CÔ DÂU 8 TUỔI: "MẸ TÔI ĐÃ BẢO ĐÓ LÀ MỘT BỘ PHIM TUYỆT VỜI"

author



Cái thời Cô Dâu 8 Tuổi còn oanh tạc khắp ngõ ngách làng quê nước nhà, đi đâu tôi cũng nghe các bạn trẻ than thở phụ huynh cuồng nhiệt phim nên ngày nào cũng phải chịu trận coi cùng, rồi ngao ngán mong chờ phim sớm kết thúc để thôi bị bố mẹ giành giật Tivi. Có nhận định cho rằng chỉ có người già mới đủ kiên nhẫn theo dõi sự dài dòng của Cô Dâu 8 Tuổi, một tình huống kéo lê cả mấy tập, đã quay thì phải quay hết biểu hiện hỉ nộ ái ố của tất cả ai có mặt, phản khoa học và vật lí, ai đời một người bị súng bắn mà tâm sự lần cuối, dặn dò gia đình mất 3,4 ngày mới tắt thở. Thật ra vẫn còn những người trẻ xem Cô Dâu 8 Tuổi, đương nhiên tôi là một số trong đó. Khi mà thiếu đi các thiết bị giải trí hiện đại, bộ phim trở thành thú vui vừa để giết thời gian, vừa để bàn luận sôi nổi. Tuy rằng thường xuyên làm quá, cố tình tạo ra vô số bi kịch không cần thiết, nhàm chán lặp đi lặp lại...hàng vạn thứ để chê bai nhưng Cô Dâu 8 Tuổi vẫn là tác phẩm ra đời với cái nhìn nhân văn, xoáy sâu đến mọi vấn đề xã hội, cho người xem thấy được những mảnh ghép đời thường đầy bi kịch và cách họ đã mạnh mẽ đối diện nó.



Ngày tôi học cấp hai, nghe lũ bạn chê bai Cô Dâu 8 Tuổi, tôi cũng hùa theo than vãn, nhà chỉ có cái ti vi nên phải ngồi coi với bố mẹ, ước gì phim sớm hết, mà tôi càng ước thì phim càng ra nhiều tập theo cấp số nhân. Vậy mà ngày kỉ niệm Today TV thành lập, phim bị thế bởi lễ vinh danh nhân viên, tôi lại chán chường chịu không nổi, tò mò muốn biết tình tiết tiếp theo, và cả nhà tôi ai lo làm việc người nấy, chẳng còn tập trung quây quần xem phim nữa. Từ lúc đó bên trong tôi bắt đầu mâu thuẫn, liệu rằng bản thân ghét bỏ Cô Dâu 8 Tuổi hay chỉ là nhất thời cuốn theo xã hội, bỏ quên niềm vui thích trước kia. May mắn một câu chuyện xảy ra khiến tôi biết được câu trả lời chính xác là gì.



Mẹ tôi có một người bạn, dì ấy bị chồng đánh đập tàn nhẫn, bạo hành về thể xác lẫn tinh thần, có hôm đêm khuya dù dì từ chối chuyện vợ chồng vẫn bị ép buộc quan hệ. Chính mẹ tôi, một người phụ nữa chân yếu tay mềm, lại đưa ra những lời khuyên vô cùng đúng đắn và cần thiết. Tôi biết bà đôi khi không thật sự như tôi mong đợi, nhưng cơ bản bà rất biết lắng nghe và thấu hiểu. Bà khuyên dì thu nhập bằng chứng rõ ràng để tố cáo hắn ta, phải biết trân trọng bản thân mình, đàn ông trên đời không thiếu người xứng đáng với dì. Bằng trái tim luôn yêu thương đồng cảm, tôi ủng hộ 100% suy nghĩ của mẹ và tôi không thể hiểu nổi tại sao bố mình lại bảo rằng đừng bao giờ vạch áo cho người xem lưng, chẳng có thằng đàn ông nào chấp nhận nổi quá khứ của dì. Tôi cũng tức nhưng chưa kịp thể hiện sự phẫn nộ thì mẹ đã nổi điên dập bố tôi tơi bời. Những câu nói của bà khi ấy tôi vẫn còn nhớ rõ, nhắc nhở tôi rằng bà là người phụ nữ tuyệt vời đến nhường nào.



