ? anh nói anh chưa từng khóc vì đau buồn và anh được chứng kiến khoảnh khắc hai con người còn lại yếu đuối nhất, Ben dựa trên sự yếu đuối ấy của mỗi người mà chơi đùa với họ. Người như Hae Mi là bình thường với Ben, người như Jong Soo mới là sự thú vị, anh kể cho Jong Soo nghe thú vui đốt nhà kính của mình là do Jong Soo kể cho anh nghe mình từng đốt quần áo của mẹ như thế nào, sự thú nhận này của Ben là ngẫu hứng nhưng có tính toán. Ben đã gieo nỗi “ám ảnh” trong người Jong Soo, chính anh khơi gợi “ngọn lửa” trong lòng Jong Soo, anh là người để bật lửa lại nhà Jong Soo.


+ Hae Mi nhìn bản thân như một cơn gió có thể tan biến bất cứ lúc nào. Hae Mi là nhân vật được khắc họa rõ ràng nhất, mang sự tương đồng nhất với giới trẻ bây giờ. Hae Mi để tâm hồn mình bay bổng và tự do nhất có thể, không quan tâm tương lai và chỉ sống vì hiện tại. Đây chính là thực trạng của một phần giới trẻ hiện nay, bất chấp tất cả để sống một cuộc đời thanh thản. Phân cảnh cô múa khỏa thân dưới hoàng hôn để rồi bật khóc là lời thú nhận rõ ràng nhất về hoàn cảnh hiện tại của mình, dù biết mình chỉ là thứ “mua vui” cho giới nhà giàu như Ben nhưng cô không thể làm gì khác, vì cô muốn “tự do”. Chỉ là định nghĩa “tự do” của Hae Mi rất khác so với định nghĩa của mọi người.

Bình luận
0 Comments   |   Thanh tra nội dung and 1 other react this.