Địa đạo cá sấu tử thần: Nơi bản năng sinh tồn đối đầu với kẻ săn mồi bậc nhất

author
Cá sấu Mỹ là loài sinh vật đáng sợ. Tự nhiên sinh ra chúng với những vũ khí biến chúng trở thành kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn. Thân hình khổng lồ 4m nặng tới 400-500kg, bộ hàm khủng khiếp gồm 80 chiếc răng dài tới 2.5 cm, cộng với tầm nhìn tuyệt vời trong đêm và một bản năng sát thủ bẩm sinh, tất cả hợp lại để tạo ra một cơn ác mộng cho bất cứ sinh vật nào xui xẻo bước vào chỗ chúng kiếm ăn, đấy là trong trường hợp những sinh vật đó còn sống được mà nhớ về kẻ săn mồi. Thật may cho chúng ta, những kẻ săn mồi ấy chỉ sống trong những vùng đầm lầy, sông, hồ vắng vẻ. Con người được an toàn bên trong những thị trấn, thành phố hiện đại của mình, tách biệt khỏi thiên nhiên hoang dã. Nhưng, chỉ khi  nào những thị trấn, thành phố ấy vẫn còn…

Một cơn bão cấp 5 ( sức gió >120km/h, cấp bão 12 ở Việt Nam) bất ngờ đổi hướng hướng thẳng tới thành phố Florida, mang theo mưa lớn không ngừng và nguy cơ ngập lụt. Cư dân đã được lệnh sơ tán, báo động đã được ban ra. Lo lắng vì không liên lạc được với cha mình, người đang trong vùng ảnh hưởng bão, Haley (Kaya Scodelario) bất đắc dĩ phải quay về thị trấn để tìm ông, bất chấp lệnh cấm đường của chính quyền. Tại ngôi nhà cũ của gia đình, cô và cha mình hai người không bao giờ nghĩ rằng sẽ phải  trải qua những giây phút sống chết, chiến đấu với để bảo toàn sinh mạng trước những con quái vật đến từ đầm lầy. 

Câu chuyện phim thật ra không có gì phức tạp, nhưng chính sự kịch tính trong các cảnh quay cùng diễn xuất không thể tuyệt vời hơn của nữ chính đã tạo nên một bộ phim rất đáng xem. Ngay từ những giờ phút đầu tiên, bộ phim đã được đạo diễn  áp đặt lên một không khí căng thẳng. Chính là không khí chủ đạo của mạch phim. Sự căng thẳng thể hiện ngay trong tông màu xám trắng, trong từng hơi thở nặng nề của nữ chính. Ngay từ đầu và thường xuyên lặp lại trong phim là góc quay cận mặt , khán giả dễ dàng nghe được tiếng nữ chính thở gấp gáp, gương mặt lo lắng cùng ánh mắt cảnh giác không ngừng.Bối cảnh phim phần lớn xoay quanh những không gian hẹp, mang đến cảm giác ngột ngạt. 20 phút đầu phim giới thiệu bối cảnh là khoảng thời gian yên bình duy nhất, sau đó là sự căng leo thang không ngừng. Ngay khi những nhân vật phản diện trong câu chuyện là những con cá sấu Mỹ xuất hiện, người xem sẽ cùng đồng hành cùng với hai cha con Haley trong cuộc chiến không ngừng tìm kiếm sự an toàn. Những khoảng nghỉ để người xem dễ thở diễn ra rất ngắn, tiếp nối liên tục là những cảnh mà Haley chơi trò rượt đuổi với thần Chết. Kaya Scodelario đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ truyền tải sự kinh hoàng mà nhân vật của cô đang trải qua đến những người ngồi trước màn hình. Sự đau đớn, khủng khiếp, tuyệt vọng trong ánh mắt của Haley hiện lên rất chân thực. 

