EIGHTH GRADE (2018) - Tại sao một bộ phim về học sinh lớp 8 lại gắn mác 18+

author

Eighth Grade là một bộ phim gây tiếng vang gần đây của xưởng phim độc lập A24. Dưới sự dẫn dắt của đạo diễn trẻ Bo Burnham, một cái tên còn xa lạ với Hollywood. Nhưng không vì thế mà bộ phim trở nên non nớt hay tỏ ra thiếu kinh nghiệm. Ngược lại, Eighth Grade là một trong những bộ phim Coming of Age có cái nhìn trực diện và thằng thắn nhất trong một vài năm trở lại đây. Mang trong mình tính thời cuộc của xã hội, những thước phim như phần nào đưa người xem “trở về tuổi học trò” nhiều biến cố. Song chẳng có màu hồng nào được tô điểm, Eighth Grade chính xác là một xô nước dội thẳng vào suy nghĩ người xem, rửa trôi mọi ngờ vực và nhắn nhủ ta rằng:

Being Yourself – Sống là chính mình.

Nội dung phim kể về cô bé Kayla trong tuần học cuối cùng của lớp 8 trước khi kết thúc THCS (ở Mỹ lớp 8 tại THCS là lớp cuối cấp). Trong thời gian đó, trải qua những biến cố tưởng chừng đơn giản dưới con mắt người xem nhưng thông qua sự nắm bắt tâm lý tài tình của Bo Burnham. Kayla từ một cô bé đơn độc nhút nhát mà phải tự gồng mình để chống trọi trước sự bẽ bàng của xã hội. Để từ đây ta có thể thấy quãng thời gian 14 tuổi đó thật chẳng dễ dàng chút nào.

Điều đầu tiên và ắt sẽ là điều cuối cùng người xem nhớ đó chắc chắn là tài năng diễn xuất của Elsie Fisher trong vai Kayla. Thông thường với những bộ phim tâm lý thì phần diễn xuất bao giờ cũng là những tiêu chí quan trọng hàng đầu và Elsie Fisher đã thể hiện nó một cách xuất sắc. Kayla hiện lên là một cô bé sống với ông bố đơn thân trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm nuôi dạy con cái, cô bé vì thế mà cũng thiếu đi tình cảm, nhút nhát và trói chặt cảm xúc của mình trước mọi người. Chỉ đến khi ở một mình, ta mới thấy được một Kayla rất khác, rất tự tin và khao khát thể hiện bản thân mình. Cô bé cũng không có bạn bè, cách cô giúp mình cảm thấy bớt cô đơn là dán mặt vào điện thoại và lướt mạng xã hội, như một “kẻ rình mò” cô theo dõi hoạt động của mọi người qua cái màn hình đấy, theo dõi thế giới vận hành… Đó là Kayla, chỉ thông qua những hành động nhỏ hằng ngày mà Bo Burnham đã cho người xem những hình dung cụ thể về tính cách của cô bé. Theo cá nhân mình, nhân vật của Elsie Fisher là một nhân vật phổ thông và có thể thấy ở bất cứ ngôi trường nào. Nhưng trong ngôn ngữ điện ảnh, hình ảnh này rất ít khi được nhắc tới hoặc có cũng chỉ là những nhân vật phụ gây tiếng cười hay những nhân vật không có tầm ảnh hưởng. Phải chăng bởi vì một phần xây dựng câu chuyện về một cô bé tính cách như trên khá khó khăn và nhạy cảm?

