Đạp Huyết Tầm Mai : Từ Án Mạng Chiếc Đầu Người Hello Kitty Chấn Động HongKong

author

Trước khi bắt đầu bài viết, bạn có thể đọc về "Vụ giết người chấn động Hong Kong: chiếc đầu người giấu trong thú nhồi bông Hello Kitty"

Có điều này tôi nhất định phải nói, Đạp Huyết Tầm Mai gợi nhớ về Hello Kitty ở một số điểm nhất định, nhưng nó hoàn toàn tách biệt khỏi vụ án này. Khi vừa xem xong phim, tôi không hề nghĩ Đạp Huyết Tầm Mai liên quan Hello Kitty, cho đến khi một ai đó lên tiếng. Đạp Huyết Tầm Mai đi xa hơn những điều chỉ nhìn thấy qua báo chí, nó là bản ngã khác biệt, mở ra cái nhìn đa chiều, buộc người xem lựa chọn giữa vô vàn cảm xúc, từ kinh tởm, ghê sợ, dẫn dắt đến thấu hiểu, cảm thông. Đạp Huyết Tầm Mai tưởng chừng vô vùng khắc nghiệt, lại dịu dàng một cách mơ hồ, nhìn lại nó thật kĩ càng, bạn sẽ nhận ra sự thật trần trụi, gần gũi không cách nào chối bỏ.

"Tôi rất muốn kiên cường, nhưng sẽ mệt. Đặc biệt lúc cô đơn một mình."

Đạp Huyết Tầm Mai vẽ ra tuổi trẻ, không thanh xuân cuồng nhiệt, không đủ đầy ấm áp, không muốn nhớ lại, cũng chẳng muốn quay về. Chúng ta thường ước mong ngược thời trẻ tuổi, vì nuối tiếc đã qua, vì hối gận muộn màng, vì đắm chìm lần nữa trong cơn mưa rào ngắn ngủi. Nhưng Đạp Huyết Tầm Mai thì khác, nó lạnh lùng sắp xếp cuộc đời cả hai nhân vật chính vào guồng quay máu và nước mắt. Vương Giai MaiĐinh Tư Thông, một nạn nhân, một sát nhân, một cái cúi đầu bất lực trước sự sống không ngừng đày đọa, dồn ép.

"Nếu tiếp tục sống, tôi phải suy nghĩ làm thế nào để sống tốt hơn"

Bậc phụ huynh thường khuyên bảo (hoặc đe dọa) con cái rằng nó cần giỏi cái này, đạt thành tích nọ, buông tay sở thích kia, để nó tốt đẹp hơn, ít nhất là trong mắt họ. Nhưng họ không nghĩ đến, bản thân nó đã tự dằn vặt chính mình vì không thể nổi bật bằng người khác. Nó cũng mơ ước, cũng tìm cách đạt được, cũng từng hoài nghi, cũng dám làm, dám nổi loạn.

Nó đã cố để sống tốt hơn.

Nhưng mà ...

Qúa khứ chưa từng buông tha

Cô bạn lớp 12 là Fan hâm mộ của của nhóm nhạc Linkin Park. Khi thủ lĩnh Chester Bennington tự vẫn, cô ấy đã nổi điên lên với những đứa bày tỏ niềm tiếc thương sai cách, một thành viên mất, RIP cả nhóm nhạc. Tôi không hiểu cảm xúc của cô, tôi không phải Fan. Tôi chỉ phần nào cảm nhận phần yếu đuối sâu thẳm bên trong Chester Bennington, quá khứ đau buồn chưa từng buông tha anh.

Bạn có thể đọc bài viết về Chester Bennington ở đây :

Bi kịch Chester: Cả đời đã thắp lửa, nhưng mấy ai chịu thắp sáng cho quá khứ địa ngục trong anh?

Chester Bennington: Những tâm hồn mỏng manh trong thế giới Rock đầy gai góc

Không dám viết nhiều, sợ sẽ viết sai về người.

