Call me by your name: Vì đơn giản đó là yêu!

author


-Call me by your name and I’ll call you by mine-” ( Olivier )

 Trước khi viết bài này, người viết có đôi điều muốn chia sẻ đến người đọc.

1. Bài viết có thể tiết lộ nội dung phim, người đọc nên cân nhắc trước khi xem.

2. Vì đây là một bộ phim về đề tài LGBT nên tác giả đã cố gắng cảm nhận những thước phim một cách chân thật nhất có thể mặc dù hiểu biết về LGBT có thể còn hạn chế.

3. Bộ phim có chứa cảnh khoả thân của nam nữ và các hành động mang hơi hướng gợi dục. Khuyến khích khán giả xem phim nhìn nhận các phân cảnh này theo một cách nghệ thuật.

4. Được viết từ cảm hứng ngẫu nhiên khi xem một video nhạc trên Youtube. Khi các bạn đọc bài viết, hãy nghe nhạc chế độ “Loop” vòng lặp ( phần nhạc đã được chèn vào phía cuối bài viết) để có thể cảm nhận sâu sắc hơn.

----------------------------------------------------------------------------------

Đó một mùa hè lãng mạn năm 1983 ở Lombardy nhỏ bé nhưng đầy thơ mộng phía Bắc nước Ý. Elio (Timothée Chalamet), một chàng trai mới lớn với tâm hồn thơ ca và vẻ đẹp mang nét tựa như những vị thần Hy Lạp, đang đắm mình vào trong những nốt nhạc piano và tận hưởng những giây phút của mùa hè yên bình bên gia đình. Rồi một ngày nọ, gia đình Perlman đón tiếp một vị khách đặc biệt, đó chính là Oliver ( Armie Hammer). Định mệnh của họ bắt đầu từ đây. 

Yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên

Đối với gia đình nhà Perlman, Oliver đơn giản có thể chỉ là một chàng thực tập sinh hoạt bát và hiểu biết rộng thì ngược lại với Elio, từ lần gặp gỡ đầu tiên, có một thứ ma lực mạnh mẽ từ anh ta mách bảo cho chàng trai mảnh khảnh vừa mới bước sang tuổi thứ 17 rằng cung tên của vị thần tình yêu, Cupid có lẽ đã chọn hai người. Hơn ai hết, chỉ có Elio mới hiểu được cảm xúc của chính mình, những sở thích như soạn nhạc, đọc sách, đi bơi đều lột tả một con người nội tâm, trái tim của Elio yếu đuối, mỏng manh nhưng có gì đó rất lãng mạn và đáng thương.

Tuy nhiên, vì xã hội thời bấy giờ vẫn còn có những định kiến nhất định nên không phải lúc nào Oliver cũng có thể ngầm hiểu về tình ý của đối phương dành cho mình. Một chút hiểu lầm, lúng túng, hay đôi khi chối bỏ lúc đầu là điều dễ hiểu. Một anh chàng đẹp trai với một mái tóc vàng óng ánh được vuốt gọn đến từ Mỹ, các cô gái địa phương còn lấy lòng ngưỡng mộ thì làm sao mà mình có thể có cơ hội được cơ chứ. Elio tự nhủ và biết điều đó, một khởi đầu chẳng dễ dàng gì nhưng cũng là cần thiết để cả hai nhìn nhận về nhau theo thời gian, thả mình và cùng cảm nhận về nhau. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đã có, mọi việc sắp tới cũng chỉ là thời gian mà thôi.

Elio: "... Mình đã quá ngại ngùng.. Chắc anh ấy không thích mình đâu!...."

Sự kết nối trong tâm hồn

Bộ phim được dựa trên tên truyện cùng tên, là hồi cuối cùng của bộ ba tác phẩm mang tên Desire ("Khát vọng") của đạo diễn Luca Guadagnino, sau I Am Love (2009) và A Bigger Splash (2015). Cần phải nói rằng, một số chi tiết trong phim đã được thay đổi khác đi so với nguyên tác, việc làm phim chuyển thể luôn là một thách thức lớn đối với ngay cả các đạo diễn hàng đầu.

Vậy mà thông qua diễn xuất tuy không phải xuất thần như những ngôi sao hạng A của Hollywood nhưng vừa đủ của hai diễn viên chính đã làm cho khán giả cảm thấy họ cũng là một phần kết nối trong đó. Ai rồi không một lần dại khờ vì yêu, ai mà không một lần có cho mình mỗi vết đau riêng sau mỗi cuộc tình. Nhưng với ElioOliver, đó không chỉ là tình yêu, đó còn là sự thấu hiểu, niềm tin, và an ủi nhau trong mỗi việc làm dù chính họ cũng không biết rằng, liệu tình cảm này sẽ đi về đâu.

