Đồng cảm có khó tìm lắm không? Chia sẻ có thật sự dễ dàng?

author

Cảm nhận khác cho một bài viết gần một năm trước.

“Con không cần phải nói về cô ấy hay xem hình.

Vì sự thật là rất nhiều lần con thấy đã cô ấy … trên đường.

Con thấy ai đó giống cô ấy dưới phố. Và rõ hơn bất cứ tấm hình nào 2 người mang theo.

Con biết 2 người buồn lắm. Nhưng bố mẹ còn có nhau. Hai người còn có nhau.

Còn con. Nhìn con chó Đức mà con lại nhìn ra chó xù.”

Bên trên là đoạn hội thoại của một gia đình không có gì là ruột thịt bởi cái phần ruột thịt kết nối tất cả đã không còn kể từ ngày 11-9. Tận thế! Đúng đó thực sự là một ngày tận thế không chỉ đối với những người trong tòa tháp đôi, trên những chuyến bay mà còn dành cho những người ở lại trong đó có Charlie Fineman. Có thể một số người sẽ cảm thấy may mắn khi mình bị trễ chuyến bay hay vì một vài nguyên nhân gì mà không đi làm ngày hôm đó, nhưng với Charlie, tui nghĩ may mắn có khi lại là được bay cùng gia đình mình.

“Tìm đâu lối thoát” chính là tựa đề tiếng Việt, và cứ tưởng chỉ mỗi Charlie là cần lối thoát, nhưng không, hầu như những nhân vật chính trong phim ai cũng gặp bế tắc trong cuộc sống của mình, dù nhỏ hay lớn bế tắc vẫn là bế tắc, tắc cái bồn cầu hay tắc cả đường cống có khác gì đâu.

Tìm đâu ra lối thoát khi chính ta cố tình đi lạc?

Thiệt sự, tự gạt mình sẽ thành phản xạ khi bản thân bị đau thương dồn ép tới mức không tìm đâu ra cái gì bám vào mà hy vọng. Trốn tránh dường như là một thói quen để không một ai có thể tổn thương ta thêm được nữa. Với Charlie, anh cần cả hai, anh cần phải lạc thiệt xa khỏi quá khứ, trốn thiệt kỹ ở hiện tại vì tất cả chỉ mang lại một sự thật mà anh quá cô đơn để đối diện.

Quá đơn độc để bước tiếp một mình.

Chỉ tình yêu cứu được tình yêu?

Đây là tựa đề của một bài báo đã đưa tui đến với phim này. Ban đầu cứ nghĩ đây lại là một phim hài của Adam Sandler như những Little Nicky, Big Daddy, và Click… nhưng không, nếu cười được ở Reign Over Me thiệt sự toàn là chua chát. Cười vì một triệu đô la anh đền cho người bạn học cùng phòng hồi xưa giờ mới vô tình gặp lại, cười vì anh cứ nổi quạu lên khi người bạn kia cứ hỏi về gia đình cũ, cười vì không cười thì làm gì bây giờ chứ

Chỉ tình yêu mới cứu được tình yêu. Tui chả hiểu được câu này sau khi xem xong phim vì cái cần cứu là cả một con người, phải có người trước đã rồi mới tính tới yêu. Không đúng chút nào.

Tình yêu sẽ không cứu được điều gì khi dùng xai thời điểm.

Ta đã đủ khổ chưa? Sao cứ than hoài mà không nhìn vào người khác?

Tui nghe than rất nhiều, nhiều tới mức không muốn nghe vì sợ bị chai lỳ cảm xúc, sợ tới một lúc nào đó sẽ vô cảm với mọi thứ xung quanh. Ông này, bà kia cứ nhìn lên rồi than hoài về cái số lận đận không tình duyên thì lại là tiền bạc mà sao không chịu nhìn xuống, nhìn quanh để thấy người ta còn tệ hơn và lấy đó để biết là mình còn may mắn tới chừng nào. Với những ai hay vậy, phim này lại thích hợp vô cùng, xem không phải để bớt than thở, xem để biết mình phải than thở cho ai chứ đừng than cho mình nữa.

Và ta có thật sự phải lầm vào hoàn cảnh như vầy hay chưa?

Đồng cảm là phương tiện cần thiết để hiểu và dìu dắt một con người tuyệt vọng!!!

Đây mới thật sự là cái cần nói tới chứ không phải thứ gọi là tình yêu ba mớ. Chia vui rất dễ, chỉ cần tụ họp nói chuyện trên trời - dưới đất, chính trị - tôn giáo… và phụ nữ. Còn chia buồn lại là thứ khó khăn vô cùng, nếu chia vui thì chỉ cần đồng lòng với thì chia buồn người ta cần sự đồng cảm nếu không mọi lời an ủi, động viên chỉ là vô nghĩa.

Chỉ sự đồng cảm mới chính là một động cơ vĩnh cửu cho tất cả mối quan hệ kể cả tình yêu. Chính nó mới giúp con người ta hiểu rõ bản thân, hiểu người và giúp đỡ nhau một cách trọn vẹn.

Và đồng cảm còn như một cái đồng hồ báo thức cho bản thân là "tui không cô đơn vì có còn người hiểu" và Charlie rất may mắn vì gặp được một người như vậy.

Để giúp đỡ một ai, cái cần trước tiên là đồng cảm.

Nếu được, hãy tìm thử phim này và xem qua để thấy được nhiều điều tuy có xa xôi thiệt nhưng chỉ cách có gần hai mét trước màn hình thôi. Và với những ai đang chán cô đơn thiệt sự phải cần mở lòng trước đã. Còn người nào cô đơn mà không biết thì phải nhờ tới một ai đó thấy được và dẫn tới bác sĩ tâm lý như chính Charlie.

Bình luận
0 Comments