Fleet Of Time : "Là Đáng Đời Các Người"

author

Có một thời gian tôi chìm đắm trong các bộ phim về thanh xuân vườn trường mà chính xác thì Năm Tháng Vội Vã là bộ phim khiến tôi cảm thấy thực tế nhất và chẳng ưa bất cứ nhân vật nào trừ cô em Thất Thất trong phim cả. Đơn giản vì phim đã đi theo hướng tiêu cực, khiến khán giả sợ hãi bản chất con người nhưng cũng hợp lý và phản ánh đúng đắn nhất sự thay đổi, dối trá khiến tình cảm gắn kết tưởng chừng không có khoảng cách trong thoáng chốc trở nên vụn vỡ.

 

Nội dung phim

Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên nổi tiếng của Cửu Dạ Hồi, bộ phim kể về cậu thiếu niên Trần Tầm tỏa sáng như ánh sáng mặt trời (Bành Vu Yến đóng), cô gái si tình Phương Hồi (Nghệ Ni đóng), Triệu Diệp - "chiếc lốp dự phòng" đơn thuần; Kiều Nhiên - chàng trai ấm áp (Ngụy Thần đóng), nữ thần phóng khoáng - Lâm Gia Mạt (Trương Tử Huyên đóng). Đó là 15 năm tuổi trẻ, kỉ niệm và tình bạn mà họ, những người bạn thân thiết đã cùng nhau vượt qua.

Vào những năm 90, dưới sự theo đuổi của cô gái tên Thất Thất, Trần Tầm gần 30 tuổi đã nhớ lại khoảng thời gian mình ở bên mối tình đầu Phương Hồi. Năm đó Trần Tầm gần 30 tuổi một lần nữa nhớ lại mối tình hồn nhiên trong sáng và thêm vào đó những suy tư, hối lỗi của mình. Đây vừa là những hồi ức thanh xuân của Trần Tầm, đồng thời cũng là những năm tháng vội vã của cả một lớp người những năm 80.

Cảm nhận cá nhân 

Một đám trẻ con từng sống chết vì nhau nay đã vội vã nói lời từ biệt, tan đàn xẻ nghé vì sự bốc đồng và lòng tự tôn không đáng có. Cả bọn đều dằn vặt lẫn nhau trên con đường trưởng thành, bị phản bội, bị từ chối, bị coi thường, tự hủy hoại bản thân và cả chính những người mình yêu thương. Họ tội nghiệp thật đấy, nhưng sự thật thì như lời Thất Thất đã nói, "Là đáng đời các người".

 

Trần Tầm lạc lối trong tình yêu khiến Phương Hồi quẫn trí đánh mất cả tương lai chính mình, cho dù sau này anh thừa nhận bản thân hối hận vì đã không luôn dõi mắt về phía cô nhưng người con gái năm nào giờ đã lạc mất, chẳng còn ở đây để anh níu kéo trở về. Ngay cả chính Phương Hồi cũng không thể trụ vững và tự  hành hạ bản thân trong tuyệt vọng. Triệu Diệp điên cuồng theo đuổi Lâm Gia Mạt đổi lấy được gì ngoài những tháng ngày khốn khó bên nhau rồi bị phũ phàng chối bỏ. Tình cảm Ngụy Thần dành cho Phương Hồi lớn đến mấy, cũng không bao giờ được đáp lại.

Họ còn trẻ nên những sai lầm , ngô nghê đều có thể được tha thứ nhưng không có nghĩa họ không phải chịu trách nhiệm với hành động nông nổi của mình. Mười năm sau gặp lại, họ đã đang và vẫn chịu trách nhiệm cho sai lầm ấy, sâu thẳm bên trong con người họ sự tiếc nuối vô bờ bến vì một khoảnh khắc không đủ dũng cảm giữ chặt tay người mình yêu thương, không đủ mạnh mẽ để bảo vệ chính mình vẫn quẩn quanh đâu đấy, chỉ là đã quá lâu rồi, cảm giác quen thuộc khiến họ tưởng rằng nó đã rời đi mất.

Cả năm người họ khi ấy đều vội vã nói lời chia ly, vì họ còn rất trẻ, họ muốn bước tiếp nhịp sống dồn dập của cuộc đời dù rằng, chia ly của thanh xuân nghĩa là không hẹn ngày tái ngộ. Kể cả có gặp lại, họ cũng đã không còn là họ của trước kia nữa rồi.

http://reviewphimdienanh.blogspot.com/

Bình luận
0 Comments