Call Me By Your Name - Dư âm của một mùa hạ tròn đầy

author


Chỉ là sáng nay Hà Nội trở lạnh, mình tự thưởng cho mình một ly trà ấm, rồi cuộn tròn trong chăn. Bỗng nhiên lại muốn đắm chìm vào một mùa hè nào đó, ở nơi nào đó, nước Ý năm 1983.






Một mối tình ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn 6 tuần, 6 tuần nhưng đủ trọn vẹn để yêu, để cảm nhận nhau, để chạm, để ngửi, để nhìn thấy và nếm thử cái vàng ruộm nom ngây ngất của mùa hạ thôn quê Ý. Và thêm một lần nữa, nhà biên kịch Ivory lại khiến người xem đăm chìm trong không gian lãng mạn, hoài cổ của vùng quê Italy đầu thập niên 1980, và cả bởi những nhân vật với nội tâm sâu sắc, phóng khoáng nhưng lại thanh lịch đến lạ kỳ.


Thứ gì làm mình ám ảnh với bộ phim này đến vậy ? Mình chết mê chết mệt từng khung cảnh trong phim, từ cái nắng vàng ươm tràn ngập tới những nơi chốn cổ kính và nên thơ, sân cỏ rộng mướt, hồ nước xanh lơ nơi Elio và Oliver cùng tắm với nhau, khu vườn đầy ắp nào đào, mơ, lựu, những bữa ăn ngoài trời tràn ngập bóng cây cùng những khu phố với kiến trúc mang đậm phong cách Ý. Tông màu vàng ấm của mùa hè cùng nhịp điệu kể chuyện chậm rãi, lời thoại ít, chừa những khoảng không im ắng và thay bằng hành động đầy thơ. Cách quay phim này lột tả được đủ đầy vẻ đẹp rực rỡ và thư thái của một thị trấn châu Âu giữa những ngày hè nhàn nhã. Sắc nồng của màu nóng và sắc mướt xanh của các màu lạnh trong phim quện với nhau rất hài hòa, ánh sáng rất trong, ấm áp, mềm mại, và dường như còn tạo ra cảm giác thơm tho khó tả. Hình ảnh trong phim có một chất mơ mộng điệu đà rất riêng, nhưng vẫn giữ được sự tự nhiên của đời sống thực tế. Tất cả như một thước phim tua chậm lướt qua đầu mình. Và cũng cứ như thế, câu chuyện của hai người cũng đẹp nên thơ và đầy khắc khoải như vậy.


Timothée Chalamet vào vai Elio thật sự vô cùng xuất sắc. Cậu đã lột tả được một Elio yêu âm nhạc, nhạy cảm và mỏng manh với vẻ đẹp tựa những bức tượng Hy Lạp cổ, một Elio ngây ngô và có phần trẻ con nhưng luôn sống hết mình, yêu hết mình. Cậu lao mình vào mối tình ngây dại với Oliver ( Armie Harmmer thủ vai) - mối tình đầy ảm ảnh với người đàn ông hơn mình 7 tuổi với sự lôi cuốn khó cưỡng lại của một anh chàng người Mĩ . Một tình yêu mà mình nghĩ nó đã tròn đầy, một tình yêu da diết, điên cuồng và thẳm sâu. Elio yêu Oliver như chưa từng được yêu, yêu như yêu mối tình đầu. Elio của nom những năm 17 đã biết ngóng chờ ai đó, đã biết hờn ghen, đã biết tương tư và bồn chồn khi nghĩ về ai đó.


Chemistry của hai diễn viên trong phim thực sự vô cùng xuất sắc. Nó chân thực đến từng cái ôm, từng nụ hôn ,ánh mắt, từng chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại tạo nên sức hút kì lạ của phim. Mình nghĩ phim đi theo hướng nghệ thuật, nên cảnh gì cũng rất nhẹ nhàng, tình cảm. Kể cả cảnh làm tình của Elio với cô bạn hàng xóm Marzia, những cảnh ân ái của Oliver và Elio cũng như cảnh nổi bật nhất là đoạn Elio thủ dâm với quả đào đều không quá phản cảm mà thay vào đó lại thể hiện ra được nội tâm của nhân vật.


Cảnh mình thích nhất có lẽ là cảnh Elio bật khóc mà rúc vào lòng Oliver, hỏi anh rằng cậu có bệnh hoạn quá không. Ngay lúc đấy, mình cũng đã bật khóc, mình khóc cho cậu, cho nỗi mong muốn được anh chú ý tới mình, được gần anh hơn, khóc cho nỗi khao khát mới mẻ mà dữ dội của Elio, và mình khóc vì Elio đã cảm nhận được sự chia cách đang đến dần. Sự cô đơn và lo sợ thường đến vào những lúc ta thấy mình quá hạnh phúc và đủ đầy. Và Elio cũng vậy. Mình nghĩ khi cậu đã cảm nhận được tình yêu của anh và được anh đáp trả lại những mong muốn, thì cái dự cảm về sự chia ly cũng xuất hiện. 


Hơn thế nữa, không chỉ tập trung vào mối tình của Oliver và Elio, bộ phim còn khắc họa được những nét đẹp riêng của nội tâm mỗi nhân vật phụ trong phim. Đó là ông bà nhà Perlman hay cô bạn gái Marzia (Esther Garrel) của Elio. Khung đoạn cuối phim của bố Elio cũng đã làm mình phải suy nghĩ thật nhiều.


Chúng ta chỉ sống một lần trên đời, nên hãy dành tuổi trẻ để yêu và sống hết mình trước khi thời khắc ấy trôi qua và mãi mãi không còn trở lại.

Ngoài sự thành công về mặt nội dung và hình thức, còn một yếu tố nữa góp một phần quan trọng cho sự tròn đầy của phim- đó chính là nhạc phim. Từ lâu mình đã thích nhạc của Sufjan Stevens. "Vision of Gideon'' cùng ''Mystery of love" mang cái buồn hoài cổ, lãng đãng của những năm 70-80 và vẫn đậm chất Sufjan Stevens.


Và đoạn kết, một cái kết dang dở, không viên mãn cho một mối tình hẳn sẽ làm nhiều người thổn thức. Cảnh Elio khóc ở kết phim thực sự vô cùng cảm xúc. Mình cũng có chút tiếc nuối, nhưng mình lại thấy đó là một cái kết vô cùng hợp lý và thực tế với thời bấy giờ- khi LGBT còn là một khái niệm mới mẻ và chưa thực sự được chấp nhận. Với mình, đó là một cái kết đẹp. Vì mình luôn nghĩ đó là một tình yêu trọn vẹn. Một tình yêu có đủ cái say mê, cái điên cuồng và đôi khi khờ dại. Một tình yêu khắc khoải của nỗi buồn, của nước mắt, của những tiếng cười. 6 tuần hạ nắng vàng rượm tóc ai trôi qua như một giấc mộng ôi sao quá thực. 

"Is it a video ? Is it a video ?"



 Vẫn còn đâu đó tiếng ve của những ngày hạ ngập nắng, vẫn còn cái ngọt ngào của những trái đào, trái mơ căng mọng. Và đâu đó vẫn tiếng piano ngân lên bối rối như khi nao ta gọi tên nhau lần đầu...

Bình luận
0 Comments   |   Ngọc Minh and 3 others react this.