Kayla ngoài ra còn được thể hiện đầy thuyết phục qua cử chỉ và dáng đi. Cô bé sở hữu dáng đi lầm lũi và hơi gù, toát lên nét buồn bã cũng như sợ sệt. Nhưng cử chỉ, hành động thì ngược lại, thông qua ánh mắt, cái cúi đầu hay cách em cười. Người xem như hiểu được cái mong muốn kết nối mãnh liệt ấy với thế giới ngoài kia. Có lẽ cuộc sống chỉ cần cho Kayla có một cơ hội thể hiện mình thì em sẽ không ngần ngại tận dụng nó. Tất nhiên, trong tuần cuối đó cơ hội đã đến và thay đổi cô bé mãi mãi. Kayla được mời tới sinh nhật một cô bạn nổi tiếng ở trường, được nói chuyện với cậu bé mà cô thích hay có cơ hội được làm quen những anh chị mới. Thoạt nhiên nghe mọi việc đều có vẻ rất thuận lợi và đầy những hứa hẹn cho cô gái của chúng ta, Bo Burnham cũng đã khắc họa rõ ràng cảm xúc vui mừng những lúc đó. Thế nhưng chẳng có gì là như dự định cả. Kayla vô hình trong bữa tiệc, bị các bạn xa cách. Cậu bé cô thích thì đơn giản chỉ thích ngắm ngực với mông của bất cứ cô gái nào đến gần cậu ta. Còn những anh chị cô có cơ hội làm quen thì là một thế hệ khác, không thể hiểu cô được và một trong số đó còn có suy nghĩ lợi dụng em. Tất cả như đẩy suy nghĩ của Kayla đi xa quỹ đạo, cô bé chẳng còn ai để bầu bạn, chẳng có ai hiểu được, chẳng có ai để giãi bày…

Tiếp đó, chính là lúc này, người bố mà cô bé nghĩ không thể hiểu mình, không có kinh nghiệm nuôi dạy con cái ấy lại chẳng rời xa cô nửa bước. Nhân vật này do Josh Hamilton thủ vai, từ đầu vốn là một nhân vật khá nhạt nhòa nhưng càng về sau đây là vai diễn dành lại nhiều cảm xúc nhất phim. Khoảnh khắc 2 bố con ngồi bên ánh lửa và nói ra suy nghĩ của nhau là một khoảnh khắc đẹp và giá trị về tình phụ tử. Mark Day (tên người bố) tuy là một người đàn ông đơn thân còn thiếu khả năng nuôi dạy và không hiểu được con cái. Song ông lại là một người yêu thương con và mong muốn được hiểu đứa con của mình. Đến đây, người xem có thể nhận thấy những tương đồng giữa Kayla và người bố của mình. Cả hai đều mong muốn hiểu được điều gì đó khi có cơ hội, đều mong muốn thể hiện bản thân mình, nói ra những gì mình muốn nói. Để rồi chính ánh lửa đó đã soi sáng 2 tâm hồn cô độc đó lại với nhau. Cuối cùng giúp ta hiểu được giá trị của gia đình một cách trọn vẹn nhất. Mark Day đã nói với Kayla con gái mình rằng:

Con đã tạo lòng dũng cảm cho bố.

Sau cùng, Eighth Grade là một bộ phim khắc họa những điều nhỏ bé nhưng đầy thẳng thừng và nghiệt ngã. Trưởng thành chưa bao giờ là việc dễ dàng và đôi khi ở tuổi nào đi chăng nữa, ta vẫn có những điều phải học hỏi để lớn dần. Nhưng dẫu sao thì sau những biến cố, những bẽ bàng và những giọt nước mắt, niềm hạnh phúc luôn chờ đón ta ở đằng sau, chỉ cần ta vượt qua và nhìn lại những ai bên mình. Bộ phim tên là “Lớp tám” chứ không phải tên là Kayla hay gì khác, thể hiện tính khách quan trước câu chuyện, bối cảnh phim... Dù sao thì đây cũng là một bộ phim hài nên những căng thẳng trong phim cũng được xoa dịu hoặc đẩy lên thông qua những tiếng cười trước hành xử của nhân vật, những tiếng cười mang sức nặng của nó. Bộ phim chắc chắn sẽ còn được nhắc đến trong thời gian dài và bản thân đạo diễn Bo Burnham cũng đã có được một màn chào sân thú vị, gây ấn tượng cho giới điện ảnh. Chắc chắn tôi sẽ mong chờ những phim của anh trong tương lai.

Bình luận
0 Comments   |   kimdu reacts this.