Ganga, một nữ nhân vật trong Cô Dâu 8 Tuổi từng đổ vỡ trong hôn nhân nhưng rồi đã tìm được tới đích đến hạnh phúc nhờ cố gắng nổ lực và sự giúp đỡ của mọi người, đặc biệt là Anandi. Ganga thoát khỏi người chồng vũ phu, hòa nhập với cuộc sống và cuối cùng nhận được tình yêu xứng đáng với sự dũng cảm của mình. Jagdish, người đàn ông cũng từng đổ vỡ trong hôn nhân đã trân trọng, yêu thương cô. Nếu Ganga không dám đứng lên đấu tranh, cô chỉ có thể ngồi đó đau khổ mà chẳng bao giờ chạm tay được đến thứ gọi là tự do, huống hồ con đường tìm kiếm hạnh phúc còn khó khăn hơn gấp nhiều lần. Mẹ tôi đã dẫn chứng nhân vật này và quạt bố tôi bay khỏi trái đất. Ganga còn dám tố cáo ông chồng vũ phu tại sao bạn mẹ tôi không thể khiến cảnh sát hốt kẻ đánh đập dì vào tù. Phải chăng người phụ nữ làng quê thì phải chấp nhận cả đời cam chịu, để mặc số phận rẻ rúng, vùi dập?  "Mày sinh ra ở Thanh Hóa, hiện đã là một thành phố nhộn nhịp, sáng đèn tại sao cuộc đời mày vẫn cứ tối tắm, mờ mịt?  Mày mau thức tỉnh đi!"



Bố tôi im lặng mặc dù ông được mệnh danh là thánh cãi, ai nói gì ông cũng phản lại được, thế mà trước sự kiên đinh của mẹ tôi, ông quay đi xách xe biến đâu mất. Kể cả tôi cũng thấy bà quá đúng, không thể tìm ra kẻ hở nào để bật lại. Mẹ tôi là người phụ nữ làng quê, bà đã từng chịu nhiều trận đòn của bố khi ông có bồ nhí, bà đau khổ suy nhược cơ thể nghe ông thừa nhận chưa từng yêu bà. Tôi biết mẹ rất yêu bố, bà thường cười bảo bố tôi là người trẻ con nhất bà biết, đã lớn tuổi còn nhiều chuyện, ham vui như xưa. Tôi không thể bảo mẹ ly dị bố để đến với người đàn ông khác, tôi chỉ có thể nói rằng mình sẽ luôn đứng về phía bà.



 Cô Dâu 8 Tuổi ảnh hưởng tư tưởng rất lớn đến mẹ tôi, bà ngưỡng mộ người phụ nữ độc lập như Anandi và cũng mong muốn được tự do làm việc, sống có ích giống cô ấy. Bà vướng bận ba đứa con nên tất cả những điều bà có thể làm là giúp đỡ những người phụ nữ xung quanh mình, một trong số đó là bác hàng xóm. Nhìn bên ngoài ai cũng nghĩ hàng xóm kế nhà tôi là một gia đình yên ổn hạnh phúc, chẳng bao giờ cãi cọ, lớn tiếng với nhau. Ganh tị vô cùng, đã có lần tôi bảo sao bố mẹ không cố gắng được giống họ kìa, con muốn sống trong một gia đình như thế. Mẹ tôi lắc đầu, cả năm hai vợ chồng bác hàng xóm chẳng nói với nhau một câu, không ai đoái hoài đến ai, đó là lí do nhà họ luôn yên tĩnh, bình lặng. Khi ấy tôi mới nhận ra mình chỉ nhìn thấy vỏ bọc tốt đẹp, còn thứ vỡ nát trong đó thì chưa từng cảm nhân được. Bác hàng xóm ngày ngày sang tâm sự tươi cười với mẹ tôi hóa ra lại luôn đau đáu nỗi buồn xa cách, thiếu thốn tình cảm vợ chồng.



