CẢM NHẬN VỀ MAURICE (1987): CÁI ĐẸP CỦA LGBT VÀO CUỐI THẾ KỈ XIX - ĐẦU THẾ KỈ XX

author
MAURICE (1987)
 
 
Nếu là một người ủng hộ, bị thu hút bởi cái đẹp của gay hay chính bản thân các bạn là những người thuộc cộng đồng này thì các bạn ơi, đừng bao giờ nghĩ việc xem Maurice (1987) là phí thời gian. Về căn bản thì phim này đã có từ rất rất lâu rồi, thế nhưng nó chưa bao giờ "chết" cả. Không đủ nổi tiếng để được gọi là huyền thoại nhưng lại đủ khiến người khác nhớ đến như một tác phẩm "đẹp" về LGBT.
 
 
Maurice (1887)
 
 
Mình biết đến phim chỉ là sự tình cờ vì mình rất có thiện cảm với diễn viên Rupert Graves trong series Sherlock Holmes nên đã tìm tòi về những bộ phim cũ của chú. Và tình cờ mình tìm thấy Maurice với một cái poster đã cũ mèm mà ban đầu mình đã không muốn click chuột vì rất ngại xem phim cũ bởi chất lượng của phim, đồng thời cũng sợ không có Vietsub. Nhưng sự cuốn hút của chú Grant Hugh đã thôi thúc mình và thế là mình đã xem thật các bạn ạ. Mình đặc biệt không phải là hủ nữ nhưng vẫn phải đắm chìm với bộ phim này vì rất nhiều lí do mà mình sẽ nêu sau đây. Nếu các bạn đã xem phim rồi thì đọc sẽ dễ hiểu hơn vì hầu hết đều là phân tích và cảm nhận thôi. Nên nếu chưa coi, hãy xem rồi quay lại đây nhé vì đây là một bài CẢM NHẬN chứ không phải REVIEW. À mà mình nói luôn, phim được lấy bối cảnh tại Anh Quốc nên nếu bạn nào đã quen với giọng Mỹ rồi thì sẽ hơi khó xem một chút. Và bộ phim sẽ lột tả hoàn toàn trần trụi mọi thứ về tình yêu đồng tính luyến ái nam. Nhưng không xem thì lại phí lắm các bạn ạ.

 "I swear from the bottom of my heart I want to be healed. I want to be like other men, not this outcast whom nobody wants. - Maurice Hall"
Đây là một tác phẩm phản ánh sự chèn ép ngột ngạt của xã hội Anh Quốc trước Thế chiến thứ nhất về cộng đồng thế giới thứ 3, Maurice của E.M Forster là câu chuyện về sự giới hạn của tình yêu - tình dục của một con người, phải đối mặt với sự từ chối và những hiểu lầm cổ hủ của người Anh trong thế kỉ trước. Maurice Hall (James Wilby) và Clive Durham (Hugh Grant) tìm thấy nhau trong một sự tình cờ, tại ngôi trường họ đang theo học ở Cambridge – Vương quốc Anh. Trong khoảng thời gian mà đồng tính luyến ái được xem như một tội đồ và có thể bị bắt giam trong tù nhiều năm, cả hai đều phải đè nén, giấu lấy những cảm xúc vụng dại và nồng cháy dành cho nhau trong sự âm thầm. Sau khi một người bạn của họ bị bắt vì tội danh đồng tính luyến ái, Clive đâm ra sợ hãi và quyết định vứt bỏ đi cái tình yêu sai trái bị cấm kị do chính anh đã bắt đầu mà đi cưới một người phụ nữ khác. Clive đã lạnh lùng từ bỏ Maurice, người mà anh đã từng xem như cả thế giới. Thế rồi trong những ngày ở cùng Clive và cô vợ của anh ta – Anne, Maurice có cảm giác bản thân bị cuốn hút bởi tên người làm là Alec Scudder (Rupert Graves). Và đó chính là một bước ngoặt thay đổi sâu sắc trong cuộc đời của Maurice ở hiện tại và kể cả sau này.
 
Thành thật nói thì phim về gay không phải là thiếu, ngược lại còn rất rộng rãi trên các web phim và những phương tiện truyền thông khác. Chắc hẳn ít hay nhiều thì trong số các bạn cũng đã từng xem qua những bộ phim về gay đình đám như Call My By Your Name (2017); Love, Simon (2018); Boys (2014); Night Flight (2014); Brokeback Moutain (2005); vân vân và vân vân. Tất cả các tác phẩm đó đều có riêng cho bản thân nó những cung bậc cảm xúc hoàn toàn khác nhau. Nếu Brokeback Moutain có một kết cục đầy đau đớn và xót xa hay Call Me By Your Name sở hữu cho mình một kết thúc hụt hẫng, luyến tiếc thì Maurice lại đặc biệt có một cái kết viên mãn tuy nhiên cũng đọng lại trong mình sự bùi ngùi khó tả. 
 
