CÁNH CHIM KHÔNG CHÂN - GÃ BAD BOY QUYẾN RŨ CỦA VƯƠNG GIA VỆ

author

"Tôi đã nghe về một loài chim không chân… Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó… Đó là khi chết đi"

Sau câu thoại đấy là cảnh Húc Tử khiêu vũ trước gương đầy bỡn cợt, phong thái ung dung ngạo nghễ tạo cho người xem cảm giác đây là gã phóng đãng quyến rũ nhất họ từng gặp. Nếu ai đó hỏi tôi danh hiệu bad boy của điện ảnh Châu Á thuộc về ai thì tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Trương Quốc Vinh. Hôm nay tôi không viết nhiều về anh, tôi sẽ chọn một ngày trời âm u để thả trôi xúc cảm của mình dành cho huyền thoại Châu Á này.

Thường thì nhắc đến Vương Gia Vệ...dạo gần đây đa số sẽ nghĩ đến Tâm Trạng Khi Yêu với những khung hình mãn nhãn và bố cục màu sắc gây ấn tượng mạnh. Thật ra tình tiết trong phim xảy ra khi nhân vật đã vào độ tuổi trung niên và xoay quanh những chuẩn mực đạo đức Châu Á, những vấn đề trong gia đình nên có lẽ tôi xem thấy "đã" nhưng không đủ "thấm".

Tôi xem A Phi Chính Truyện lần đầu tiên vào lúc đang là sinh viên năm cuối, tôi rất thích tên tiếng Anh của phim "Days Of Being Wild" có thể vì lúc ấy tôi cũng đang trong những năm tháng hoang dại và cuồng nhiệt cũng với sự vô định lấp lững của tuổi trẻ nên dễ đồng cảm. Phim kể về Húc Tử - một gã trai bị mẹ ruột bỏ rơi, với nỗi đau bị ruồng bỏ từ nhỏ nên hắn trưởng thành trong sự thiếu thốn tình cảm và những suy nghĩ bất cần. Từ đấy gã tìm đến những cô gái, yêu thương họ một cách nồng nhiệt rồi rời bỏ đi theo cách lạnh lùng, chỉ đơn giản vì gã phải thích thế - "rời bỏ hoặc bị rời bỏ".

Trong tình yêu Húc Tử là tay chơi sát gái bởi vẻ ngoài lịch lãm nhưng cũng đầy táo bạo và tự tin trong cách tiếp cận phái nữ. Một kẻ vô công rỗi nghề, sống nhờ tiền chu cấp từ người mẹ nuôi nên gã hào nhoáng mơ ảo khiến Tô Lệ Trân ( Trương Mạn Ngọc ) bị hút hồn và tin vào sự phù phiếm của gã. Tình bạn 1 phút, rồi tình bạn 2 phút...dần dần cô gái ngây thơ mơ mộng đến những điều ràng buộc mãi mãi. Nhưng Húc Tử sẵn sàng nói KHÔNG với mong muốn gắn bó dài lâu của Tô Lệ Trân. Người này đi thì người khác lại đến...cô ả Lulu ( Lưu Gia Linh ) xuất hiện với cá tính mạnh mẽ bướng bĩnh tưởng chừng sẽ khuất phục được Húc Tử...tiếc rằng cô vẫn là kẻ bị bỏ lại.

Tôi có cảm tưởng rằng gã này dường như có "giấy phép lăng nhăng" thì phải, hắn tệ là thế nhưng các cô ấy vẫn đâm đầu vào. Thật ra đấy là tình yêu hay là vì ma lực của cái gọi là hình tượng "Bad boy", chẳng phải chúng ta luôn nghe hằng ngày những câu, những tình huống khi các chàng trai tốt thì bị xem như "anh trai mưa" trong khi phụ nữ lại hay bi lụy những gã chẳng mấy tốt lành gì. Bad boy mang cảm giác trải đời nên khi bên họ thì các cô ngoài việc yêu thì còn được đắm mình trong những chuyến phiêu lưu mới mẻ, còn mấy gã tử tế thì có khi an toàn quá nên đâm ra nhàm chán nhỉ. Nét quyến rũ của Húc Tử không đến từ việc đưa các cô gái vào những cuộc vui hoan hỉ mà chỉ đến từ những cuộc vui bình dị đơn giản nhất, thứ cảm giác gợi tình toát lên từ hắn khiến cho phụ nữ thấy rõ mồn một "đây không phải tên tốt lành gì đâu, nhưng thôi kệ cứ yêu, cứ sở hữu hắn, rồi từ từ cải tạo hắn lại" - gã chính là một dạng thử thách , một trò chơi khiến các cô lao vào cố gắng chinh phục.

