Chút tâm sự trải lòng về phim Hoa Thiên Cốt.

author

Sau 2 ngày coi hết bộ phim. Thật ra vì trước đây cũng đã đọc truyện rồi nên tốc độ coi phim mới lướt nhanh như vậy.

Bộ phim kết thúc đương nhiên là thành công vang dội cho 2 nam nữ diễn viên chính và “Sát tỷ tỷ” =))). Nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều ý kiến bất đồng.

Có vài suy nghĩ cá nhân như sau:

1. Sau khi xem phim, có người cho rằng Bạch Tử Họa sai - đáng ra phải có thêm 7 năm BTH chịu nỗi đau mất đi Tiểu Cốt. Thật ra trước đây khi đọc xong bộ truyện, lúc đọc đến cảnh BTH chịu khổ cực hao tâm tư tìm Tiểu Cốt về mình cũng rất hả dạ. Ngay cả khi vừa mới coi kết thúc phim xong mình cũng bất bình như 1 số bạn vì BTH đã có lại Tiểu Cốt quá dễ dàng. Đáng ra phải chịu cảnh cô độc một mình, đau khổ vì tình dằn vặt suốt mấy ngàn năm thậm chí đếm cả vạn năm ấy chứ.

Nhưng sau khi xem xong một vài bài cảm nhận về “Sự đúng-sai của sư phụ” mình lại có cái nhìn trực diện hơn. 

Đối với chúng sinh trong thiên hạ, BTH luôn làm trọn bổn phận của một vị thương tiên: trảm yêu, trừ ma, bảo vệ chính đạo, dùng hết sức mình duy trì chính nghĩa. Đối với Trường Lưu, Người cũng đã làm trọn bổn phận của một vị Chưởng môn, duy trì chính nghĩa, công bằng và kỷ luật môn phái, bảo vệ và làm rạng danh môn phái. Đối với sư huynh đệ, Người cũng trọn tình, trọn nghĩa. Nói về mối tình si của Tử Huân, từ trước đến nay BTH đều tỏ thái độ rõ ràng, ko cho Tử Huân bất cứ cơ hội nào cả. Nói là vô tình nhưng thật ra là có tình, nhưng ấy chẳng qua được BTH xem như tình huynh muội mà thôi. Dù Tử Huân có bao lần gây ra lỗi lầm, làm khó cho Tiểu Cốt, BTH đều khuyên răng cô về con đường chính đạo, buông bỏ chấp niệm trong lòng. Khi cô gặp nguy hiểm cũng sẽ cố gắng mà cứu cô. Đã làm tròn nghĩa kết bái huynh muội của 5 thượng tiên ko lo ưu sầu chỉ biết trừ gian diệt ác của năm nào. Chỉ là chấp niệm của Tử Huân quá sâu.

BTH cũng ko phụ Tiểu Cốt, ko làm gì có lỗi với Tiểu Cốt cả. Dù biết TC là sinh tử kiếp của mình nhưng Người vẫn ko giết cô ngay lập tức như lời sư phụ dặn, mà còn nhận cô làm đồ đệ, giữ cô bên mình, dạy võ công cho cô, chăm lo cho cô. Quả thật BTH đã làm tròn trách nhiệm của một người sư phụ. 

Sau này khi BTH đã ko biết từ lúc nào yêu TC mà vẫn lừa người dối mình thì trong việc giải quyết tất cả mọi chuyện sau đó BTH vẫn ko làm gì có lỗi với TC. Dù TC ko hề nghĩ tới hậu quả sẽ làm Yêu thần xuất hiện, nhưng việc cướp thần khí để cứu BTH hay làm gì thì đối với BTH quả thật việc TC làm sau đó gây ra cái chết cho nhiều người. Là môn đồ của Trường Lưu phải chấp hành sự chịu phạt theo môn quy. Chính TC cũng nhận ra mình bị lợi dụng dẫn đến Yêu thần tái sinh, nhiều người lúc đó đã bị hút vào động không gian đề “tẩm bổ” cho Yêu Thần, nên cô mới chấp nhận chịu phạt. 

