Cách kết lạ của 'My Mister': Tình yêu không phải tất cả

author
Gạt đi bản năng dục vọng thông thường, 'My Mister' nói về cách cái tôi biến mất ở tập cuối của bộ phim.

'My Mister' là phim truyền hình dài 16 tập dành được nhiều sự quan tâm của khán giả xem đài. Cách kết thúc của bộ phim quá khác với những tác phẩm truyền hình thông thường: hai nhân vật chính yêu thương nhau nhưng không gọi đó là "tình yêu"; tình yêu của hai cặp đôi phụ cũng không phải là thứ thay đổi cuộc sống của họ.

Thế nhưng điều đó chẳng để làm khán giả nuối tiếc, ngược lại, rating phim lên thẳng 8,8% và nhận nhiều lời khen ngợi. Bởi lẽ triết lý vô vi của sự hòa hợp và đồng điệu mà bộ phim đem lại giúp họ cảm thấy ấm áp. Không cần phải đạt được đỉnh cao của hạnh phúc, hoặc nương theo tháp nhu cầu căn bản của con người mới làm khán giả thỏa mãn.

Dòng nước luôn chảy xuống, hướng ra đại dương

Bối cảnh của 'My Mister' đặt giữa Seoul, trong trụ sở của tập đoàn to lớn, giữa cuộc cạnh tranh phe phái của những ông lớn nhưng nó hoàn toàn không phủ lên lớp hào nhoáng nào cả. Trái tim của bộ phim hướng về con hẻm dốc bên rìa đô thị, đi ngang qua một quán nhậu bình dân và vào trong căn nhà của một bà mẹ già.

Hai nhân vật chính của bộ phim là Ji An và Dong Hoon, cũng là hai kẻ luôn chán chường cho cuộc đời mình. Dong Hoon có chức danh Trưởng Phòng và lương cao nhưng mang quá nhiều gánh nặng đến mệt mỏi. Anh tự ví mình như một tòa nhà cũ được xây theo chiều của một dòng sông và chính vì thế, cuộc đời anh "chết đứng", không thể sửa chữa được. 

Cho đến khi anh gặp kẻ khốn cùng hơn mình - Ji An, một cô nhân viên nhỏ tuổi nhưng sức chịu đựng và nỗ lực hơn cả anh. Chỉ có điều cô giấu bản thân sau lớp vỏ bọc xù xì, gai góc, quyết không cho ai thương hại. Anh ân cần và kín đáo giúp đỡ cô bé. 

Như một ngọn thác đổ nước xuống mặt đất và hướng mình ra đại dương, nhân cách của Dong Hoon thuần khiết và tấm lòng hướng đến mọi người xung quanh như một điều hiển nhiên đúng. Ji An dần dần bỏ lớp phòng hộ và yêu quý trưởng phòng của mình. Cô dùng trí thông minh để giải cứu Dong Hoon nhiều lần trông thấy.

Ji An thú thật lòng rằng cô ghen tị với người vợ phản bội Dong Hoon vì cô thật lòng yêu người đàn ông này. Không ai chắc rằng Dong Hoon có yêu Ji An hay không, có thể có chứ nhưng chắc chắn hơn, anh vẫn yêu vợ con mình. 

Cảm xúc là thứ không nên kiềm nén

Trong tập cuối, người em trai Ki Hoon hỏi Dong Hoon có biết Ji An đang sống ra sao, có gọi cho anh không. Dong Hoon cố tỏ ra hờ hững và nói rằng "Anh là gì mà cô ấy phải gọi", lần cuối trước đó anh trao Ji An cái ôm thật chặt nhưng rồi cũng giấu lòng qua hai tiếng "Đi đi" thay cho lời từ biệt. 

Ki Hoon nói tiếp về trải nghiệm xem phim: "Người mẹ bỏ rơi tất cả những đứa con bé nhỏ ở lại vậy nên bọn trẻ phải tự xoay sở suốt cả bộ phim. Nhưng em đã tắt đi chỉ sau 5 phút. Người anh cả 12 tuổi cười và năn nỉ những người xung quanh cho tiền và đó là lúc em tắt phim. Em không thể chịu đựng được vì nó làm tổn thương em rất nhiều. Em đã muốn đập vỡ tivi và kéo bọn trẻ ra, nuôi dưỡng chúng. Và ngày hôm sau em xem cả bộ phim, em rất vui vì sau cả phim, bọn trẻ đã tự mình có sức mạnh từ bên trong. Tất cả mọi người đều có sức mạnh trong mình." Bộ phim mà Ki Hoon nói tới là 'Nobody Knows' của Nhật Bản.