Maurice là một chuyện tình dang dở vì dị nghị của xã hội mà người trong cuộc buộc phải rẽ sang một hướng khác để rồi mở ra cho cuộc đời mình một trang mới - một cuộc tình mới với những hạnh phúc khác với dự kiến ban đầu. Như người ta nói, tình dang dở chính là tình đẹp mà tình dang dở thì đời nào mà không có đớn đau? Việc phải tận mắt chứng kiến người mình yêu đến điên cuồng cưới một cô gái mà mình chưa bao giờ nhìn thấy qua một lần, đặt mình vào trường hợp đó thì các bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có buồn không? Đau khổ không? Có tự dằn vặt mình vì bản thân sinh ra cùng giới tính với người mình yêu không? Chẳng ai sinh ra mà được tự lựa chọn số phận cho mình, người đến với người là sự ngẫu nhiên nhưng nhiều khi sự ngẫu nhiên ấy có thể giết chết một con người. 
 
Mình thật sự rất ghét hành động của Clive nhưng đồng thời cũng không thể trách hay phán xét anh được. Bởi đường đường là một người có địa vị trong xã hội, nay mà bị phát hiện ra là người đồng tính thì sẽ mất hết tất cả. Mọi thứ mà anh bấy lâu nay gầy dựng rồi sẽ cuốn theo chiều gió nếu anh cứ mãi sa vào bãi lầy mà năm xưa mình đã tự nguyện đi vào. Cái hành động ấy vừa đúng nhưng cũng vừa sai, đúng là vì anh đã trở thành một con người mà mẹ anh vẫn hằng mong muốn nhưng lại sai vì chính quyết định đó đã gần như làm cho một trái tim phải vỡ ra thành trăm mảnh. Thế nhưng Clive lại là nhân vật mà mình cho rằng là đáng thương nhất, hơn cả Maurice. Nếu Maurice phải chịu cảnh đau khổ nhưng ngay lập tức tìm được cho mình một bờ vai khác thì Clive lại không may mắn như vậy. Anh bị ràng buộc trong cuộc hôn nhân mà mình cho rằng không có tình yêu. Yêu một người con gái khác trong khi từng huyết quản anh đã mặc định không yêu ai ngoài Maurice, trong khi vẫn còn đang đau đớn vì chính mình đã vứt bỏ đi những gì thân thương nhất. Có thể không? Nếu Clive thật sự yêu vợ của mình thì anh đã có thể nói ra toàn bộ sự thật về giới tính hay những gì anh đã làm trong quá khứ. Anne vốn là một cô gái giỏi giang và hiểu chuyện, không đời nào lại có thể phát điên lên với người chồng đã-từng-là-gay của mình. Anh đã hoàn toàn có thể dỗ dành vợ bằng việc yêu thương cô nhưng Clive đã không làm như thế. Bởi tình cảm của anh đối với Anne mà nói chỉ đến mức bạn bè, không thể nào vượt qua được. Điển hình là  phân đoạn gần cuối phim, khi Maurice chạy đến nhà Clive chỉ để thông báo về tình nhân mới của mình thì Clive đã không hề nói cho Anne biết mình đã gặp Maurice. Nếu giữa anh và Anne là tình yêu, anh đã có thể nói mình đã gặp ai và mục đích của cuộc gặp mặt đó là gì. Nhưng không, Clive đã giữ kín miệng của mình. Người ở thế kỉ trước rất coi trọng chữ tín và lòng trung thực, vì thế mà không dễ dàng có thể lừa dối người vợ của mình sau khi đã thề nguyện trước sự thiêng liêng của nơi thánh đường được. 
 