Sự sẻ chia giữa những người phụ nữ là điều không thể thiếu đi của Cô Dâu 8 Tuổi, ở cái xã hội bất bình đẳng trong phim, người phụ nữ bị rẻ rúng và bắt buộc kết hôn khi còn quá nhỏ, phải làm việc cật lực cho nhà chồng, sinh con rồi lại dành cả thanh xuân chăm sóc gia đình, đến khi ngoảnh lại tuổi trẻ đã ở phía sau lưng. Anadi thấu hiểu sâu sắc nỗi đau đó, thế nên cô luôn cố gắng hết sức dang rộng vòng tay chở che những hoàn cảnh tương tự. Mẹ tôi xem phim và cảm nhận nhiệt huyết của cô, nhờ đó bà ngày càng mạnh mẽ, vũng vàng hơn, chính điều ấy khiến tôi phải nhìn nhận lại một sự thật rằng, Cô Dâu 8 Tuổi thật sự là tác phẩm vô cùng nhân văn lại cực kì sâu sắc.



Quay lại với Ganga, đã có lúc cô ấy ngập ngừng, lo sợ sẽ không ai đủ bao dung để đón nhận cô, cũng như bạn mẹ tôi từng ngần ngại khi được bà khuyên từ bỏ gã chồng vũ phu. Tôi có đọc một bài viết mà quan điểm tác giả cho rằng không một người đàn ông nào có thể chấp nhận người phụ nữ của mình từng trần trụi trước kẻ khác. Tôi khi ấy cũng tự nhắc nhở bản thân cố chấp gìn giữ, cho đến một ngày tôi phát hiện thứ đó hoàn toàn có thể thay đi thay lại hàng trăm lần nhờ bàn tay khoa học và nhận ra điều quan trọng nhất tôi cần củng cố chính là sự tôn trọng bản thân. Tôi tin rằng người phụ nữ xứng đáng có được hạnh phúc nếu họ thật sự dám đấu tranh cho nó, giống như cách mà Ganga, Anadi, mẹ tôi, bác tôi đã làm.



Có lẽ đã đến lúc tôi cho mẹ biết chuyện trước kia, tôi muốn người dì của mình và cũng là bạn thân của mẹ hiểu rằng tôi cũng như họ có lúc từng yếu đuối, nghi ngại chính mình. Nếu một người đàn ông từ chối dì vì quá khứ trước đây thì là do họ chưa từng và không hề xứng với dì, dì nhất định sẽ có được hạnh phúc. Khi tôi công khai chuyện mình bị lạm dụng trong quá khứ, tôi đã xác định sẽ có ngày người đi cùng tôi suốt chặng đường còn lại biết điều đó. Thế nên tôi dừng lo nghĩ mình sẽ trốn chạy cực khổ như thế nào, thay vào đó là mong chờ một ngày trong tương lai lại lần nữa nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt dì- người phụ nữ tôi yêu thương.


https://www.facebook.com/MihanSantos



Bình luận
2 Comments   |   Mihan Santos and 4 others react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 03 tháng 11 năm 2018
    Cũng có ngồi xem với gia đình vài lần, thích khúc nhân vật chính còn nhỏ và khi cô gặp She, sau này đổi diễn viên với dài dòng quá coi cũng chán nên thôi. Phải công nhận là đạo diễn quá thành công với phim này.
    • Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Cũng có ngồi xem với gia đình vài lần, thích khúc nhân vật chính còn nhỏ và khi cô gặp She, sau này đổi diễn viên với dài dòng quá coi cũng chán nên thôi. Phải công nhận là đạo diễn quá thành công với phim này.
        ·  Ngày 03 tháng 11 năm 2018
      Mấy phần sau phim cũng cải thiện nhiều nhưng mà vẫn cứ thích phần một nhất