Tin tôi đi, đối với nhiều người, đặc biệt là nam...khi xem phim rất muốn thử một lần giống Húc Tử. Vì sao á...thì thử hỏi tại sao lại tồn tại được cái thằng mà đi tán tỉnh con gái đã nói rõ là hắn không phải người tốt nhưng họ vẫn cứ mãi bám theo hắn, làm bad boy thì dễ nhưng để làm bad boy mà khiến cả nam lẫn nữ thần tượng thì lại là chuyện viễn vông. Ấy thế mà Trương Quốc Vinh đã chinh phục hoàn toàn người xem, một James Dean của Châu Á với vẻ bất cần, nổi loạn đã tạo thành hình tượng kinh điển.

Để trên bàn so sánh thì nhân vật bạn thân của Húc Tử do Trương Học Hữu đóng thì như một kiểu nhân vật đại diện cho sự "làm nền" của một cặp bạn thân bình thường, một người nổi bật - một người mờ nhạt. Phân cảnh Trương Học Hữu say đắm nhìn Lulu tự nhảy múa thay cho lời giới thiệu bản thân ở cầu thang là một phân đoạn thể hiện sự khẳng định rằng anh "với không tới" cô nàng, cô ấy kiêu kỳ  còn anh chàng như tên trai quê thèm khát và thầm ganh tỵ với người bạn của mình vì tìm ở đâu ra con ả bốc quá mức. Ngay cả khi trong tay gã trai quê này có được xe và tiền của Húc Tử để lại thì vẫn không thể chiếm được lòng của Lulu hoặc chỉ đơn giản cái mà cô ấy cần không phải là những thứ vật chất tầm thường đó...cánh chim không chân kia mới là người cô ta đang tìm kím.

Quay lại với Tô Lệ Trân khi bên cô lúc này xuất hiện một anh chàng cảnh sát ( Lưu Đức Hoa thể hiện ) thích đi tuần tra vào ban đêm và dường như càng về sau anh càng cố tình đi nhiều hơn chỉ để có cơ hội gặp mặt cũng như lắng nghe những câu chuyện của Tô Lệ Trân. Anh an ủi cô, cô thì vẫn nhớ mãi về mối tình 1 phút ngày đó, còn chàng cảnh sát thì chỉ hy vọng sẽ có 1 phút nào đó cô ấy nhớ đến anh. Năm con người, năm số phận khác nhau, đại diện cho nhiều tầng lớp khác nhau của tuổi trẻ HongKong thập niên 60...họ đều có những nỗi niềm của riêng bản thân, cách họ đối mặt với xã hội tuy khác nhau những đều có điểm chung là hết mình, cuồng nhiệt...tất cả thanh xuân đó rồi sẽ già đi nhưng mãi không bao giờ chết.

Thanh xuân hiện lên dưới góc máy tài tình của Christopher Doyle, lần đầu len qua tấm lưng của Húc Tử như thể hiện con người nổi loạn đó sẵn sàng bỏ lại tất cả sau lưng và không cho ai có cơ hội đuổi theo kịp, gã không nuối tiếc hoặc chí ít là đủ mãn nguyện bởi sự thiêu thân của mình. Cho đến những cú máy dài bao quát cánh rừng nhiệt đới dưới nền nhạc của Xavier Cugat diễn tả sự vô thường và không thể lường trước của đời người, chính ở cảnh khu rừng mở đầu và kết thúc ấn tượng ấy người xem mới bất chợt nhận ra cánh chim không chân kia không có thật..vì nó đã chết từ lúc mới sinh ra, Trương Quốc Vinh hư ảo hay nhân vật Húc Tử đã biến anh trở thành hư ảo.

Thời điểm mới xem lần đầu, tôi cũng thấy rất lạ với kiểu quay chụp giật và cắt dựng rời rạc, nhưng sau khi xem nhiều phim của Vương Gia Vệ thì tôi mới nhận ra ngoài việc đấy là phong cách riêng của ông thì chính những cảnh chuyển tưởng như rời rạc lại chính là đòn tâm lý mạnh đánh vào cảm xúc người xem...nó thật và phũ hệt như cái cách mà cuộc sống hằng ngày chúng ta gặp. Ngoài ra ánh sáng, màu sắc và cách đặt máy quay trong những phim sau này của đạo diễn họ Vương càng lên tay nghề theo năm tháng như Trùng Khánh Sâm Lâm, Xuân Quang Xạ Tiết, Tâm Trạng Khi Yêu...khi có thời gian tôi sẽ viết về những bộ phim này.

Tất nhiên sẽ còn nhiều người thắc mắc tới nhân vật nhà văn Châu Mộ Văn của Lương Triều Vỹ xuất hiện ở 2 phút cuối phim, một nhân vật không hề được nhắc đến từ đầu phim, một kẻ đùng phát nhảy ra chải chuốt, sửa soạn và phong cách gần giống Húc Tử...một trích đoạn giới thiệu nhân vật mới đầy ngoạn mục để mở đường cho Tâm Trạng Khi Yêu và 2046 sau này. Một gã trai ăn chơi trụy lạc mới lại xuất hiện hay là một người đàn ông chập chững bước vào cuộc chơi với thanh xuân...

 

Ngày 26/10/2018....!

 

Bình luận
0 Comments