Gone Girl, cool girl

author

“Trong hôn nhân người ta ngủ với kẻ thù của mình”

Một tình huống kề miệng vực, nhưng “Hãy giữ bạn bè ở gần và kẻ thù còn gần hơn”

Tại sao Amy không giết Nick hoặc tại sao Nick không giết Amy

Và nếu muốn, Nick có thể chạy trốn, Amy vốn đâu có ý định săn đuổi Nick. Cô ấy chỉ muốn anh ấy bị cả nước Mỹ căm ghét rồi bị huỷ diệt hoặc tự huỷ diệt theo một cách nào đó, tự tử vì không chịu đựng được áp lực dư luận, bị một kẻ điên cuồng hoặc khủng bố đấu tranh cho phụ nữ hoặc nấp sau lý do nhân đạo nào đó bắn chết, chẳng hạn vậy. Amy, quá tự tin, quá kiêu hãnh và ảo tưởng đến độ sẽ không ra tay với người là chồng mình, là người mình từng yêu, là kẻ thù của cả cuộc đời cô.

Vậy thì Amy muốn gì, sự trừng phạt, nỗi thống khổ sống không bằng chết dành cho kẻ đã phản bội cô, làm tổn thương cô, đã biến cuộc hôn nhân của Amy huyền diệu trở thành trần trụi và tầm thường như mọi cuộc hôn nhân thuộc mọi giai tầng, mọi trình độ, mọi kiểu người với những thứ tầm thường và trần trụi hiển nhiên là cơm áo gạo tiền, con cái và ngoại tình. Nhưng thật sự, chỉ Nick mới là người hiểu rõ nhất điều Amy muốn – cái dục vọng bệnh hoạn và mù quáng trong tâm hồn người đàn bà của anh, đó là sự đồng loã, một kẻ tòng phạm, là chính anh. Và anh, trong tất cả nỗi sợ hãi và ghê tởm, đã thoả hiệp. Tại sao? Hay anh ta từ cái giây phút nhìn thẳng vào mắt vợ trong buổi phỏng vấn tại nhà sau khi Amy trở về đã nhận ra rằng chính anh ta, mà đúng hơn là sự tồn tại của anh ta, là nút thắt của chiếc áo choàng huyền diệu trên mình Amy. Nếu anh ta biến mất, giống như động tác rút dây, và thế là chiếc áo choàng rơi xuống, Amy chỉ còn là một kẻ thất bại trong hôn nhân, một thất bại là đủ để biến Amy huyền diệu thành một người đàn bà nhỏ nhoi bình thường. Nick không yếu đuối, không nhu nhược, không hèn nhát. Anh ta khôn ngoan, thủ đoạn, xảo quyệt và tàn nhẫn. Bi hài ở chỗ, anh ta là nạn nhân là thủ phạm là tòng phạm trong cuộc hôn nhân của mình, trong khi đó vợ anh ta, cũng giữ những vai trò y hệt. Và điều cốt lõi là cả hai hiểu nhau chân tơ kẽ tóc, căm thù nhau tận xương tuỷ nhưng buộc phải chung sống cùng nhau cho đến lúc chết.

Tại sao vậy? Để bảo vệ tấm áo choàng của Amy? Để Nick có một lối thoát rằng thay vì phải đi gặp Thần Chết anh ta có thể đến địa ngục? Để cứu vãn cuộc hôn nhân kiểu mẫu của nước Mỹ? Để che giấu và lấp liếm những tội lỗi và tội ác cả hai đã gây ra cho nhau, cho những người khác? Để trốn chạy hiện thực rằng cuộc hôn nhân của họ chỉ còn là một đống đổ nát, rằng tình yêu đã chết? Để cặp đôi oan gia nghiệp chướng này tiếp tục lừa dối công chúng, những người luôn ưa thích những câu chuyện kịch tính ly kỳ, và lừa dối chính họ. Lừa dối rằng vẫn còn ở đó, Amy Dunncan, xuất thân thuộc tầng lớp trên, nền tảng giáo dục danh giá, đa tài bách nghệ, quá khứ huy hoàng, vẻ ngoài đẳng cấp, tính cách cuốn hút, và một ông chồng hoàn hảo – Nick Dunncan – chàng nhà văn lãng mạn, tinh tế, thông minh, điển trai và khẩu vị kén chọn – phải là một cool girl.

Nhưng cool girl là loại phụ nữ như thế nào? Và dấu hiệu nhận biết? Thông minh, nhạy bén, biết những trò hư hỏng, có gu thẩm mỹ, được hưởng những loại hình giáo dục chất lượng cao? Hay đơn giản, cool là cool, là tươi, mới. Không phải những bằng cấp, danh hiệu hay bề ngoài xinh đẹp, thu hút, cũng chẳng phải một bộ óc siêu việt. Chỉ cần là mới lạ, là khác biệt, thế nghĩa là cool, trong mắt Nick, trong mắt mọi đàn ông. Amy biết Nick thích cool girl, nhưng có thể lắm chứ, khi mắt họ chạm nhau lần đầu tiên, Nick cũng đã biết Amy thích gì . Và có khi nào, người họ yêu vốn dĩ không phải bản thân họ. Nói rõ hơn, họ yêu hình ảnh và ảo tưởng của nhau. Thế thì đó là thứ tình yêu ích kỷ và đầy tính tự huyễn. Ở một nơi khắc nghiệt như hiện thực, tình yêu ấy không bị giết chết mà bị bóp méo thành một thứ quái vật đáng sợ, huỷ hoại những thứ tạo nên nó bằng sự nhơ bẩn và tàn độc khủng khiếp trong con mắt kích động và đầy nhiệt tình hứng thú như bầy kền kền của công chúng.

Gone Girl, cô gái đó không mất tích. Cô ấy đã chết với nỗi đau đớn, lòng thù hận, sự sụp đổ và tình yêu với phần lãng mạn và chân thật nhất của nó trong lòng. Trở về không phải Amy cool girl, không phải Amy huyền diệu, đó là Amy quỷ dữ, là một thây ma, là một xác sống không trái tim không linh hồn, chỉ còn những toan tính sắc lạnh rợn người cho chương tiếp theo của cuốn tiểu thuyết lớn nhất đời cô – cuộc hôn nhân với Nick.

Tình yêu không còn nhưng Amy đã có một đứa con. Đó là một sự cứu rỗi, một cách trả thù, đau đớn và đáng thương. Dù được ngưỡng mộ bao nhiêu, giỏi giang đến đâu, có thể điều khiển và kiểm soát mọi thứ mình muốn, nhưng Amy vẫn có những nỗi sợ, nỗi cô đơn, hoang mang và mềm yếu, vẫn từng hi vọng vào Nick, vào những kỉ niệm tình yêu lãng mạn, vẫn cố tự tìm cách vãn hồi trong âm thầm và kiêu hãnh. Cô quá tin vào sức mạnh cool girl của mình, vào phần bẩn thỉu bên trong con người mình, cô tin cô sẽ có được mọi thứ cô muốn, kể cả tình yêu. Sự tự tin đến mức ngây thơ, chủ nghĩa lãng mạn và lý tưởng hoá ảnh hưởng từ những kịch bản hoàn hảo thời thơ ấu đã đẩy cô gái tuyệt diệu đó đi quá xa, khỏi mọi giới hạn, khỏi Nick, khỏi tình yêu, khỏi chính cô.

Sửa nội dung thông báo!
Bình luận
0 Comments