Crash – Chân thật, u ám nhưng vẫn còn chút ánh sáng hy vọng cho mối quan hệ giữa người và người trong lòng nước Mỹ.

author

Crash – Va chạm.

Crash là một tập hợp các câu chuyện ngắn được chồng chéo đan xen, va chạm với nhau để nói về một xã hội đầy rẫy thị phi, kỳ thị, người coi khinh người, và có hai truyện mà tui thích nhứt. Xin được kể lại để mọi người còn cảm thấy có gì hay trong đống đổ nát này.

Va chạm thứ nhứt giữa ông chủ cửa hàng tạp hóa và người thợ sửa khóa.

Đứa bé gái năm tuổi sau khi nghe tiếng súng nổ vì sợ viên đạn sẽ tìm tới rồi xuyên qua người nên chui xuống gầm giường mà trốn. Người cha lúc đi làm về không nhìn thấy con mình trên giường nhưng anh biết rõ cô bé ở đâu nên lại kế bên giường và nằm xuống, anh nghe cô bé kể về tiếng súng, về viên đạn sẽ tìm đến mình. Anh trấn an con gái bằng câu chuyện về một cô tiên

“ … đã vào phòng bố và bố nói rằng. Cô là cô tiên à. Thấy bố không tin cô ấy nên cô ấy nói là “Cô sẽ chứng minh.”

“Rồi cô ấy lấy từ trong túi… một cái áo choàng vô hình. Cô ấy cột nó quanh cổ bố và nói rằng nó không thể bị xuyên thủng. Đạn cũng không, không gì có thể. Bố mặc nó và cả đời bố không bị bắn hay đâm gì cả. Lạ lắm phải không con, cô ấy chỉ nhắc nhở bố là trao cho con gái khi con năm tuổi”

Rồi anh lấy cái áo vô hình choàng vào cô bé, và dặn con mình là hãy trao nó lại cho con của con khi bằng tuổi con bây giờ. Vậy đó, vậy mà khiến cô bé an tâm nằm yên trên giường không còn lo sợ điều gì nữa.

Một người đàn ông là chủ cửa hang tạp hóa, vì không nghe lời khuyên của thợ sửa khóa là phải thay cánh cửa, vì nó đã hư, vì anh đã thay ổ khóa mới rồi nhưng vẫn y như cũ, ông không tin và cho rằng anh đang móc nối với những người bạn, những người sẽ cung cấp dịch vụ thay cửa cho mình để rồi khi cửa hàng bị trộm cắp tan tành, không được bảo hiểm chi trả vì đã bỏ qua cảnh báo. Nóng giận, ông cầm súng mà con gái mua cho tìm đến nhà anh thợ.

Cô con gái thấy cha mình đang gặp nguy hiểm trong khi cha đã cho mình cái áo choàng vô hình không gì xuyên thủng, cô bé chạy ra giữa hai người đàn ông, tiếng súng vang lên, cô bé ngã gục trong vòng tay, trong tiếng khóc không thành tiếng… của cha.

Người cha ôm con đầy ám ảnh bi thương trong Crash

Va chạm thứ hai về nhân viên cảnh sát cực kỳ ghét người da đen

“Bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi!”

“Đừng nhúc nhích nữa. Tôi không làm bà đau đâu!”

“Đừng đụng vào tôi.”

“Tôi sẽ không đụng vào người bà. Nhưng ở đây không còn ai nữa. Tôi sẽ chạm vào váy bà, như vậy được không?”

Đây chính là những lời được báo Tuổi Trẻ hồi đó trích ra để giới thiệu vể Crash, cuộc nói chuyện trên diển ra trong một vụ tai nạn, người phụ nữ bị kẹt lại trong xe hơi, một cảnh sát đang nổ lực hết mình để cứu lấy cô ta. Nhưng tại sao cô nhứt quyết không cho anh cảnh sát đụng vào người mình, trong khi xăng đã lênh láng, lửa đã cháy lên. Vì chính những câu hỏi vậy tui đã tìm đến Crash.