Ngoài ra, khi nghe được tin Maurice yêu Alec, sắc mặt của Clive đã hoàn toàn thay đổi. Không phải Clive tức giận vì sao Maurice lại có thể hạ thấp bản thân mình như thế mà Clive có cảm giác như bị phản bội vì người mình yêu nhất lại yêu gia nhân của mình. Bên cạnh đó thì mình còn nhận ra sâu trong đôi mắt của Clive đêm hôm ấy chứa đựng một nỗi buồn to lớn, một sự ưu sầu không thể cất thành câu. Đôi mắt ấy đã từng là cả một bầu trời với những ước mơ và hoài bão của tuổi sinh viên, có cả những hạnh phúc khi được cùng với Maurice trải qua bao chuyện mà suốt cuộc đời anh khó có thể quên được. Tất cả như một quyển nhật kí của dòng thời gian ăn sâu vào tâm trí và lưu vào trong đôi mắt của anh vậy. Thế nhưng giờ đây, vào buổi tối hôm đó, mình đã  không còn nhìn thấy sự trong trẻo của đôi mắt ấy nữa. Nó đã biến mất, chạy theo tình yêu của cả hai mà bay đi mất. Trong Clive giờ đây chỉ còn lại sự hoài niệm mà thôi. Mình vốn là đứa sống tình cảm, đặc biệt là rất dễ khóc nên mình đã hoàn toàn bị lấy đi nước mắt bởi phân đoạn Clive nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy Maurice của thuở còn cắp sách trong ngôi trường đại học vẫn đứng đấy, vẫy tay chào anh. Các bạn biết đó có nghĩa là gì không? Điều đó có nghĩa là mọi chuyện đã thật sự kết và Clive chỉ còn có thể ôm lấy những mảnh ghép kí ức đã bị vứt vào trong ngăn kéo thời gian đầy rêu phong mà thôi.
  Maurice đến nói về chuyện mình yêu Alec
 
 
Clive nhớ lại hình ảnh Maurice của thuở thiếu thời
 
 
"You do care a little for me, I know... but nothing to speak of, and you don't love me. I was yours once till death if you'd cared to keep me, but I'm someone else's now... and he's mine in a way that shocks you, but why don't you stop being shocked, and attend to your own happiness. - Clive Durham"
 
 
Tiếp đến là về Maurice. Tên này thì hỡi ôi, cái sự yếu mềm của cậu ta bao giờ cũng bị người khác nắm thóp. Đầu tiên là Clive, bắt đầu từ một tình bạn đẹp với một người anh lớn hơn một tuổi nhưng sự cảm hóa đã khiến Maurice hoàn toàn đổ gục trước câu "Tớ yêu cậu" đầy bất ngờ và vội vã của Clive. Well, mình có thể hiểu được là lúc đó cậu ta đã rất rất bất ngờ. Có thể ban đầu tình cảm của Maurice đối với Clive mà nói không hẳn là tình yêu nhưng chính bởi lời nói của Clive đã khiến cậu ta bị rung động. Vì cái phản ứng của Maurice khi nghe Clive bày tỏ nó ngộ nghĩnh lắm, nếu cùng một cảm xúc thì cậu ta đã ngay lập tức thể hiện ra rồi. Thế mà thứ chúng ta thấy là gì? Vâng, đó chính là cái vẻ mặt bối rối. Ơn trời, cứ cho rằng là do ngượng nên không thể nói, ít nhất thì khi Clive bỏ đi thì cậu ta cũng phải chạy theo mà nói một lời chứ. Ấy thế mà Maurice chỉ đứng từ xa gọi tên ơi ới rồi bỏ đi theo với đám bạn của mình. Chính vì điều đó mà mình cho rằng, ban đầu Maurice đối với Clive mà nói chỉ là hơi trên mức tình bạn mà lại dưới mức tình yêu. Và bùm một cái, câu nói của Clive đã góp phần khiến cho cậu ta lựa chọn cái "tên" của mối quan hệ này là tình bạn hay tình yêu. Và mọi thứ đã chuyển biến theo một hướng hoàn toàn khác. Rồi tiếp đến là Alec, trong khi Maurice còn đang buồn rầu, ủ rũ về chuyện Clive rời bỏ mình như thế nào thì nhân phút yếu mềm đó, Alec đã đến bên và vỗ về lấy con tim tưởng chừng nhưng không bao giờ có thể chữa lành của cậu ta. Và thế đấy, một lần nữa cậu ta lại bị rung động. Dù biết là bản thân mình bị Alec làm cho rung động nhưng vẫn chấp nhận nó. So với Clive thì Maurice có vẻ đơn giản hơn nhiều vì cậu ta không phải thuộc kiểu người sống nội tâm. Mọi thứ muốn giấu diếm cậu ta đều tỏ ra hẳn từ gương mặt đến cử chỉ, vì vậy nên mình mới nói Maurice không phải là người phải chịu đựng nỗi đau lớn nhất bởi giờ đây cậu ta đã có Alec. Nỗi buồn của Maurice là có thể quên đi được, cuộc tình đối với Clive là có thể hóa thành một hồi ức đẹp. Không như Clive, anh phải hoàn toàn xóa bỏ bóng hình Maurice, đưa những kỉ niệm vào niềm quên lãng. Nhưng không vì như thế mà mình bảo tình cảm của Maurice đối với Clive là hời hợt đâu nhé. Clive đối với Maurice mà nói như cả bầu trời của một chú chim đại bàng. Cái khao khát có được Clive của cậu ta phải nói là rất lớn, đến độ thành tâm muốn sống một cuộc đời bình yên bên Clive. Thế mà mọi thứ bỗng chốc đã tan thành mây khói. Bao dự định, kế hoạch được vẽ ra mà cậu ta ao ước được thực hiện cùng với Clive đã  tan tành, nhẹ cuốn theo từng áng mây về với chốn chân trời dài đằng đẵng. Cậu ta dường như đã mất hết mọi niềm tin vào cuộc sóng, cứ thế hờ hững với cuộc đời mình. Maurice thậm chí còn cố đi chữa trị cho cái bệnh đồng tính của cậu (người xưa cho rằng đồng tính là một loại bệnh). Và đó cũng là lúc cậu nhận ra mình yêu Clive đến mức nào, yêu đến nỗi không có cách nào xóa được hình bòng người ra khỏi tâm trí. 
 
