Drishyam – Nhạt nhòa ranh giới đúng sai. Một bộ phim tâm lý, hình sự, điều tra tuyệt vời.

author

Drishyam (Trực Quan) – Bằng Chứng Ngoại Phạm.

Khi nói tới trực quan có nghĩa là dùng hình ảnh để khiến người khác dễ ghi lại trong đầu. Từ đó, người ta nghĩ ra phương pháp dạy bằng hình ảnh cho học sinh dễ tiếp thu ghi nhớ, đây gọi là phương pháp dạy trực quan mà đối với những ai từng là học sinh gần như đã thấy, đã được học qua.

Nhưng với Drishyam, trực quan không chỉ là  một công cụ để che giấu sự thật, mà nó còn dùng để xây dựng lên một sự thật khác bằng cách đánh lừa suy nghĩ của người nghe. Giận giữ - xót xa – thỏa mãn và day dứt là những gì mà Drishyam mang lại. Và hãy tin người viết một lần, phim dài hơn hai tiếng rưởi, nhưng bạn sẽ không hề cảm thấy phí thời gian một chút xíu nào đâu.

Phim có hai phiên bản hoàn toàn giống nhau về nội dung, câu chuyện chỉ khác bối cảnh, diễn viên. Tui chọn phiên bản 2015 để xem vì dàn diễn viên nhìn đẹp hơn, với màu sắc u ám, mặc dù có nhiều người nói phiên bản 2013 hay hơn. Ừ, không có cãi gì đâu, và sau khi viết bài này tui sẽ xem thử phiên bản 2013, để nắm thiệt rõ những gì hay nhứt mà Drishyam tạo dựng.

Tui chọn phiên bản 2015 để xem qua, vì tấm poster quá sức quyến rũ.

Vijay Salgaonkar, một người đàn ông có vợ và hai cô con gái xinh xắn, dễ thương chắc do thừa hưởng phần lớn từ mẹ, không phải Viijay không đẹp, chẳng qua là vợ của anh nhìn quá hấp dẫn thôi. Sinh ra đã là một trẻ mồ côi, con đường học vấn của Vijay chỉ dừng lại ở con số 4, trường học không đào tạo nên người đàn ông, mà trường đời mới là môi trường lý tưởng để hình thành nên Vijay trách nhiệm, hết mực thương yêu gia đình, đặc biệt sở hữu trí thông mình và kiến thức làm cho lực lượng cảnh sát đứng đầu là Chánh thanh tra Meera Deshmukh tài năng phải trải qua những giay phút khó khăn chưa từng có, trước những chứng cứ ngoại phạm vô cùng tinh vi, đặc biệt hơn những kiến thức đó anh toàn học từ phim ảnh.

Vijay Salgaonkar nhân vật chính của phim, một người đàn ông sống bình dân có phần hà tiện. Nhưng vì gia đình anh sẳn      sàng làm tất cả.

Vốn là một ông chủ kinh doanh lĩnh vực truyền hình cáp, hằng ngày Vijay dành rất nhiều thời gian để xem phim, khóc cười cùng cái truyền hình, sẳn sàng gác máy điện thoại qua một bên để tập trung theo dõi cho hết bộ phim đang dang dở, nhưng dù sao cũng là đàn ông, người vẫn nóng rang lên vì vô tình xem qua một bộ phim cấp 3 nào đó, nhập tâm anh tìm về với vợ, về với gia đình trờ thành một người chồng, người cha. Có thể nói đam mê của anh dành cho điện ảnh không hề kém một ai trên molo này đâu, có khi hơn nữa chứ khi Vijay còn ứng dụng những gì mình được xem vào thực tế.

Vijay giúp đỡ cặp vợ chồng già về vấn đề pháp lý như một vị luật sư vì anh chợt nhớ đến một đoạn phim mình từng xem tương tự. Và trong mắt mọi người cùng làng, Vijay là một người cương trực, tốt bụng không sợ quyền lực, không sợ cảnh sát vì trên hết anh hiểu rõ mình không làm gì sai thì tại sao phải sợ luật pháp công lý. Nhưng đến một ngày, anh phải đứng giữa ranh giới đúng sai, đứng trên lựa chọn gia đình và sự thật, ngày mà cô con gái lớn của anh vô tình giết đứa con trai duy nhứt của chánh thanh tra vùng Goa, Ấn Độ.

Sam, một nhân vật thấy ghét thật sự, chỉ mang lại đau thương cho cả hai gia đình. Nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ do thiếu giáo dục mà thành ra vậy. Vẫn có phần đáng thương.

Meera Deshmukh, người phụ nữ đứng đầu lực lượng cảnh sát được miêu tả vô cùng cứng rắn, với chuyên môn nghiệp vụ rất cao, thêm vào là trực giác, linh cảm nhạy bén vô cùng. Và bằng phương châm “Nếu không có bằng chứng hay nhân chứng… một lời thú tội là bằng chứng lớn nhất”. Từ đây, cuộc đấu trí đỉnh cao giữa hai người trở nên khốc liệt, tàn nhẫn đem lại cho người xem sự kịch tích, bất ngờ.

Chánh thanh tra Meera, người phụ nữ bản lĩnh, tự tin trong công việc. Nhưng là một người mẹ thương con mù quáng...