Nhưng sau đó thì sao?, chta về trách BTH vô tình, nhưng nếu vô tình thì đã ko gánh thay 61 đoạn trường tiêu còn lại. BTH đã từng nói” nếu con chịu đau ta sẽ chịu đau cùng con, sư phụ sẽ ko bỏ rơi con”. BTH cũng từng đứng trước Tuyệt tình điện nhìn xuống thế gian mà trước đó Người vẫn xem việc bảo vệ nó là quan trọng nhất mà nói thầm rằng:” Sư phụ, con muốn bảo vệ chúng sinh, nhưng con cũng muốn bảo vệ đệ tử của con”. 

 Khi TC rơi vào đỉnh thì cứu nàng, khi TC bị trúng độc thì hút độc cho nàng, kết quả là bản thân bị trúng độc. Khi TC tự làm hại mình dể lấy máu, Người ko muốn nhìn TC tự làm hại mình nên đã cố gắng cách nàng thật xa. BTH đã từng đồng ý với TC sẽ giữ mạng cho Tiểu Nguyệt, Người đã làm được. Khi TC bị hại vào Hoang Mang, BTH cũng cử con Nhân Thố Thú vào để giúp TC. Có thể nói BTH đã làm hết mực để bảo vệ và yêu thương TC, để rồi chính khi bản thân mình tự rơi vào bể trầm luân của tình yêu mà người trong thế gian coi là trái luân thường đạo lý vẫn ko nhận ra là tình cảm của mình đối với TC chỉ là tình sư đồ hay từ lâu đã là tình yêu rồi. Chỉ đến khi 1 giọt nước của ao Tuyệt Tình dính trên cánh tay, chỉ một giọt thôi đã ăn vào da thịt sâu đậm mới biết đó là tình yêu. Nước ao Tuyệt tình, đoạn tình tuyệt ái, vết thương do ao Tuyệt Tình gây ra càng sâu thì chấp niệm càng nặng.

Sau khi Đông Phương chết, BTH nhốt TC dưới đáy biển của Trường Lưu cũng vì muốn bảo toàn cho cô. Sợ cô gánh nhiều đau thương sẽ hóa yêu, dù hiện tại có trả dc thù thì sau này cũng bị moi người đuổi giết, cs như vậy ko phải là cs mà TC muốn. BTH muốn dùng thời gian để tâm cô bình tĩnh lại, muốn xoa dịu nỗi đau trong cô bằng dấu vết của thời gian. Và trong thời gian đó, BTH nhìn TC đau khổ trong tuyệt vọng, vẫn luôn ở bên cạnh nàng, thì BTH càng đau khổ hơn, đau lòng hơn. Chẳng phải ngta vẫn thường hay nói còn gì đau lòng bằng khi nhìn thấy người mình yêu thương chịu khổ sao? Chẳng phải dù TC có hận hay đau khổ vì cái chết của Sát tỷ tỷ, DP hay những người vì nàng mà chết thì cuối cùng cái mà nàng vẫn ko muốn thấy nhất chính là nhìn thấy sư phụ mà nàng yêu thương nhất phải chịu đau chịu khổ sao? TC nhất định sẽ muốn chịu thay những đau khổ đó cho sư phụ của mình dù trong lòng nàng có bao nhiu đau khổ hay nổi hận đi nữa ( haizz ta thật đôi lúc ko thic kiểu hy sinh này, quá ngu ngốc). Nên BTH ko cho TC nhìn thấy mình mà chỉ mình nhìn thấy TC, chỉ cho phép bản thân thấy nàng chịu đau khổ chứ ko cho phép nàng thấy bản thân mình cũng chịu thương tổn như vậy. BTH là vô tình hay là quá si tình. Trước đây đọc truyện đến khúc này, mình vẫn ko chịu dc tình tiết TC bị nhốt dưới biển sâu, cô đơn quạnh vắng một mình , suốt ngày cứ nhớ sư phụ trong thì sư phụ thì có thể thoải mái quan sát đồ đệ của mình cho thỏa nỗi nhơ như vậy, hừ lúc đó,hừ thật nghẹn uất cmn mà. Suy cho cùng  chẳng qua BTH giấu diếm quá kỹ, quá sâu mà thôi. Diễn sâu =)))

Mình đồng tình với một quan điềm là có lẽ BTH sẽ làm dân tình đỡ nghẹn uất hơn, nếu có lời giải thích cho hành động của mình, chứ ko phải chỉ làm mà ko nói, chỉ đưa ra quyết định ép ngưòi khác phải làm theo. BTH là cái dạng người ko biết chia sẻ gánh nặng của bản thân với người khác.