Và cuối cùng là Alec, chính vì con người này mà mình mới có thể biết đến tuyệt tác này đây. E hèm, so sánh với Clive và Maurice thì Alec chính là hình mẫu điển hình của cộng đồng thế giới thứ ba ngày nay. Hành động của Alec chính là cốt lõi của bộ phim, phản ánh lên được một điều rằng gay không có nghĩa là không có được hạnh phúc của riêng bản thân mình. Và có thể nói sự xuất hiện của Alec như một vị thiên thần đến để hồi sinh cho con người của Maurice vậy. Ngoài ra hành động của Alec còn như một gáo nước lạnh làm thức tỉnh mọi người: "Bản thân bạn cần phải đấu tranh để có lấy tình yêu của chính mình." 
 
Bản thân mình thật sự rất là thích Alec nha, vì anh này là cái kiểu người có thể ruồng bỏ mọi chuyện vì thứ mình muốn. Điển hình là anh đã tự nguyện bỏ lỡ chuyến tàu tương lai mà ở lại cái căn nhà cũ kĩ để chờ đợi tình yêu của mình - chờ đợi Maurice. Dù xuất thân thấp hèn, phận làm gia nhân cho nhà Durham nhưng Alec vẫn sở hữu riêng cho tố chất thông minh, hiểu người biết ta vì vậy mà không thể nào nói Alec đến với Maurice là vì tiền bạc và danh vọng được. Nghe thì có vẻ lạ nhưng Alec THẬT SỰ YÊU Maurice. Ban đầu mình cũng còn ngờ vực lắm về tình cảm của Alec vì nó đến quá nhanh nhưng ánh mắt Alec nhìn Maurice thì không thể chối đi đâu được. Anh ta hoàn toàn bị Maurice thu hút và làm cho mê mệt.  Mình không ưng nhất ở phim đó là việc  chưa thể khai thác được toàn bộ nhân vật Alec. Trong khi khắc họa Clive và Maurice quá rõ ràng thì Alec lại hoàn toàn bị chìm nghỉm. Không một chút quá khứ hay không thân phận, tất cả chỉ gói gọn trong cụm từ người-từng-là-gia-nhân-của-Clive. Nên khi xem đến sự xuất hiện của Alec mình cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Không kể đến việc Alec bất thình lình yêu thương Maurice, mạch phim bỗng dưng bị gãy đoạn nặng nề. Nhưng gỡ gạt lại được chính là cái mặn nồng của cả hai dành cho nhau.
 
