GÓC NHÌN TỪ "VÀ EM SẼ ĐẾN": SỰ CHẾT CÓ THỂ DẠY TA ĐIỀU GÌ?

author


*Những cảm xúc đẹp đẽ, trong trẻo và thông điệp sâu sắc của “Và em sẽ đến” mang đến cho khán giả, mình sẽ không bàn thêm nữa. Ở bài viết này, mình muốn kết hợp những cảm nhận từ phim “Và em sẽ đến” và cuốn sách “Điểm đến của cuộc đời” để đưa ra một góc nhìn cá nhân.
*Mình khá bất ngờ khi bắt gặp Gong Hyo Jin đóng vai khách mời. Ngoài đời cô nàng là bạn thân của của “chị đẹp” Son Ye Jin và đóng cặp với So Ji Sub trong phim truyền hình “Mặt trời của chàng Joo”. Gong Hyo Jin đóng thiệt là duyên dáng, dù không xuất hiện nhiều lắm nhưng góp phần trở thành một trong những điểm sáng của “Và em sẽ đến”.
Vì yêu thích nhân vật Soo A trong tác phẩm điện ảnh “Và em sẽ đến”, nên mình sẽ “thiên vị” hơn tí. Soo A được xây dựng không chỉ là một bà nội trợ với công việc là người vợ, người mẹ chu đáo; cô còn là người bản lĩnh, trách nhiệm. Nếu đã lựa chọn thì sẽ bằng lòng và chấp nhận với lựa chọn ấy. Với một cô gái thông minh như Soo A, cô có thể lựa chọn tốt nghiệp Đại học ở Seoul và phát triển sự nghiệp bản thân. Nhưng không, Soo A đã lựa chọn tình yêu, bỏ Đại học dù ba mẹ phản đối. Ngay cả khi xuyên không 8 năm đến tương lai, biết được sự ra đi của mình vào tuổi 32, nhưng Soo A vẫn một lòng giữ ý định kết hôn cùng Woo Jin: “Nếu em không tìm đến anh. Em sẽ lại gặp và lấy một người con trai khác. Nhưng, liệu như thế em có hạnh phúc không?” Đã là lựa chọn thì không có đúng hay sai. Bởi hạnh phúc mỗi người sẽ có định nghĩa riêng, chỉ cần hạnh phúc với lựa chọn của bản thân, điều gì có thể tuyệt vời hơn? Mình quả thật chưa có sự tự tin và kiên định hướng về tình yêu cũng như mong muốn xây dựng gia đình với Woo Jin như Soo A. Nếu bắt buộc lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp, chắc hẳn mình còn phải đắn đo và do dự hàng triệu lần ấy chứ!
“Người ta không có tự do để khước từ bất hạnh hay chạy trốn khỏi bi kịch, nhưng có tự do lựa chọn thái độ của mình trước những gì xảy ra.” – Viktor Frankl, nhà tâm lý học người Áo. Trùng hợp là trước ngày đi xem “Và em sẽ đến”, mình đã đọc một mạch “Điểm đến của cuộc đời” của Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang và tham gia sự kiện liên quan đến cuốn sách này. Vì vậy, khi xem xong phim, điều đọng lại trong mình sâu đậm chính là khía cạnh về “sự chết”, chứ không hẳn thông điệp tình yêu đích thực, tình cảm gia đình nhẹ nhàng, ý nghĩa.
Có những thứ thuộc về số phận, mình không chống lại được, có những việc mình không thể kiểm soát. Cuốn sách “Điểm đến của cuộc đời” đưa ra quan niệm: Hãy làm bạn với tình thế, không coi nó là kẻ thù, không kháng cự, căm thù nó. Trong trường hợp những người mất người thân cần làm không phải là “quên đi” bởi làm sao có thể quên được? Điều cần làm chính là học sống với sự xa cách. Bởi những kỷ niệm về người thân đã khuất sẽ trở thành nguồn vui và niềm an ủi với những người ở lại.