Có thể nói BTH ko phụ người trong thiên hạ, ko có lỗi với người trong thiên hạ. Nhưng BTH có lỗi với chính bản thân mình, có lỗi với trái tim mình. BTH luôn cho rằng mình có thể giải quyết mọi chuyện một mình, luôn đứng đầu sóng che chở cho chúng sinh, suy nghĩ cho chúng sinh, quyết định thay cho chúng sinh, cũng giống như những lời Nho Tôn đã nói với Thế Tôn “BTH luôn là người đến cứu chúng ta, nhưng ai sẽ là người cứu huynh ấy”.

Mình nghĩ nhiều bạn giận BTH thật ra có phần nghiên về cảm tính, quả thật ban đầu mình cũng như vậy, nhưng khi dùng lý trí tỉnh táo để nhìn nhận vấn đề thì sẽ thấy sự việc khác hẳn. Khi đọc truyện mình đã từng rất giận BTH, nghĩ rằng BTH đã phụ tình cuả TC. Đáng ra BTH phải chống đối lại hết thế gian để bảo vệ lại nữ chính thì mới đáng mặt nam nhi, nam thần như mấy câu chuyện ngôn tình khác. Một phần vì khi đọc truyện, các tình tiết đau khổ của BTH ở khúc đầu vẫn dc giấu rất kỹ, tác giả chỉ tập trung miêu tả những nỗi đau khổ mà TC phải chịu còn BTH thì vẫn lạnh lùng như một tảng băng vạn năm nên làm đại đa số sinh khí. 

Nhưng đến phần phim, đạo diễn đã đan xen những cảnh đau khổ nội tâm, dằn vặt của BTH từ đâu đến cuối phim: ánh mắt cảm động vì sự quan tâm của TC, rung động vì sự đáng yêu, ngây thơ, trong sáng của TC, đau lòng khi nàng gặp nạn hay bệnh tật, tức giận khi nàng phạm lỗi,nhớ da diết khi đuổi nàng rời khỏi Tuyệt tình điện, giấu diếm chuyện nàng là Yêu thần, bảo toàn cho nàng. Phải, BTH giấu mọi cảm xúc của mình với người khác, giấu thật kỹ đến nỗi mình xém chút cũng ko nhận ra là để bảo toàn cho TC, chỉ cần TC được sống, bình an cho dù sau này BTH có thành ra cũng ko quan tâm. KO quan tâm bị trúng độc sắp chết, ko quan tâm bị mất hết tiên lực mà cả đời tu được, ko quan tâm cái đạo mà chính Người đã hết lòng bảo vệ mà giấu chuyện Yêu thần. Quả thật, lần này đạo diễn đã tái diễn ra một BTH có tình hơn, màu sắc hơn trong truyện. HKH cũng đã thành công khắc hoại nv BTH của mình. (Trc đây mình cảm thấy HKH ko thic hợp lắm khi đóng BTH vì quá già =))))

Ko phải thế mà nói, BTH trong truyện sai. chẳng qua là vì trong truyện đến khúc cuối mọi chuyện mới với lẽ, tình cảm thật sự của BTH dành cho TC mới thể hiện rõ ràng khi TC chết nên có lẽ chỉ nhiêu trang ít ỏi người đọc cũng ko thể xóa nguôi cơn giận những gì mà TC đã hy sinh trước đó. Nên có thể nói nếu tôi ko thể đồng tình với một BTH trong truyện ( đáng ra trong truyện là phải cho tìm kiếm mấy ngìn vạn năm hay ít nhất cũng phải mấy kiếp mới dc đó chứ, đằng này cũng chỉ có 7 năm hừ hừ) , nhưng t sau khi bình tâm lại suy nghĩ lại thì t lại đồng cảm và chấp nhận tha thứ cho một BTH yệu mà ko dám nói, làm cũng ko dám nói ra như trong phim.

Hơn nữa, dẫn đến cái bi này cũng là do sự ghen ghét, đố kỵ của những nhân vật phụ thêm dầu đổ mắm vào.