Nhiều người sẽ khó chấp nhận được việc Maurice bỗng dưng lại nhanh chóng gạt hết mọi thứ về Clive mà đi yêu Alec. Mình nói luôn, nếu giữa Clive còn có rào cản của xã hội thì đối với Alec, Maurice như được tự do mà xòe rộng đôi cánh của mình vậy. Clive đến với Maurice vì tình bạn ngọt ngào, vì hai mảnh ghép hợp nhau đến bất ngờ, họ đến với nhau bằng tình yêu trong sáng nhất. Ngược lại, Alec đến với Maurice trong những ngày thăm thẳm của cuộc đời Maurice. Anh cứu rỗi cậu ta khỏi vực thẳm. Alec đến bằng tình dục, bằng thứ tình cảm mãnh liệt, trần trụi và hoang dại. Thứ mà Maurice luôn hằng mong ước được trải nghiệm. Vốn xuất thân không phải dòng dõi cao quý nên Alec không màng đến dị nghị của xã hội cho lắm, chính vì lẽ đó mà anh hoàn toàn có thể đồng cảm hóa Maurice. Anh vỗ về, an ủi trái tim đã vỡ của Maurice và cố hàn gắn lại nó.
 
Có lẽ chẳng ai nhìn thấy được nhưng Alec đã phải cố gắng rất nhiều. Thử nghĩ xem, một tên người làm thấp kém mà lại có thể gần gũi được với một người có địa vị trong xã hội? Ở thế kỉ trước, đó được xem như điều cấm kị nhất mà không tên hèn mọn nào muốn mắc phải. Ấy thế mà Alec đã làm được. Có ai tưởng tượng được cậu ta đã phải cố gắng biết bao nhiêu? Nên mình thật sự cảm phục Alec ở điểm này.
 
"It's miles worse for you than that; I'm in love with your gamekeeper."
 
Ngoài nhân vật và nội dung ra thì mình thật sự rất mê cái phong cảnh trong phim đã được xây dựng nên. Đẹp cực kì! Mình là đứa rất mê Anh Quốc nên hình ảnh của Xứ sở Sương Mù cũa những năm 80 bày ra trước mắt làm mình chỉ biết trầm trồ mà thôi. Dưới đây là một số cảnh phim mà mình rất thích. 
 
Đoạn Clive đưa Maurice về nhà mình rồi cả hai cũng đi dạo nè
 
 
 
Lung linh luôn :((
 
 
Bonus quả hậu trường :v
 
 
Đoạn đẹp nhất phim
 
Được dùng làm bìa sách luôn này (sách hay đĩa mình cũng không nhớ :v)
 
 
Người đang nằm là một người bạn, sau này bị bắt vì bị phát hiện anh bị đồng tính
 
 
Cánh đồng cỏ xanh mượt...
 
Để kết thúc bài viết, mình muốn cho các bạn xem một MV fanedit mà mình rất ưng. Lột tả hoàn toàn được câu chuyện. Enjoy!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bình luận
5 Comments   |   Thanh tra nội dung and 2 others react this.
  • Vy Tran
    Vy Tran   ·  Ngày 09 tháng 09 năm 2018
    Cảm ơn bạn Alex B vì đã viết một bài viết tuyệt vời như vậy.
    • Vy Tran
      Vy Tran
      Vy Tran
      Vy Tran
      Vy Tran
      Cảm ơn bạn Alex B vì đã viết một bài viết tuyệt vời như vậy.
        ·  Ngày 09 tháng 09 năm 2018
      Mình mới xem phim hôm nay thôi vì mình cũng như bạn vậy đó, rất ngại coi phim cũ vì hình ảnh không đẹp và sợ không có vietsub để coi luôn, nhưng thật sự những phim cũ như vậy nó mới là tuyệt phẩm....  more
  • Hải Nguyên Nguyễn
    Hải Nguyên Nguyễn   ·  Ngày 24 tháng 07 năm 2018
    Đồng ý với bạn Alex Balderson B. Không chỉ là   LGBT, nếu phim làm không tốt thì đào thể loại nào nó cũng gọi là lạm dụng thôi!
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 23 tháng 07 năm 2018
    Vậy theo bạn việc Hollywood và các nhà làm phim hiện nay đang cố gắng đào sâu vào thể loại LGBT như một trend nhằm thu hút khán giả và câu kéo các giải thưởng về có làm mất chất lượng của dòng phim...  more
    • Alex Balderson
      Alex Balderson
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Vậy theo bạn việc Hollywood và các nhà làm phim hiện nay đang cố gắng đào sâu vào thể loại LGBT như một trend nhằm thu hút khán giả và câu kéo các giải thưởng về có làm mất chất lượng của dòng phim...  more
        ·  Ngày 23 tháng 07 năm 2018
      Mình không nghĩ việc Hollywood và các nhà làm phim sản xuất về đề tài này đang dần bị mất chất đâu. Chẳng qua chỉ là sự thay đổi cách nhìn qua mỗi thời kì. Nó thoáng hơn, được biết đến rộng...  more