Mình nghĩ một điều quan trọng nữa, nên để cho những người sắp “ra đi” được thực hiện những tâm nguyện của mình chứ không hẳn là kéo dài sự sống đau đớn và vô ích. Bạn có thể đọc “Điểm đến của cuộc đời” để hiểu sâu hơn. Trong phim “Và em sẽ đến”, Soo A biết trước mình “ra đi” ở 32 nên cô đã hứa với chồng và con rằng mùa mưa năm sau cô sẽ “trở về”. Sự “trở về” của Soo A không chỉ xoa dịu tâm hồn của Woo Jin và Ji Ho, mà còn giúp cô làm những việc hữu ích cho chồng và con. Dù chỉ là những câu nói và những hành động nhỏ nhặt, nhưng những điều đó đã tác động rất lớn đến họ.
Những gì cần nói, Soo A đã kịp nói với Woo Jin trước khi ra đi:
“Woo Jin này, anh hãy sống với Ji Ho lâu nhất có thể.
Đến khi nào mỏi mệt quá và trở thành gánh nặng của con. Hãy về với em ở Vùng Mây. Em sẽ đợi anh ở đó.”
“Sự chết” ắt hẳn không phải là sự ngăn cách tình yêu giữa Soo A và Woo Jin, có chăng đó chỉ là một sự gián đoạn hay xa cách ngắn hạn thời gian ở bên cạnh nhau. Và mình tin rằng, những lời nói trước lúc ra đi của Soo A là động lực để Woo Jin có thể tiếp tục sống và tìm được ý nghĩa cho sự tồn tại của bản thân. “Hơn cả vật chất, con người khao khát ý nghĩa; ý nghĩa cuộc sống của cuộc sống chính là ngọn đuốc dẫn người ta vượt qua những quãng đường đen tối nhất.” - Chi tiết cuối phim, Woo Jin đã trở thành giáo viên dạy bơi, anh đã vượt qua được chứng bệnh khiến anh từ bỏ đam mê bơi lội và khiến cuộc sống của anh không như những người khác.
Những gì cần thực hiện, Soo A cũng đã thực hiện. Cô hướng dẫn Ji Ho nấu ăn, phơi đồ, vệ sinh nhà cửa, vệ sinh cá nhân... Những việc ấy tuy đơn giản, nhưng với một cậu bé đang ở tuổi ăn, tuổi học như Ji Ho, thật không đơn giản chút nào. Nhưng với sự nhạy cảm và tình yêu thương mẹ, cậu đã ghi nhớ và hoàn thành lời hứa sẽ chăm sóc bố. Đến tận khi lớn và bận bịu chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên, Ji Ho cũng không quên: “Bố đợi con về chuẩn bị bữa tối nhé”.
Những chi tiết ở cuối phim “Và em sẽ đến” hẳn khiến người xem ấm lòng. Không còn sự hiện diện của Soo A nhưng cả Woo Jin và Ji Ho đều cảm thấy an nhiên bởi họ cảm nhận Soo A vẫn theo dõi cuộc sống của họ từ Vùng Mây. Và khi bị mọi người xung quanh quên lãng, đó mới chính là cái chết đúng nghĩa. Gương mặt, nụ cười, những câu nói của Soo A, mình tin rằng đã in đậm trong tâm trí của hai bố con rồi. :)
Khi thấm thía về sự hữu hạn của đời người, có một thái độ điềm tĩnh trước “sự chết”, chúng ta sẽ trân trọng cuộc sống, để từ đó rời xa cuộc sống ồn ào, tập trung vào những điều cốt lõi khiến cuộc sống có ý nghĩa hơn. Không ai muốn mình phải xa rời nhân thế nhưng mỗi vật đều có thời hạn - thời điểm khởi sinh và kết thúc - chúng ta không thể lựa chọn hay biết trước kết quả.
Nhứng trước những khúc ngoặt của số phận, bạn có quyền lựa chọn tâm thế. Bạn chọn “đón nhận” hay “đòi hỏi”?
“Ta nên ứng xử thế nào trước cái chết, và sự chết có thể dạy ta điều gì cho cuộc sống?”
Câu trả lời tùy thuộc vào cách thức bạn đối diện với cuộc sống.

Bình luận
0 Comments