Người cảnh sát trong đoạn hội thoại trên rất thương cha, ông đang đau đớn vì căn bịnh viêm đường tiết niệu nhưng điều trị đã lâu mà không hết, cha anh vốn là một người tốt, ông dám đứng lên thuê những công nhân da đen về làm với mình bằng đồng tiền dành dụm cả đời, và trả một mức lương công bằng trong khi không một ai làm như vậy, có lẻ vì thế mà bản thân ông bị chính những con người cùng màu da ghét bỏ, hội đồng thành phố cho là ông không còn giống họ, lấy mất công ty Ông mất tất cả, nhà cửa, công việc, và cả vợ mình.

Tại người da đen, chỉ vì làm chung với họ mà cha anh phải trả giá tới giờ. Vì vậy, người da đen trong mắt anh chỉ có thù không hề là bạn, anh sẵn sàng quấy rối tình dục người vợ trước mặt người chồng chỉ tại màu da, và biết rõ người da đen luôn phải chấp nhận mọi việc kể cả đó là điều sai trái do họ hiểu thân phận của mình ở đâu cho dù đúng vẫn sẽ thành sai bởi trắng đen đã quá rõ ràng rồi mà.

Một người chồng bất lực đứng nhìn vợ mình bị người khác làm nhục, một người vợ không hiểu vì sao chồng mình phải cố gắng nhẫn nhịn đến như vậy, lý do mình “Đen” khiến cô không chấp nhận, rạn nứt xảy ra cho những người cùng một màu da, cùng một gia đình.

Nhưng trớ trêu, người phụ nữ bị kẹt trong xe sau vụ tai nạn chính là nạn nhân mà anh từng làm nhục trước đó một ngày. Và cô nhứt định không cho anh chạm vào cơ thể mình một lần nào nữa.

Bản chất là một người tốt, viên cảnh sát tìm lại được chính mình trong một lần va chạm

Crash không đơn giản là tai nạn trên đường, nó còn là sự và chạm giữa màu da, sắc tộc dần dần dẫn đến xung đột cuối cùng có thể gây rạn nứt, đổ vỡ cho mối quan hệ giữa người với người trong cùng một đất nước với tên gọi vô cùng đoàn kết Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ.

Ở Mỹ người da đen luôn bị coi thường, có thể vị họ không bao giờ để lại tiền boa nhưng tại sao phải boa khi không được phục vụ như một người bình thường, người da đen là mối nguy hiềm trên đường phố, là gánh nặng của Xã Hội nhưng lại lợi dụng họ như là một lá phiếu cho mình.

Phân biệt ở đâu cũng có, nếu dừng ở chổ chỉ ra những điểm khác nhau thì đó chỉ là phân biệt nhưng coi thường những điểm khác biệt thì lại hình thành cái gọi là kỳ thị giữa người với người. Get out đã làm quá sự kỳ thị đó lên thành một phim kinh dị, nhưng Crash lại bình thường nó lại như một chuyện hằng ngày vậy có khi còn đáng sợ hơn.

Những đổ vỡ trong Crash không hẳn là xấu hoàn toàn, có những mối quan hệ vốn đã rạn nứt nhưng co khi nhờ sự sụp đổ mà hình thành nên một mối quan hệ khác, khi người ta đã thức tỉnh và vẫn còn đó cơ hội để sữa sai mà sống tiếp để hòa nhập lại với nhau, không còn nói tới màu da hay sắc tộc và đó là điểm sang hiếm hoi mà Crash mang lại. Phim còn nhiều tuyến truyện rất hay mà nhân vật đếu có liên kết với nhau dù trực tiếp hay gián tiếp.

Hãy xem Crash để hiểu rõ hơn về xã hội người ta, không hẳn là giấc mơ cần vươn tới khi nó vẫn tồn tại nhiều vấn để mà ngày nay càng che đậy tinh vi hơn, bằng những phong trào những cuộc biểu tình trong khi thực tế vẫn rải rác sự kỳ thị khắp nơi nếu không thì sao Get Out ra đời và được tôn vinh như vậy.

Ở Việt Nam nhỏ xíu mà còn coi thường lẫn nhau nói chi tới một quốc gia rộng lớn đầy màu sắc lẫn màu da như Mỹ.

Bình luận
0 Comments   |   Thanh tra nội dung reacts this.