2. TC cũng ko sai, dù yêu sư phụ mình sâu đậm, dù bị người ta hãm hại như thế nào thì tâm vẫn sáng, tuy đã thành Yêu thần nhưng vẫn giữ lại lý trí. Cái chết của NMT là do cô ta tự tìm lấy, đó gọi là nhân quả báo ứng. Cô ta phải trả giá cho những gì mình đã làm. Ko phải báo ứng ko tới mà chẳng qua là chưa tới mà thôi.

Cái sai của TC cũng chính là quá yêu một người mình ko nên yêu, để rồi gây ra kiếp nạn, đau khổ cho bản thân. Nếu TC có thể dừng chấp niệm với BTH, để BTH tự sinh diệt theo thiên ý mà ko cướp các thần khí thì đã ko dẫn đến thảm họa cho bản thân. 

Cũng như BTH nếu có thể tuyệt tình với TC ngay từ lúc đầu, mà ngta vẫn thường bảo BTH là một người vô tình thì dã ko thân bại danh liệt.

3. Nhưng nói thì cũng vẫn chỉ là nói mà thôi, mọi chuyện trong thế gian này luôn có ngoại lệ, và tuân dòng chảy riêng của nó, một trong số đó có lẽ đặc biệt nhất chính là tình yêu. Nếu như cả hai người BTH và HTC có thể ngừng lại ngay trước khi mọi chuyện quá muộn thì đã ko có kết thúc là 2 người vẫn ở bên nhau. Một mối tình có thể được xem là trường thọ cùng trời đất, dù sau này hai người có biến mất khỏi thế gian thì tôi tin rằng tình yêu của họ vẫn mãi dành cho nhau, vẫn còn duy trì mãi. Nó có thể hóa thành 1 cặp bướm luôn bên nhau hoặc 1 nhánh cây cho ra 2 quả, hay 2 đóa hoa luôn nở cạnh nhau… Nhưng để đạt được thứ tình cảm vĩnh hằng này, cái giá phải trả cho nó thật sự là quá lớn, Lớn đến nỗi tôi nghĩ trên đời này sẽ có người vì nó là trả giá sao?, trả giá cho việc chỉ dc ở bên nhau dù có phải chịu nhiều đau khổ như trải qua hết mọi cực hình ở tầng cuối cùng của âm ti địa phủ. Tôi luôn đặt câu hỏi:” Có đáng không?, Nếu người đó ko yêu ta, vẫn có thể chọn người người khác mà. Rồi thời gian sẽ làm lành vết thương thôi”. Có lẽ tôi ko đủ chấp nhất, chỉ những người kiên định cực kỳ, hy sinh cực kỳ, bao dung cực kỳ, chấp nhất cực kỳ mới có thể đạt được tình yêu vĩnh cửu đó. Nói cũng phải thôi, vì họ một người là hậu nhân của Nữ Oa - tâm luôn sáng, luôn bao dung, luôn vị tha; một người là thượng tiên chốn nhân gian - lo cái lo của trăm họ, hy bản thân quên mình vì đại nghĩa, cũng là một người có tình.

Ko biết người đến từ khi nào, tình đã bắt đầu nảy nỡ từ bao giờ, ko biết rằng trong quãng thời gian chta chia sẻ cùng nhau đã có bao kỷ niệm. Nhưng chỉ khi người đi, chỉ khi ta biết rằng ta mất người thì những ký ức đó mới biến thành ảo mộng, đẹp đến khó tả. Muốn giữ, tay lại chỉ nắm được khoảng không. Muốn nhớ nhưng càng nhớ tâm càng đau, tim càng nhói. Chỉ khi tim ta tan vỡ, tâm hồn thối nát, khi mất người thật rồi thì ta mới biết đó gọi là tình yêu. —- Dành cho thể loại bi kịch. =))))

Còn những vấn đề bất cập về tính hợp lý trong phim ví dụ điển hình như chỉ cần dùng 1 thanh linh kiếm Mẫn Sinh đâm một phát đã hóa giải được sức mạnh hồng hoang mà lúc trc phải cùng tận mấy thượng cổ thần khí đề phong ấn thì mình xin dc phép bỏ qua. =))))

Bình luận
0 Comments