Happy Death Day 2: Bình cũ rượu mới, và phần 3 đáng trông đợi

author
Nối tiếp phần một, Happy Death Day 2 (Sinh nhật chết chóc 2) vẫn mang đến đặc sản vòng lặp và một tên sát nhân với mặt nạ em bé. Được kể bằng kết cấu y hệt, nhưng câu chuyện lại mới mẻ và mở rộng theo một hướng đầy thú vị. 

Trước tiên, hãy để tôi bày tỏ sự bức xúc với lối việt hóa tên của các rạp. Cứ kinh dị là phải thêm các từ kiểu như: chết chóc, tử thần, ma ám, bla bla vào cho người ta biết phim này thuộc thể loại gì. Âu cũng là ý tốt để ai không hợp né né, nhưng thực sự là lại làm bộ phim giảm giá không biết bao nhiêu lần. 

Tên phim này rõ ràng là “Mừng ngày tui chết”, và đặc sản là việc chết đi chết lại của chị nữ chính. Giống như là The Death. Cái chết này mang ẩn ý của sự tái sinh. Ở phần 1, nữ chính sau mỗi lần tái sinh đều hoàn thiện bản thân mình hơn, mỗi ngày trôi qua là lại trở thành một phiên bản tốt hơn.

Kết cấu quen thuộc với một câu chuyện mới 

Dễ dàng nhận ra là phần phim này có cách những cấu trúc rất giống phần 1. Cũng là mở bài bằng cách phát hiện vòng lặp, thân bài với việc tìm kiếm lời giải và đặc sản chết đi chết lại, thêm debuff suy yếu khi chết quá nhiều lần, kiêm vụ trải nghiệm một bài học nào đó, và kết là giải quyết các điểm cần thiết. 

Tuy nhiên, các tình tiết nhỏ và câu chuyện được truyền tải lại rất khác. 

Bài học của Tree ở phần 1 là việc quý trọng và hoàn thiện bản thân. Còn ở phần này, cô học được bài học về sự lựa chọn. Có những điều ta tham lam muốn có hết, có những điều ta chỉ mong được ích kỷ, yếu đuối, nhưng cuộc đời không cho ai tất bao giờ, luôn phải quyết định giữ hay bỏ, dừng lại hay đi tiếp, nhỏ nhen hay rộng lượng. Không có quyết định đúng – sai, chỉ có quyết định làm mình không hối hận. 

Lối kể duyên dáng, súc tích 

Bài học của Tree vốn đã cũ mèm khi không biết được bao nhiêu người, bao nhiêu phim, bao nhiêu câu chuyện nhắc đi nhắc lại rồi. Nhưng trong Happy Death Day 2, nó vẫn rất đi vào lòng người. Có lẽ là bởi cách nó diễn ra quá đỗi tự nhiên, cũng không bị dồn ứ hay quá vồ vập mang tính giáo điều, mà gần gũi, như thể ai cũng thấy được bản thân mình trong đó. Lời nhân vật nói ra là lời thực tâm thực lòng mình cũng từng nghĩ đến, chẳng qua là không bị ép-chết, cũng không có cơ hội để thực sự nhìn lại mà thôi. 

Nhịp phim được đẩy nhanh chóng, gãy gọn. Trong 100 phút gắn ngủi mà có bao cú twist bật ra làm người xem không ngừng tò mò nội dung sau đó sẽ thế nào. Mà có đoán ra được thì cũng tò mò xem mình đoán trúng không = ))) 

Vân còn vài điều khúc mắc, nhưng biết đâu đạo diễn lại để dành cho phần 3, như việc ông đã để dành điểm bí ẩn về vòng lặp ở phần này. 

Thực ra thì cái cách lý giải vòng lặp này cũng có thể mường tượng ra ở phần trước rồi, nhưng khi nói toẹt ra thì đúng là không được hấp dẫn và vui vẻ lắm. Kiểu như mong chờ một cái gì đó khiến mình phải trầm trồ hơn cơ. Và cũng chính về sự thật được lý giải đấy, mà bộ phim bớt phần kinh dị đi, và có lẽ sang phần 3, chất kinh dị còn nhạt hơn nữa. Nhưng vẫn sẽ là điều đáng mong chờ. Vì sau khi trải qua 2 phần phim, tôi tin rằng đạo diễn kiêm biên kịch đã nảy ra dàn ý cho cả câu chuyện hoàn chỉnh rồi. Vấn đề là kể ra sao thôi. 

Phim không phải thuộc hàng xuất sắc triết lý nghệ thuật cao siêu, phim rất đơn giản, rất mì ăn liền. Nhưng mì ăn liền cũng có giá trị của mì ăn liền. Chí ít thì nó cũng chạm được điểm cảm tình của tôi.  
Bình luận
1 Comment
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  16 thg 2
    Cho thêm hình vào cô bé ơi