Đèn Lồng Đỏ Treo Cao (Raise the Red Lantern, 1991) – Nỗi ám ảnh của chế độ đa thê

author

Tôi không nghĩ sẽ có ngày mình được xem một bộ phim gây ám ảnh và không lối thoát đến nghẹt thở như Đèn Lồng Đỏ. Ám ảnh vì cuộc đời cay đắng của Tùng Liên (Củng Lợi), một cô sinh viên 19 tuổi xinh đẹp và đầy ước mơ nhưng đã phải chịu tấn bi kịch cuộc đời khi phải gả vào làm hầu thiếp thứ tư cho Trần Tả Thiên, lão gia giàu có nhà họ Trần. Ngôi nhà của dòng tộc này luôn khiến người xem không thể rời mắt bởi nó rộng và tráng lệ như một cung điện cho vua chúa, nơi Trần lão gia xây riêng các khu nhà lớn cho các bà vợ của mình.


Tưởng rằng nơi đây là chốn thiên đường của sự sang giàu quyền quý nhưng thực chất tất cả chỉ là vỏ bọc. Vỏ bọc của một nhà tù nơi mà những người vợ của Trần Tả Thiên luôn sống trong cuộc chiến giành sự sủng ái của người chồng và Tùng Liên cũng không ngoại lệ. 

Có lẽ hình ảnh gây ấn tượng nhất với tôi trong bộ phim là những chiếc đèn lồng đỏ. Mỗi đêm, trần lão gia muốn ghé qua phòng của người thiếp nào thì người đó sẽ được treo đèn lồng đỏ trên cao trước cửa phòng. Chiếc đèn lồng giản đơn bỗng trở thành thứ quý giá mà những người vợ thèm khát.  

Thế nhưng tôi không nghĩ thứ họ thèm khát là sự yêu thương, quan tâm từ người chồng. Cái họ muốn đạt được chỉ là quyền lực, tiếng nói trong ngôi nhà đó, được đối xử như một bà chủ. Giống như người ta vẫn thường nói “Một nước không thể có hai vua, một rừng không thể có hai hổ”, một khi lòng tự tôn được đặt lên trên tất cả, các bà vợ không ngại dùng những mưu kế cay nghiệt nhất để dìm đối thủ xuống. 

Người tưởng chừng như tốt đẹp lại “Khẩu phật tâm xà” người tưởng như xấu xa lại vô hại. Tất cả đúng chính xác như một nhà tù với đủ thể loại người, nơi thật giả lẫn lộn, thiện ác bất phân. Có lẽ người vợ ba đã nhận ra điều này khi tâm sự chân thành với Tùng Liên: “Tốt hay xấu, tất cả chỉ là vai diễn. Nếu em diễn hay, em sẽ đánh lừa được người khác. Nếu em diễn dở, em chỉ có thể đánh lừa bản thân mình” Mỗi người đều chìm đắm trong những vở kịch của bản thân nhằm kích động một cuộc chiến ngầm âm ỉ không hồi kết

 
Cay đắng hơn cả là trong cuộc chiến đó thậm chí có người đã phải đánh đổi cả mạng sống của mình, họ mù 
quáng hủy hoại bản thân mình, biến mình thành những hồn ma. Giống Tùng Liên đã từng nói “Con người thở còn ma thì không, đó là điều khác biệt duy nhất. Con người là ma quỷ, ma quỷ là con người”

Chiếc đèn lồng đỏ là chiến lợi phẩm nhưng cũng là nỗi đau giằng xé, nó gây ám ảnh đến mức sau nhiều tuần xem, màu đỏ của chiếc lồng đèn và ánh sáng bập bùng bên trong vẫn ẩn hiện khi tôi nhắm mắt lại nơi đêm tối. Lúc đó những phân cảnh kinh hoàng của bộ phim lại hiện ra. 

Hình ảnh người hầu gái của Tùng Liên ngồi dưới tuyết nhiều ngày đêm nhìn những chiếc đèn lồng đỏ bị thiêu rụi bởi hình phạt vì cô đã “dám” ước mơ trở thành bà chủ. Hình ảnh chiếc đèn lồng đỏ bị phủ vải đen khiến cả một khuê phòng của Tùng Liên trở nên u tối. Hình ảnh người vợ ba bị đưa lên căn gác xép cáu bẩn cùng những chiếc đèn lồng đỏ và bị thắt cổ cho đến chết. Nhưng gây xúc động nhất vẫn là hình ảnh Tùng Liên hóa điên và lang thang giữa những chiếc đèn lồng đỏ được thắp sáng dọc hành lang, sự chuyển cảnh và đan xen nhau ở đoạn kết phim lại càng khiến tôi trở nên ngộp thở.

Cũng là một kiếp người, tại sao họ lại phải sống khổ sở như vậy, đây không còn là sống nữa mà chỉ là sự tồn tại nhất thời, Tùng Liên đã luôn tự hỏi “Treo đèn, thổi đèn, phong đèn, rốt cuộc tôi phải quan tâm đến chuyện gì? Rốt cuộc người ta đã làm gì trong căn nhà này? Họ giống như chó, mèo hay là chuột, rõ ràng không phải là người” 

Tôi cũng luôn tự hỏi thực sự đã từng tồn tại chế độ đa thê khốc liệt đó sao? Những người phụ nữ không còn được sống là chính mình, không được quan tâm, chăm sóc và quan trọng là họ phải sống trong một thế giới Không có Tình người. Đôi khi tôi thấy họ đáng thương hơn đáng trách, chế độ đa thê đã nhào nặn họ thành những con người khổ sở, chật vật với cuộc đời trong khi họ xứng đáng được nhận tình yêu và sự cảm thông. 

Phụ nữ thời nào cũng vậy, cái đích đến duy nhất chỉ là một mái ấm hạnh phúc, họ vốn chỉ là những sinh vật mềm yếu cần được yêu thương. Vậy nên đừng treo lên trong trái tim họ một chiếc đèn lồng nào cả, hãy sưởi ấm họ bằng chính tình cảm chân thành của bạn.


Bình luận
6 Comments
  • Hương Nguyễn
    Hương Nguyễn   ·  Ngày 16 tháng 11 năm 2018
    Lâu lắm rồi mới thấy lại phim này.
  • Ông Tổ Nghề Spoil
    Ông Tổ Nghề Spoil   ·  Ngày 07 tháng 11 năm 2018
    trời ơi thích phim này lắm luôn á, tui Fangirl của Củng lợi nè
    • Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      trời ơi thích phim này lắm luôn á, tui Fangirl của Củng lợi nè
        ·  Ngày 08 tháng 11 năm 2018
      à quên Fanboy chứ, sao Edit comment không được ta
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      trời ơi thích phim này lắm luôn á, tui Fangirl của Củng lợi nè
        ·  Ngày 08 tháng 11 năm 2018
      ủa ủa Fangirl là sao?
    • Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      trời ơi thích phim này lắm luôn á, tui Fangirl của Củng lợi nè
        ·  Ngày 07 tháng 11 năm 2018
      Hồi trước Trương Nghệ Mưu và Củng Lợi là một cập, người diễn hay, người làm phim giỏi. Về sau không còn được như vậy nữa
    • Chi Chii
      Chi Chii
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      trời ơi thích phim này lắm luôn á, tui Fangirl của Củng lợi nè
        ·  Ngày 07 tháng 11 năm 2018
      ừ Củng Lợi diễn đỉnh cao quá ( tất cả các phim đều gây ám ảnh vì nhập vai quá có hồn huhu