Bản năng sinh tồn của con người, thứ mà đã có trong gen kể từ khi chúng ta còn chung một loài với loài linh trưởng, càng trong những hoàn cảnh hiểm nghèo nhất càng được bộc lộ rõ ràng. Đối mặt với những kẻ săn mồi bậc nhất của tự nhiên,  hy vọng sống là vũ khí duy nhất của con người.

Là một bộ phim kinh dị, dĩ nhiên yếu tố kinh dị phải được nhấn mạnh. Sự sợ hãi được cảm nhận rõ ràng thế nào còn tùy vào việc mối nguy được khắc họa rõ ràng ra sao. Trong phim, sự nguy hiểm của đàn cá sấu Mỹ được chứng thực bằng độ chết chóc mà chúng gây ra. Không một nhân vật nào được an toàn, tất cả đều có thể yên vị trong bụng quái vật, tất cả chỉ cần một giây phút lơ là. Đạo diễn chắc chắn đã làm rõ điều này bằng việc đảm bảo  đám cá sấu có một mùa bão no nê. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở những con cá sấu khổng lồ nhe răng rượt đuổi nhân vật chính, thì “Địa đạo cá sấu tử thần” chẳng thể nào làm nên sự khác biệt với vô vàn phim “cá sấu ăn thịt người” hạng B khác. Cái làm nên sự kinh dị thực sự ở bô phim này, đó là kết hợp một các hợp lý những cảnh jump scare và máu me. Không tràn lan, không quá lố, những phân cảnh cá sấu tấn công chắc chắn là điểm nhấn của phim. Cộng với những đoạn máu me vừa đủ để khiến người xem lạnh người nhưng cũng không bị lạm dụng. Các cảnh hành động đều được đầu tư kỹ lưỡng, khi khán giả đã nhập tâm vào câu chuyện, khoảnh khắc mà nhân vật chính, con người, chiến thắng lũ cá sấu quái vật có thể mang đến một sự thỏa mãn tuyệt vời, đi cùng là nhẹ nhõm. Đối với cá nhân người viết,  khoảnh khắc yêu thích nhất phim có lẽ là khi Haley hét vào những kẻ săn mồi “ Apex predator everyday !!!” 

Cá sấu, cá mập tấn công người đã là một chủ đề không hề lạ lẫm với điện ảnh Mỹ. Nhưng trừ một vài bộ phim như Jaws của Steven Spielberg, hầu hết đều là các thể loại đi chung một mô típ làm quá lố những con quái vật này và lợi dụng những cảnh khoe da thịt diễn viên ( vì bối cảnh thường là bờ biển hay khu nghỉ dưỡng gần sông). “Địa đạo cá sấu tử thần” không như vậy, không có chuyện Kaya Scodelario phải khoe cơ thể hay gì ( dù thực sự cô rất xinh đẹp), chỉ thuần là sự kinh hoàng.

Chừng đó là đã có thể tạo nên một bộ phim tốt, nhưng bộ phim tuyệt vời hơn ở chỗ khéo léo lồng ghép mối quan hệ giữa Haley với cha mình. Những cảnh flashback đan xen không nhiều, nhưng đặt vào rất đúng lúc. Câu chuyện của nhân vật chính cũng phần nào trang bị cho cô những kỹ năng cần có để đối mặt với sự chết chóc của hoàn cảnh.

Tất nhiên, bộ phim không phải là hoàn hảo. Những hạn sạn có thể được nhặt ra như việc sức bền của nhân vật chính quá mãnh liệt, hay một số quyết định của các nhân vật cần được làm rõ thêm.

Cuối cùng, giữa một rừng phim kinh dị chủ đề tâm linh, tôn giáo ngập tràn những ác quỷ, linh hồn và những cảnh jumpscare, sự trở lại của những thể loại kinh dị đã cũ như cá sấu săn người lại là một làn gió mới. Hy vọng trong tương lai những nhà làm phim có thể tiếp tục sáng tạo những câu chuyện hấp dẫn tương tự. Bộ phim không dài và rất xứng đáng để  các bạn thưởng thức ở rạp!
Bình luận
0 Comments   |   Thanh tra nội dung reacts this.