Everyone Loves You When You're Dead

Rồi bạn sẽ hiểu, tại sao câu chuyện Chester Bennington liên quan với Đạp Huyết Tầm Mai. Tôi đã trách bản thân không đủ sâu sắc nhìn ra tận cùng sự thật, phải đến lúc bộ phim kết thúc, mọi chuyện chấm dứt, lướt xuống đọc bình luận, mới phát hiện sự vô tâm của mình. Tôi đã từng tự hỏi rằng, có phải vì đứng ngoài cuộc, nên chúng ta chưa bao giờ thật sự quan tâm đến họ. Chúng ta chỉ bắt đầu cuống cuồng lên, khi họ đã nói lời từ biệt, vĩnh viễn rời xa cuộc đời này.

Không sợ, chết đi cũng khá tốt

Tôi không bao giờ coi thường những người tự vẫn, tôi thậm chí ngưỡng mộ họ. Miệng nói muốn chết, trong đầu suy nghĩ muốn chết, nhưng vẫn sợ đau, nghĩa là bạn còn muốn sống. Tôi tin điều đó, không phải tự dưng một số người làm tổn thương bản thân khi họ trầm cảm. Sự đau đớn khiến họ cảm thấy tốt hơn, hay ít nhất, khiến họ thấy mình tồn tại, không phải sống, mà là tồn tại.

Sao cậu không giải quyết vấn đề mà lại tìm đến cái chết?Vì tôi mệt mỏi chuyện giải quyết vấn đề rồi  

Có khoảng 10 em nhắn với tôi rằng muốn thi lại. Tôi cũng rất mong các em hoàn thành ước mơ của mình, nhưng tôi thường nhắc đi nhắc lại rằng nhất định duy trì cảm xúc nhé. Một vì tôi sợ các em không đủ nhẫn nại, hai vì những điều sau này các em phải đối mặt. Ngày nào đó các em không còn liên lạc với tôi, nghĩa là các em đã từ bỏ. Tôi sẽ không trách móc, từ bỏ đâu phải chuyện dễ dàng, đi đến quyết định dừng lại, chính các em là người đau khổ nhất.

Trên mặt có một chút nóng, mái tóc cột chiếc nơ đỏ, chính là câu chuyện cũ ấy, tháng 7 trong kí ức này

Người ta thường nói, một kẻ chết đi, họ sẽ quay ngược kí ức từ khi sinh đến lúc nhắm mắt xuôi tay.  Rất rất nhanh thôi, nhưng vô cùng sâu đậm, khoảnh khắc cuối cùng tin tưởng vào những thứ từng mong chờ đạt được, hóa ra rất đơn giản. Về nhà với người thân, cười rồi nằm ngủ. Không còn người thân, vậy vứt hết đi, cậu sống làm gì nữa?

Tôi đã rối loạn vì Đạp Huyết Tầm Mai. Không có gì để chê bai ở đây cả, nếu buộc nói về điểm lấn cấn, thì đó là sự khác biệt hoàn toàn. Đạp Huyết Tầm Mai một góc nhìn khác, một cách diễn khác, một thông điệp khác. Đáng lẽ kẻ thiên cảm xúc, thích khóc lóc như tôi sẽ từ chối nó. Nhưng không, cái gì đó khó nói bằng lời buộc tôi nhìn lại thật kĩ về Đạp Huyết Tầm Mai. Tôi thừa nhận, khi nhìn thấy máu, tôi đã chấn động và chú tâm hơn vào bộ phim.

Muốn tìm được Mai, phải đạp lên Máu

 Ấm lạnh tự biết, dao đâm trên người mình, không ai có thể đồng cảm được. Khoảnh khắc nhảy lầu tự vẫn, từ độ cao đó, bạn có hối hận không?

Bình luận
2 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn and 1 other react this.
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  18 thg 8
    Sao làm được mấy cái gạch cam cam vậy ông?
    • Hương Nguyễn
      Hương Nguyễn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Sao làm được mấy cái gạch cam cam vậy ông?
        ·  18 thg 8
      Tui làm ở blog của tui rồi copy sang đây đó