Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ"

author
Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) không phải là bộ phim về những ngày thoái vị, mà là những lát cắt xuất sắc trong cuộc đời của một con người đặc biệt, một vị vua ảo, một cuộc đời bị giam cầm trong nhiều vở kịch lớn.

The Last Emperor là một bộ phim dành được 9 giải Oscar, được dựng lại qua lời kể của các hoạn quan cuối cùng của triều đại Mãn Thanh và cuốn sách ‘Twilight In The Forbidden City’ của nhân chứng/gia sư riêng của hoàng đế/giáo sư đại học Oxford – Reginald F. Johnston viết lại. Bộ phim khắc họa lại tấm bi kịch của nhà vua cuối cùng của triều đại phong kiến Trung Hoa, hoàng đế Phổ Nghi. Lên ngôi từ năm 3 tuổi, Phổ Nghi được sống trong một vở kịch bí bách mà sân khấu là toàn bộ Tử Cấm Thành. Ước mơ thuần nhất, to lớn nhất trong suốt cuộc đời của Phổ Nghi chính là được giải thoát.

Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" 1987 The Last Emperor 023 1
Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" 08bb87681698d0b81d025de3bb7c3072

The Last Emperor‘ là bộ phim hiếm hoi được quay trong Tử Cấm Thành, thậm chí còn được sắp xếp những bố cục khó như tang lễ của Lão Phật Gia – Từ Hy Thái Hậu, những bãi sân không ai chăm sóc mọc đầy cỏ trong Tử Cấm Thành, kể cả cảnh Vườn Ngự Uyển. Dĩ nhiên so với bối cảnh trong các phim truyền hình cổ trang thì các cảnh Tử Cấm Thành trong phim to lớn và đầy nổi niềm. Ở đó mọi người đều nói với Phổ Nghi rằng cậu là vua của tất cả mọi người, nhưng tất cả đều là những lời nói dối hoa mỹ. Phổ Nghi là vua nhưng không có quyền lực gì cả. Mọi thứ trong Tử Cấm Thành không thay đổi nhưng bên ngoài vua của Trung Hoa là người khác.

Tử Cấm Thành như nhà tù Shawshank, một nhà tù vĩ đại đã giam lỏng Phổ Nghi trong suốt nhiều năm trời nhưng khi phải rời đi thì cậu ta lại không thể hòa nhập với cuộc sống bên ngoài và tìm cách quay trở lại.

Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" 01112901

Không phải tất cả cảnh quay đều trong Tử Cấm Thành, thậm chí cảnh đầu tiên của vua Phổ Nghi là vào lúc ông ấy trưởng thành, bên trong chuyến tàu chở tội phạm chính trị. Vua Phổ Nghi không ở mãi trong Tử Cấm Thành mà được chuyển từ “nhà tù” này đến “nhà tù” khác. Người chứng kiến và ảnh hưởng lớn đến hệ tư tưởng biến động của Phổ Nghi là Reginald Johnston (do Peter O’Toole đóng). Một người Tây thúc đẩy tư tưởng và tầm nhìn của Phổ Nghi, cũng chính ông đã sai lầm dẫn Phổ Nghi đến đại sứ quán Nhật Bản, mở đầu cho hàng loạt màn trình diễn dối trá khác.

Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" the last emperor

Phổ Nghi tiếp tục làm vua bù nhìn cho người Nhật, lập ra Mãn Châu Quốc, từ bỏ ước mơ sống một cuộc đời thường dân hạnh phúc bên vợ hiền.

Chúng ta không phải là người Trung Quốc, chúng ta không chắc bộ phim này làm đúng bao nhiêu lịch sử, văn hóa của thời kỳ này. Phản ứng của khán giả khi xem bộ phim này sẽ là bị sốc, kinh ngạc, thậm chí không chấp nhận. Đạo diễn Bernardo Bertolucci có thể làm quá trong nhiều tình tiết và sắp xếp bố cục nhưng nó hoàn toàn đạt hiệu quả cao như bạn đang xem một vở tuồng trên sân khấu. Chính Phổ Nghi cũng trả lời thầy Johnston rằng anh ta không hiểu vì sao những người phục vụ món ăn trong Tử Cấm Thành cứ như đang diễn tuồng. Chính khán giả cũng nhận ra rằng Bertolucci cắt nhỏ các sự kiện trong cuộc đời Phổ Nghi với thời lượng ngắn đến mức vừa đủ. Nó giống như kiểu chương hồi trong các cảnh tuồng vậy.

Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" 600full the last emperor screenshot 0

Với những lát cắt nhanh và lẹm như vậy, đất diễn của diễn viên chỉ vừa đủ và họ phải cố gắng bộc lộ hết tài năng diễn xuất của mình trong một vài cảnh như thế. Đó có thể nói là trường hợp của 3 cậu bé đóng vai Phổ Nghi lúc nhỏ, là vị quan tính toán kho bạc nhà vua, là những tên tay sai cho chính phủ Nhật. Quan trọng nhất, nam diễn viên John Lone trong vai chính (vua Phổ Nghi) là người xuất sắc nhất, lột tả một cách xuyên suốt cá tính nhân vật. Khi làm vua bù nhìn, chẳng ai thấy hình ảnh một người đứng đầu giữa những kẻ cơ hội. Nhưng trước cảnh quay đối diện với dân thường, Ái Tân Giác La Phổ Nghi vẫn mang khí chất của một “thiên tử”.

Ngoài ra, cũng phải kể đến nữ diễn viên Joan Chen trong vợ cả (hoàng hậu) của Phổ Nghi. Joan Chen thời điểm đó đã rất nổi tiếng với vẻ đẹp của mình, cô đã thể hiện được hình ảnh một người phụ nữ thông minh, thấy trước được viễn cảnh tồi tệ nhưng không quyết định thay người chồng của mình được.

Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" Vị hoàng đế cuối cùng (The Last Emperor) của đất nước "kịch nghệ" a911d0bf1393c90d5aec84ed079cd706

Những màn tung hứng đồng diễn đầy khoái cảm của Joan Chen và Maggie Han

Nhìn chung, ‘The Last Emperor‘ không phải là phim tiểu sử chân dung tốt nhất. Việc cắt lát các tình tiết khiến nhịp phim có phần đều đều. Một số cảnh châm biếm có ý tứ rất hay nhưng chưa được đạo diễn khai thác mạnh mẽ. Nhưng phần lời thoại thông minh, ý nhị lại là một điểm gỡ gạc hoàn hảo cho phim. Tất cả những gì mà ai cũng có thể cảm nhận được là một nổi buồn man mác từ bộ phim này. Một nổi buồn không giống ai và không biết tìm ai đồng cảm để tâm sự. Cảnh cuối phim, chúng ta nhìn thấy một kẻ sĩ cô đơn trên sân khấu kịch muốn ai đó biết ông ta là ai, và rồi ông sẽ trở lại là vua.

Bình luận
0 Comments