Casablanca – Khi chung thủy và sự hy sinh hòa chung thành một tình yêu cao thượng. Tính cách cực kỳ hiếm gặp ở người đàn ông.

author

Casablanca – Tình Ca Thời Chiến.

Vào năm 1997, lần đầu tiên cầm cái máy nghe nhạc CD trên tay, mặc dù được ông anh bà con lượm được ở một nơi nào đó bên Mỹ, không hoàn toàn mới, máy Panasonic có chức năng Antishock để đeo bên hông khi chạy bộ, và đây là cả ước mơ hồi nhỏ. Khi đó, những cái đĩa đầu tiên tui có như Love song 97, Top Hit 98, và The best Selection In The World vol 2 đây chính là CD mà tui thường nghe mổi đêm, mổi đêm với Casablanca diệu êm, đầy tình cảm mặc dù chưa hiểu một chữ tiếng anh nào.

Có thời gian cứ đinh ninh ca khúc năm xưa là nhạc nền của một bộ phim cùng tên, nhưng không, khi download phim về, kéo tới kéo lui, không hề có giai điệu nào giống vậy, chán nản vì nước phim đen trắng, chán nản vì bài hát tui yêu không hề có trong phim. Tui dẹp phim, tui chia tay luôn nhạc. Không thèm tìm hiểu tại sao lại xuất hiện một Casablanca sau này kể về một Casablanca hồi trước.

Tui quay lại với cô đơn vào một ngày gần Tết, một mình tìm chút kỹ niệm với bài hát hồi xưa, một mình với Casablanca mà mình từng từ bỏ, một mình trước Tivi với màn hình trắng đen đang kể về Tình Ca Thời Chiến.

“Khi mà Thế chiến thứ 2 đã gần kề... nhiều ánh mắt hy vọng lẫn tuyệt vọng hướng từ châu Âu... về phía nước Mỹ tự do.

Lisbon trở thành điểm trung chuyển quan trọng. Nhưng không phải ai cũng đến thẳng được Lisbon. Do đó những người tị nạn đi theo một con đường mòn gian khổ, quanh co.

Từ Paris tới Marseille... qua Địa Trung Hải tới Oran. Sau đó, đi tàu, đi xe hay đi bộ dọc theo rìa Châu Phi... tới Casablanca tại Morocco, lãnh thổ thuộc Pháp. Tại đây, những kẻ tốt số bằng tiền bạc, thế lực hoặc may mắn... có thể xoay được visa và hối hả tới Lisbon. Rồi từ Lisbon tới Tân Thế Giới (Mĩ). Những người còn lại chờ tại Casablanca.

Chờ đợi...

chờ đợi...

và chờ đợi.”

Casablanca là nơi để đợi chờ, tại đây có một người mà tui phải mừng vì mình là đàn ông, vì nếu không, chắc mình sẽ yêu người ta quá. Đó là Rick Blaine, chủ một quán rượu, người mà đàn ông muốn làm bạn, phụ nữ muốn làm tình, một người với những quy tắc nhứt định và nhờ đó anh có được những mối quan hệ trải dài, cảnh sát, trộm cướp, nhà báo… một người mà cả đối thủ của mình vẫn phải tôn trọng.

Lạnh lùng, nguyên tắc nhiều lúc cứ tưởng Rick là một người không hề có tình cảm, những phút đầu phim đã phần nào khẳng định điều đó. Anh lạnh lùng với tất cả mọi người, chỉ giao tiếp trên công việc chứ không hề có thứ gọi là tình bạn với đàn ông, và tình cảm với phụ nữ, không ai biết Rick từ đâu đến, và làm gì cứ phải bám suốt lấy Casablanca. Quá khứ của anh là một bí ẩn. Bí ẩn như cái vẻ lạnh lùng mà anh khoác lên người.

Rick lạnh lùng

Cho đến một ngày, Rick gặp Ilsa Lund ngay tại quán rượu của mình, trên nên nhạc của bài hát “As Time Goes By”, Rick đã vô tình làm rơi mất cái võ bọc mà mình tạo ra, một nụ cười ngượng ngùng trên môi, một cái nhìn đầy day dứt xóa đi vẽ lạnh lùng thương thấy, quá khứ của anh dần bước ra khi Ilsa xuất hiện.

Ilsa là ai, có quan hệ như thế nào với Rick trong quá khứ, tất cả sẽ được trả lời trong thời gian còn lại, thời gian sau khi hai người gặp nhau. Và từ lúc này, người xem sẽ thấy được có một Rick lạnh lùng nhưng tốt bụng, luôn tỏ ra bất cần nhưng thực sự rất quan tâm, một Rick thật sự rất đáng để đàn ông muốn được làm bạn, phụ nữ muốn được yêu.

Rick đầy tình cảm

Cái tốt bụng của Rick rất giống với nhân vật Black Jack trong truyện tranh cùng tên, luôn không nhận chuyện tốt về mình và đó là đức tính mà tui vô cùng ngưỡng mộ, tốt âm thầm không la làng la xóm, không cần ai biết, chỉ mình biết thôi là được.

Và tình yêu Rick dành cho Ilsa, không phải là một kiểu tình yêu chiếm hửu cho bằng được, không phải kiểu anh mong em hạnh phúc xạo xạo bây giờ, mà chính anh là người trao cho em hạnh phúc trong một cái kết phim phải nói là hay mà hiếm phim nào bây giờ có thể làm được. Đầy tình cảm, đầy bất ngờ, mặc dù là thời chiến nhưng vẫn tồn tại đâu đó hy vọng cho những người đáng được sống, chứ không tối đen hoàn toàn như màu phim mang lại.

"Ilsa, anh không tỏ ra cao thượng"


Casablanca tuy là một phim đen trắng, nhưng mà màu sắc nó đem đến thì đa dạng vô cùng, khi trong lời thoại, khi trong diễn xuất… và khi lại chính là âm nhạc. Ờ khen vậy thôi chứ có nhiều lúc thấy Ilsa giống như đang đóng kịch chứ không phải là phim, nhưng mà năm 1943 vậy là quá ổn.

Phải ráng cố gắng học tập đức tính của Rick biết đâu hên hên gặp được Ilsa ngoài đời, vì đã lỡ yêu cổ trong phim mất rồi. Người gì mà dể thương, không góc chết, ai quay phim gì hay quá trới quá đất, hơn cả phóng viên VTV.

Có một Ilsa trong sáng dễ thương khi bóng ma Chiến Tranh Thế Giới thứ 2 đang đến gần

“Oh kiss is still a kiss in Casablanca

But kiss is not a kiss without your sign

Please come back to me in Casablanca

And love you more and more each day as time goes by”

Không ướt át, không bi thương, nhưng dạt dào tình cảm đó chính là Casablanca.

Câu nói đầy tình cảm mà Rick luôn dành cho Ilsa

Bài hát Casablanca do Bertie Higgins trình bày dựa trên cảm xúc mà phim mang lại.

Bình luận
2 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 1 other react this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 19 tháng 11 năm 2018
    Phim này hồi đấy mình cứ tưởng có bài hát Casablanca, ai dè bài hát dựa theo phim )
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Phim này hồi đấy mình cứ tưởng có bài hát Casablanca, ai dè bài hát dựa theo phim )
        ·  Ngày 19 tháng 11 năm 2018
      Tui y vậy luôn đó. Bài kia thì hay quá làm không thích bài "As Time Goes By" nữa.