Ngoài ra, gia đình và người thân của bên cạnh Elio dù là hiện thân cho mỗi tính cách riêng biệt, một tính cách mạnh mẽ, phóng khoáng đầy chất Ý nhưng suy cho cùng, họ cũng là những bậc cha mẹ bình thường luôn lo lắng quan tâm trong sóc những người con của họ, và hơn bao giờ hết Elio cần họ ngay lúc này,
Chọn con tim hay lý trí?
Dù gì thì vẫn phải nói rằng, Elio không thể tránh khỏi được quy luật tự nhiên của chính mình, anh ta là một người đàn ông. Và khi đã là một người đàn ông, dù ít hay nhiều thì cũng sẽ có đôi lúc suy nghĩ về thực tại: Những cô gái. Marzia, một cô gái tóc quăn dài, lại thêm một vẻ đẹp đặc trưng của phụ nữ Ý, cũng là một nhân vật đánh dấu vai trò quan trọng trong mối quan hệ của Elio. Cậu ta không chối bỏ, đơn giản là vì cậu ta cũng chỉ là một người con trai bình thường, nhưng rồi sau tất cả, cậu ta nhận ra rằng những gì mình thuộc về không nằm ở phụ nữ mà đó là vấn đề với Oliver.

Hãy tưởng tượng rằng, vào thập niên những năm 80, khi chỉ cần có một cá thể nào đó đi ngược lại với tự nhiên và dị nghị xảy ra, Elio phải đối mặt với hàng loạt câu hỏi như: mọi người sẽ nghĩ thế nào? gia đình có chấp nhận hay không… Câu trả lời là Elio không quan tâm
và phớt lờ tất cả. Tại sao lại không thể tự bản thân tôi là chính tôi? Tại sao tôi lại không thể mưu cầu hạnh phúc? Tại sao tôi lại phải giả tạo cảm xúc của chính mình? Tôi có thể thích nhiều người nhưng say đắm thì chỉ có 1 mà thôi! 
Oliver: " Những người đọc sách là những kẻ trốn tránh. Họ trốn tránh con người thật của mình. Những người như vậy không phải lúc nào cũng thích bản thân họ"

Xa nhau không phải là kết thúc

Tiếc rằng, tình yêu của hai người đã không thể thắng được định kiến để đi đến hạnh phúc cuối cùng.


Và khoảng thời gian 6 tuần thực tập của Oliver cũng dần đến hồi kết thúc, đây là lúc Elio cũng biết được rằng, những hạnh phúc hai người có với nhau cũng dần sắp sửa đi đến hồi kết. Những tháng ngày ngắn ngủi còn lại, cả hai đã cũng nhau tận hưởng nốt rừng xanh, núi cao, thác nước tuyệt đẹp ở vùng trời phía bắc. Kết thúc, Oliver đi lên đoàn tàu từ từ bắt đầu chuyến hành trình trở về nhà của mình. Elio vẫn đứng đó, lặng im và theo dõi Oliver nơi xa xăm với những giọt nước mắt.


Điều gì đến cũng phải đến, ở phân đoạn kết thúc phim vào mùa đông sau đó, Oliver gọi điện và thông báo về hôn lễ của riêng mình, tưởng chừng như đã vượt qua hình bóng quá lớn nhưng Elio không thể nào không nghẹn ngào khi nghe được tin như vay. 

Ngồi trước lò sưởi, anh ta lại khóc, nhưng anh ta khóc trong hạnh phúc vì ngọn lửa ấm của lò sưởi trong đêm đông giống như tình yêu đã từng luôn bùng cháy giữa hai người mặc cho ngoài kia trời có lạnh giá đến như thế nào. Đó là minh chứng cho một tình yêu dù không có cái kết có hậu đậm sâu, dù không ở bên nhau đến cuối cùng, nhưng không phải đó là kết thúc cho tất cả, sẽ có một phương trời mới hạnh phúc hơn khi đang chờ họ.

* Kết: Người viết khi xem phim đặc biệt ấn tượng mạnh với vẻ đẹp của lối kiến trúc điển hình của Châu Âu mà cụ thể ở đây là nước Ý trong từng khung cảnh, góp phần không nhỏ vào thành công của bộ phim. Được sản xuất và hợp tác giữa đa quốc gia nhưng lấy bối cảnh chính ở nước Ý, các nhân vật trong phim đều mang trong mình một vẻ phóng khoáng và cá tính riêng đặc trưng. Những điếu thuốc, cách nói chuyện, màu sắc những năm 80 của phim đã được miêu tả rất chân thật. Nếu cuộc tình của Oliver và Elio là 10 điểm thì các họa tiết phụ xứng đáng được điểm 9. Ngoài ra về tuyến các nhân vật phụ, đặc biệt là cha mẹ của Elio, họ cũng xứng đáng được nhắc đến khi sau tất cả, họ vẫn luôn ở bên con cái của mình bất chấp mọi điều xảy ra.

"Hello, welcome home!"
---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bình luận
2 Comments   |   Diễm C.A.O and 1 other react this.
  • Diễm C.A.O
    Diễm C.A.O   ·  Ngày 11 tháng 11 năm 2018
    • Tín Lương
      Tín Lương   ·  Ngày 11 tháng 11 năm 2018