Đừng... Anh yêu Em

author
Anh rất muốn nói với em thật to rằng:"Anh yêu em." Nhưng liệu nếu anh nói ra, em có còn đối xử với anh như trước?

Lần đầu tiên gặp mặt.

Đó là khi cả hai chỉ là những đứa nhỏ mới bắt đầu bước chân vào cổng trường cấp 2. Cái tuổi trẻ con tập lớn bắt đầu chập chững biết suy nghĩ nhưng tự thấy như mình trưởng thành lắm. Xa lạ, gặp mặt, thân quen. Một môtip quen thuộc kể từ khi cô xếp chúng ta ngồi cạnh nhau... và câu chuyện bắt đầu. 

Năm tháng tươi trẻ.

Theo ngày tháng, từ những ngôn từ giao tiếp lịch sự mang tính xã giao và tiếp diễn bằng những cảm xúc cởi mở, thoải mái, vô lo, vô nghĩ. Khi đó, anh thấy cả vũ trụ chỉ đang hoạt động trong một khoảng trời với những con người đó. Một khoảng thời gian hội tụ đủ hỉ nộ ái ố một cách trọn vẹn nhất. 
Anh đã có tình yêu đầu tiên trong gần một nửa khoảng trời riêng thời đấy. Nó chứa đựng sự hồn nhiên, trong sáng của thời học sinh với xúc cảm dồi dào và đầy mạnh mẽ của mối tình đầu. Một thứ tình cảm đáng trân trọng bởi chính sự mong manh dễ vỡ của nó. Tất nhiên không giống như câu chuyện cổ tích, mối tình của anh tan vỡ. Tình yêu đó, không phải em. Vì em cũng có mối tình đầu của riêng mình. 

Khi cảm xúc nở rộ.

Anh kết thúc năm tháng tươi trẻ của mình đem theo sự đổ vỡ của tình yêu khi chuyển cấp. Hai chúng ta, hai ngôi trường khác nhau do không cùng định hướng. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, khoảng trời mới, và chúng ta vẫn là bạn tốt. Mối tình của em cũng kết thúc cùng những ngày đầu tiên ấy và thấm thía hơn sự xa lạ trong môi trường mới. Rồi chúng ta... như hai tâm hồn đồng cảm, bám lấy nhau. Chúng ta nói chuyện, tâm sự hàng ngày, đi chơi riêng nhiều hơn và những chia sẻ về nỗi lòng, anh tưởng như vô tận. 
Trái đất vẫn cứ thế, tiếp tục quay cho đến khi chỉ còn 1 năm nữa là tốt nghiệp. Đó cũng là lúc, anh nhận ra, mình đã yêu em. Một hương vị hoàn toàn khác, nó đầy nhẹ nhàng, len lỏi kiên trì qua những kẽ hở của các vết thương và bao phủ lấy trái tim anh lúc nào, anh không rõ. Mọi thứ anh thấy về em khi đó, cũng như cách mọi người nhìn nhận, tưởng như chúng ta đã có nhau. 

Thế nhưng, đó chỉ là sự tự miễn hoặc của bản thân anh. 

Thì hiện tại hoàn thành tiếp diễn

Tốt nghiệp cấp 3, lên đại học. Anh vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc của mình. Vẫn hai ngôi trường khác nhau, vẫn gắn kết như hình với bóng. Mối quan hệ đó, có thể được gọi là: bạn thân. Đã có lúc, anh vô thức để lộ ra cảm xúc của mình. Và em đã dập tắt nó một cách thẳng thừng đầy dứt khoát khiến lồng ngực anh như vỡ tan. Tuy vậy, nhưng mọi thứ của em lại khiến anh đi lạc trong bế tắc của mình. Em nói mình chỉ là bạn nhưng ngoài anh, em chả có đứa con trai nào khác lại thân thiết đến vậy. Em thoải mái bộc bạch tâm sự với đứa con trai duy nhất, là anh. Em chả thèm giữ ý mỗi khi cạnh anh vì đó là lúc em là chính em. Anh rất muốn nói với em thật to rằng:"Anh yêu em." Nhưng liệu nếu anh nói ra, em có còn đối xử với anh như trước? Anh mệt nhoài giữa chủ nghĩa yolo: nói ra nỗi lòng của mình để sống mà không phải hối tiếc và việc kìm nén để không mất đi người bạn thân đi cùng năm tháng. 

Thì hiện tại
 
Anh vô tình xem được bộ phim Love, Rosie. Một sự tương đồng không hề nhẹ. Rosie và Alex cùng yêu nhau và cũng không hề thổ lộ do nếu nói ra, mọi chuyện sẽ thật tồi tệ bởi thực tại đang chống lại cả hai. Anh đã từng ảo tưởng rằng liệu em cũng yêu anh nhưng bản chất của một người con gái nội tâm với nỗi sợ hãi từ việc mất đi người thân nên em sợ đau thương, đóng cửa trái tim để không bị tổn thương thêm lần nào nữa. Bộ phim kết thúc với cái kết viên mãn khi cuối cùng, Alex và Rosie cũng về bên nhau sau bao thăng trầm cung bậc của một hành trình dài. Điều đó càng tô đậm hơn suy nghĩ về một tương lai tốt đẹp của anh. Nhưng thực tại luôn phũ phàng phủ nhận đi giả tưởng đó. 
Chúng mình biết nhau đã được 10 năm trời, và anh không biết cái kết của chúng ta sẽ ra sao? Liệu có phép màu nào xảy ra để được như Rosie và Alex dù khả năng dựa vào hiện tại cực thấp. Anh mệt rồi... Anh không biết.
Love, Rosie là một bộ phim tuyệt vời mà anh có thể nhìn thấy một phần của chính mình trong đó. Bộ phim mang lại sự đồng cảm chân thật. Tôi nghĩ nó sẽ giúp người xem hiểu rõ hơn về những cung bậc của tình yêu đựng trong thực tại cuộc sống. Còn với tôi, tôi vẫn đang lạc trong tình yêu của mình. 

Anh yêu em nhưng đừng nói ra...

Bình luận
4 Comments
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
    Trên đây sao toàn người lạc lối.
    • Muỗi Vằn
      Muỗi Vằn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Trên đây sao toàn người lạc lối.
        ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
      Lạc, ngay cả với chính bản thân mình
    • Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Trên đây sao toàn người lạc lối.
        ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018
      Cuz we're all, lost star...
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 13 tháng 12 năm 2018