Dù đã 50 năm, Rosemary’s Baby vẫn gieo rắc kinh hoàng và truyền cảm hứng cho các phim kinh dị hiện đại

author

 

Ra mắt lần đầu vào ngày 12 tháng 6 năm 1968, Rosemary's Baby đã trở thành một tượng đài trong thế giới phim kinh dị giống như The Exorcist và truyền cảm hứng đến rất nhiều bộ phim cùng thể loại mãi đến tận bây giờ. Bộ phim dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Ira Levin, ngay khi vừa ra mắt Rosemary's Baby đã trở thành một cơn sốt với cả khán giả lẫn giới phê bình. Tác phẩm đã giành được giải Oscar ở hạng mục Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cho Ruth Gordon và còn được đưa vào bảo tồn trong Viện phim quốc gia Hoa Kỳ vì giá trị lịch sử và ý nghĩa văn hóa của nó. Cũng như bao bộ phim kinh điển khác, để có thể tạo nên một siêu phẩm như vậy thì đoàn phim Rosemary’s Baby đã phải trải qua rất nhiều công sức, mồ hôi lẫn máu và nước mắt ở sau hậu trường.

Rosemary's Baby lúc đầu đáng ra đã trở thành một bộ phim hoàn toàn khác so với dự kiến. Dự án ban đầu được khởi xướng bởi đạo diễn William Castle chuyên thực hiện các phim kinh dị hạng B. Ông nhận ra tiềm năng của cuốn tiểu thuyết và đã quyết định thế chấp căn nhà mình để có bản quyền chuyển thể nó thành phim với hi vọng sẽ đưa sự nghiệp mình lên tầm cao mới. William đã tìm đến Paramount để xin kinh phí thực hiện bộ phim nhưng hãng lúc này lại chú ý đến tài năng trẻ Roman Polanski. William đã được dời sang vị trí nhà sản xuất và ông cũng đã chấp nhận. Nếu không được đạo diễn này phát hiện ra tiềm năng cũng như sự cương quyết của Paramount trong việc chọn đạo diễn thì Rosemary's Baby đáng ra đã không thành công được như hôm nay.

Về phía Rolan Polanski, anh đã nhận ra được phải khai thác câu chuyện từ góc nhìn của Rosemary mới đủ sức tạo nên một cảm giác mơ hồ, lo lắng cho khán giả. Nhân vật Rosemary do Mia Farrow thủ vai là một hình mẫu điển hình của những bà nội trợ trong thập niên 50. Luôn muốn làm hài lòng chồng mình, khát khao có một đứa con và luôn đặt nhu cầu của người khác lên trên bản thân. Thậm chí cả khi cô bị chồng mình cưỡng ép quan hệ thì lại nhanh chồng tha thứ cho anh ta ngay ngày hôm sau. Sự bất lực của cô là điều người xem sẽ cảm thấy rất rõ ràng, số phận của Rosemary dường như không nằm trong tay cô mà bị điều khiển bởi những kẻ xung quanh. Bất cứ khi nào cô đứng lên tìm cách đòi quyền lợi cho bản thân thì đều bị những kẻ khác trong căn hộ chế ngự lại và ghê gớm hơn là những ai tìm cách giúp cô đều bị bốc hơi nhanh chóng.

Điểm hấp dẫn thứ hai mà Polanski đem đến trong bộ phim là tín ngưỡng thờ quỷ Satan. Những kẻ theo tà giáo này không phải là các nhân vật lập dị, mặc đồ theo phong cách Gothic hay có ngoại hình ghê tởm giống nhiều bộ phim kinh dị trước năm 1968 từng miêu tả. Chúng chỉ đơn thuần là những người hàng xóm thân thiện tại thành phố New York hoa lệ. Đó là cặp vợ chồng già Roman và Minnie Castavet với trang phục truyền thống của thế hệ họ cùng tài lẻ là nấu ăn ngon. Đó là bác sĩ Sapirstein với kiến thức được cả Paris công nhận, một người đáng tin cậy và khiêm tốn. Nhưng thực chất tất cả bọn họ đều là những kẻ phản Chúa và đi theo Satan Giáo và đã che giấu dã tâm của mình dưới một vỏ bọc hoàn hảo theo chuẩn mực xã hội. Polanski đã thực hiện bước ngoặt với thể loại kinh dị lúc bấy giờ bằng cách không cho khán giả nhìn thấy trực diện ác quỷ như một thế lực siêu nhiên mà bình thường hóa nó khiến cho khán giả phải có một nỗi sợ liệu có những kẻ như vậy đang tồn tại xung quanh nơi mình sống?

Chính vì cách kể chuyện mới lạ như vậy, Rosemary's Baby đã gặp phải khá nhiều rắc rối với các cơ quan Công Giáo và thậm chí bị cấm chiếu ở nhiều quốc gia. Tuy nhiên tác phẩm vẫn trở thành cú hit tại phòng vé lúc bấy giờ và nhìn xem, nó đã trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều phim đến tận bây giờ, điển hình là mother! của đạo diễn Darren Aronofsky. Chỉ từ một câu chuyện đơn giản về bà nội trợ phải chống chọi lại với những người hàng xóm bất thường đã được triển khai thành một cuộc chiến giữa thiện-ác, giữa đức tin với những kẻ tà đạo.

 

Bình luận
0 Comments