Dong Hoon ngẫm lời từng lời và cơn khóc ập đến dữ dội.

Dong Hoon hiểu được ngầm ý của em trai rằng: cứ để cảm xúc tuôn ra đi, cứ để nó diễn tự nhiên vì chúng ta có thể vượt qua được. Có thể Dong Hoon đang nhớ Ji An cồn cào hoặc chăng sự tủi thân khi vợ lại đi vắng rất lâu. 

Người bạn thân nhất của Dong Hoon cũng có câu chuyện tương tự. Anh ấy giờ đã trở thành môt tăng sư nhưng chưa dám một lần về thăm khu phố cũ. Sau 20 năm tránh né, anh ấy cũng trở về và gặp người yêu cũ - Jung Hee trong tập cuối. 

Hơn ai hết, tăng sư Gyeomduk và Jung Hee hiểu rằng nếu kiềm nén cảm xúc và vờ như ta đã quên nhưng càng không thể quên được. Cách quên đi tốt nhất là đối diện và chúc nhau hạnh phúc.

Tình yêu không phải là tất cả: Cái tôi biến mất

Tình yêu không phải là tất cả, quan trọng hơn đó là tình thâm. Người bà của Ji An đã nói rằng: "Tình cảm của con và anh ấy (Dong Hoon) là thứ tình cảm quý giá. Những thứ tình cảm của những người hàng xóm cũng quý giá không kém. Tất cả đều đáng trân trọng như nhau và con phải báo đáp họ." Thật vậy, đấy là những thứ tình cảm không phải tình yêu đôi lứa, là cho đi không cần nhận lại.

Tình yêu càng không phải là tất cả với Ki Hoon, anh xem nó như một gánh nặng, đem nó so đo với lòng tự trọng của mình. Người yêu của Ki Hoon là một diễn viên nổi tiếng, cô ấy không muốn bạn trai mình làm mãi công việc quét dọn mà trở lại làm đạo diễn, cũng vì anh ấy có tài năng đó.

Càng khen tài làm phim năm xưa, Ki Hoon càng trốn tránh, càng sợ hãi. Anh quyết định chia tay cô. Nhưng tình yêu điện ảnh luôn có cách kéo những tâm hồn đồng điệu. Khi xem người yêu cũ gửi những lời yêu trên bộ phim của cô ấy, Ki Hoon khao khát đáp lời bằng bộ phim của chính mình.

Cái tôi của những nhân vật trong 'My Mister' tan biến dần, nhường chỗ cho sự hiểu biết và rộng lượng. Tình yêu đôi lứa không nên là mục tiêu, là gánh nặng hay thứ truy cầu duy nhất, ít nhất nó không nên xuất hiện khi cái tôi ngạo nghễ chưa biến mất. Thế nên, kết mở của bộ phim mới đúng là cái kết nhân văn nhất.

"Chúng ta luôn thỏa mãn bản ngã (cái tôi) theo đủ mọi cách có thể - thô thiển hay tinh tế, trực tiếp hay gián tiếp. Và người tu hành chân chính biết này, trở nên giác ngộ về điều này, rồi trong sự giác ngộ cái tôi biến mất." - thuyết gia Osho. 

Biên kịch của 'My Mister' là người giác ngộ đầu tiên, rồi sau là các nhân vật, kết tiếp là khán giả.

Bình luận
1 Comment
  • Chi Dung
    Chi Dung   ·  Ngày 03 tháng 08 năm 2018
    Thứ tình cảm mà Dong Hoon dành cho Ji An không phải là tình yêu dù thế nào đi nữa thì chắc chắn nó không phải là tình yêu đôi lứa. Dong Hoon đã qua cái tuổi 40 cái tuổi mà mọi thứ trong mắt anh không...  more