Coco: bức thư tình mê hoặc gửi đến Mexico

author

Đối với mình, Coco chính là bộ phim xuất sắc nhất mà Pixar từng thực hiện. Chưa bao giờ mình được nhiều thấy thế giới bên kia tươi đẹp đến như thế. Dù rằng những bộ phim mình từng xem có miêu tả về thiên đường với những chàng trai xinh và cô gái đẹp, thì vẫn không thể đẹp hơn thế giới bên kia với những bộ xương ốm yếu dạo quanh con phố đầy những cánh hoa cúc vạn thọ vàng như Coco.

Có lẽ ai cũng từng tự hỏi: khi chết rồi, chúng ta sẽ đến nơi đâu? Và Pixar sẽ trả lời câu hỏi này cho bạn: bạn sẽ có 1 khởi đầu mới, ở 1 thế giới tươi đẹp, xung quanh những người thân yêu đã mất của bạn, nhưng vẫn có thể quay về gặp gỡ và quan tâm những người  mà bạn chưa thể nào từ bỏ. Và, Pixar làm cho thế giới đó trong Coco trở nên sống động đến nỗi nó khiến mình tin tưởng và kỳ vọng vào câu trả lời đó.

Coco kể về Miguel Rivera (Anthony Gonzalez lồng tiếng), một cậu bé 12 tuổi ở Mexico có năng khiếu về âm nhạc và ước muốn lớn nhất trong cuộc đời là trở thành một nhạc sĩ như thần tượng của mình, huyền thoại âm nhạc Ernesto de la Cruz (do Benjamin Bratt lồng tiếng). Tuy nhiên, bà xơ của Miguel đã bị người chồng nhạc sĩ bỏ rơi, và gia đình Rivera kể từ đó thù ghét âm nhạc và đi theo con đường kinh doanh riêng của gia đình là làm giày

Vô tình, Miguel phát hiện ra rằng có lẽ De la Cruz có thể chính là ông xơ của mình, điều này đã củng cố ước mơ trở thành nhạc sĩ của cậu bé. Vì vậy, để tham gia vào một cuộc thi âm nhạc trên Día de Muertos , Miguel đã đến viện bảo tang “mượn” cây đàn guitar nổi tiếng của De la Cruz sau khi cây đàn của cậu bé bị đập vỡ. Nhưng, do chôm chỉa vật dụng của người chết, cậu bị nguyền và ngay lập tức sống trong Vùng đất của người chết. Ở đó, cậu bé gặp các thành viên đã mất gia đình của mình và nhận được sự giúp đỡ của một tên lừa đảo tên là Héctor (Gael García Bernal lồng tiếng) để đi tìm De la Cruz.

Dù đa số thời gian Coco dành cho thế giới người chết, và họ mang hình dạng của 1 bộ xương khô, nhưng nét vẽ của Coco vô cùng duyên dáng, khiến những bộ xương đó chẳng đáng sợ chút nào, mà lại còn rất hóm hỉnh, đáng yêu. Những nếp nhăn trên khuôn mặt dịu dàng và bàn tay mỏng manh của bà cố của Miguel, những hành động chậm rãi của bà cũng được xử ký một cách tinh tế. Về thế giới bên kia trong Coco là một thành phố lộng lẫy, hiện đại, tiện nghi luôn tỏa sáng với những màu sắc rực rỡ: xanh lá cây, xanh da trời, vàng, cam …

Không chỉ trau chuốt về phần hình ảnh và màu sắc, Coco còn một bữa tiệc âm nhạc đích thực với các ca khúc như “La Llorona”, “Un Poco Loco”, “Everyone Knows Juanita”, “Proud Corazón”, “The World Es Mi Familia”, “Much Needed Advice”....Mười phút cuối cùng của bộ phim là những phút giây cảm động và sâu sắc nhất. Bài hát “Remember me” vang lên tràn đầy cảm xúc giống như 1 niệm khúc vượt thời gian, đánh thức ký ức xa xưa và gói gọn tất cả tình yêu của cha dành cho con, của cháu dành cho bà vào trong đó:

" Remember me

Though I have to say goodbye

Remember me

Don't let it make you cry"

Về mặt văn hóa, Coco là một tuyệt tác dành cho tất cả người Latinh trên toàn thế giới. Toàn bộ nhân vật trong bộ phim đều là người Latinh, với ngữ điệu, ngôn ngữ, âm nhạc, tâm linh và phong tục đặc trưng của họ. Khỏi phải nói bộ phim đã được lòng người Mexico và những người Latinh khác như thế nào. Pixar đã mất nhiều năm trời để tìm hiểu và nghiên cứu về nền văn hóa của người Mexico trước khi thực hiện Coco, để có thể tạo ta 1 tác phẩm ngập tràn văn hóa dân gian Mexico như thế. Mê hoặc và rực rỡ, Coco là một bức thư tình đầy xúc cảm mà Pixar gửi đến Mexico.Từ bước đầu tiên là mang những nghi thức truyền thống này của người Mexico đến với màn ảnh rộng, Coco đã giúp cho văn hóa Latinh được trân trọng và khai thác sâu hơn trong những năm tới đây.

Và cuối cùng, tình cảm là thứ in đậm trong lòng khán giả nhất khi xem Coco. Có những nỗi đau sâu sắc được thể hiện trong mỗi thước phim: nỗi đau khi không thể ở gần những người thân yêu trong khi họ vẫn còn sống, nỗi đau của sự phản bội vì người ra đi không bao giờ quay trở lại, nỗi đau khi nhận ra rằng trên thế giới này sẽ chẳng còn ai nhớ đến mình…

Tuy nhiên, Coco cho ta thấy rằng, cái chết không phải là kết thúc. Khi còn sống, sự phản bội đeo theo và ám ảnh họ qua nhiều thế hệ, tuy nhiên, ở bên kia thế giới, họ có thể trò chuyện với nhau và giải quyết hiểu lầm. Không có gì là quá muộn để sửa đổi cả. Và Coco là một cây cầu nối giữa những người đã đi và những người còn ở lại, cho dù bị chia cắt bởi sự sống và cái chết thì họ vẫn có thể tìm được và tha thứ cho nhau.

Coco là một bộ phim tuyệt vời, ấm áp, chân thành, tràn đầy tình yêu, màu sắc và âm nhạc. Bộ phim giống như 1 lời tri ân dành cho những thế hệ trong gia đình, lời cảm ơn dành cho những thế hệ đi trước và lời nhắc nhở mỗi chúng ta nên luôn nhớ về nhau. Qua bộ phim, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về giá trị cuộc sống để biết cách yêu thương trân trọng gia đình, biết chấp nhận mất mát và đừng bao giờ từ bỏ khát vọng trở thành những gì bạn luôn mơ ước.

Bình luận
0 Comments   |   Thy Nguyễn and 2 others react this.