Vijay với mớ kiến thức học từ phim ảnh, cộng khả năng xử lý tình huống tuyệt vời và Meera Deshmukh tuy ở thể bị động nhưng không kém phần thông minh sắc sảo, thêm quyền lực vốn có ai sẽ là người chiến thắng để giữ lấy sự thật về phía mình, mặc dù biết sự thật đó tàn nhẫn đầy thương đau. Nhưng sự thật vẫn là sự thật cho dù nó mang lại kết quả gì đi nữa.

...Đối đầu với Vijay làm mọi thứ để bảo vệ gia đình vì với anh đó là cả một thế giới. Đau thương là của anh, hạnh phúc phải của cả gia đình...

Dùng từ “chiến thằng” để nói về kết quả bộ phim là một cách nói thiếu suy nghĩ, nhưng lúc xem phim khi chứng kiến sự bất công, tàn nhẫn dành cho gia đình Vijay tui đã quên cái cảm giác mất đi một người, quên cả bản chất cần thiết và quan trọng để tạo nên mối quan hệ giữa người này người khác là sự cảm thông, đồng cảm, vì cả hai gia đình đều đang phải chịu đựng nỗi đau không đáng có. Nổi đau xuất phát từ tình thương cho những đứa con của mỗi nhà. Chiến thằng mà mang lại đau thương thì sao gọi là chiến thắng.

... Và Cô đã mạnh mẽ trong một thời gian quá dài ... mong là Meera sẽ tìm lại được hành phúc về sau.

Và chính tình thương đó đã làm nhạt nhòa đi ranh giới giữa đúng và sai. Hành vi giết người, che giấu sự thật là sai, nhưng bảo vệ gia đình trước cái xấu xa thì đâu hề sai chút nào. Dụng hình để tìm ra sự thật là sai, nhưng cố gắng bằng mọi giá để tìm ra sự thật có khi lại đúng. Có thể sai lầm trong cách giáo dục con cái, nhưng tình thương dành cho con thì sao gọi là sai cho được, nếu có sai chỉ vì thương yêu quá nhiều để lý trí bị lấn át, và nữ thanh tra trong phim đáng nhận được sự thông cảm hơn là đả kích vì cách làm việc của cô.

Dù mạnh mẽ tới đâu, cứng rắn với ai tới mức nào. Meera Deshmukh vẫn là một người mẹ, và nước mắt cuối cùng vẫn phải rơi khi cô rủ bỏ vẻ bề ngoài, đánh rơi lý trí không còn một chánh thanh tra bản lĩnh, tự tin cô trở về là một người phụ nữ hối hận vì sai lầm trong suy nghĩ bản thân mà đánh mất con trai duy nhứt.

Tuy rất khâm phục Vijay, nhưng Meera lại khiến tui mủi lòng nhiều hơn tất cả, vì cô đã dẫn dắt người xem đi khắp các cung bậc cảm xúc tức giận, đáng ghét, thông cảm, đáng thương đó là những gì Meera mang lại.

Những hình ảnh cuối cùng thiệt sự mang thử thách để đánh giá bản chất người xem. Hoài nghi hay đồng cảm trước lựa chọn nói lên sự thật, khi nó kết hợp quá tuyệt vời với phân cảnh mở màn.

Drishyam là một phim đáng phải xem, vì nó chứa đựng đầy đủ các yếu tố hấp dẫn hồi hộp, kịch tích đầy bất ngờ được xây dựng bằng một kịch bản hợp lý tới từng chi tiết, và những chi tiết đó nếu để ý kỹ có khi người xem lại bị dính những cú lừa thú vị, đó là cảnh quay Vijay vào đầu phim với gương mặt u buồn, có phần ân hận ở đồn cảnh sát, đó là cái kiot xuất hiện lưng chừng tại vài cảnh phim. Cuối cùng, Drishyam kết thúc bằng một khung hình đan xen giữa hiện tại và quá khứ trên một nền nhạc ma mị, trong cách bước đi, trong đôi mắt đầy ám ảnh của Vijay dẫn tới câu trả lời mà người xem chắc sẽ vở òa khi nhận được.

Drishyam là một phim thiệt sự nghiêm túc, nếu ai cho là phim Ấn Độ dài dòng, lạm dụng cảnh quay chậm, và những màn ca hát không cần thiết thì tui đảm bảo phim này không hề như vậy, những cảnh quay chậm trong phim đều mang sức nặng, thể hiện sự tự tin, dứt khoát của nhân vật. Nếu ai nói phim Ấn Độ sao bằng được phim Mỹ ở cùng một thể loại, tui chắc rằng trong đầu mình bây giờ chỉ nghĩ tới một phim có thể ngang ngửa hoặc hơn đó là  The Usual Suspects. Tui đang nói tới ông Ba của tui đó mà.

Bình luận
2 Comments   |   Nam44 reacts this.
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  15 thg 1
    Tui mới coi thêm phiên bản 2013, tốt hơn một chút xíu về kịch bản, giải thích chi tiết hơn, nhưng không khí thì không ám ảnh bằng 2015.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  15 thg 1
    hum, 8.3/10 thì chắc cũng ko phải dạng ... vừa đâu ^^