HOPE: "LẠM DỤNG TÌNH DỤC"

author



Khi viết những dòng này tôi thấy bản thân mình thật sự dũng cảm, tôi đã suy nghĩ rất nhiều có nên thẳng thắn kể về chuyện xảy ra cách đây rất lâu rồi, một cái gì đó nghẹn trong lòng và thật khó bày tỏ. Nhưng cuối cùng, tôi tin mình phải thành thật, đặc biệt khi trước kia tôi đã che dấu nó mặc dù biết rõ cần phải lên tiếng để bảo vệ chính em gái mình và những bạn trẻ khác. Đắm chìm trong Hope, tôi đã khóc rất nhiều, không chỉ dừng lại ở đồng cảm và phẫn nộ, mà còn vì cảm thấy có lỗi. Tôi từng im lặng và tự nhủ mọi chuyện sẽ qua thôi, tuyệt đối không được để những tổn thương quá khứ ảnh hưởng đến bản thân sau này. Thật sự tôi thậm chí đã quên đi, cho đến khi tôi phải lòng điện ảnh Hàn Quốc và biết đến những bộ phim lấy chủ đề lạm dụng tình dục trẻ em như Hope, Silenced...Sau đó tôi bắt đầu đọc Confession chia sẻ chuyện các bạn từng bị lạm dụng trên S.O.S - Share Our Stories với tất cả sự đồng cảm và yêu thương. Đó là khoảng thời gian rất dài tôi lắng nghe các bài viết cùng bình luận để thấy rằng bản thân không cô đơn và tìm kiếm sự dũng cảm.



Khi tôi học cấp một, thường xuyên về trễ vì có ngày bố mẹ bận, có ngày ở lại tập võ. Bảo vệ trường nhiều lần đưa điện thoại cho tôi và bảo ngồi lên người bác hoặc nằm kế bên trên cầu thang trường. Tôi đã bị đụng chạm cơ thể, tuy không đi quá xa nhưng thật sự đó chính là lạm dụng, may mắn mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Tôi không có kiến thức nên nghĩ đơn giản ông ta cho mình mượn điện thoại thì muốn làm gì cũng được. Cho đến một ngày tôi vô tình nghe cô bảo mẫu Lan (không phải cô bảo mẫu từng mắng tôi trước lớp, lúc ấy tôi chưa vẽ tranh 18+) kể nhìn thấy bác bảo vệ sờ mó con bé mập mập như khủng long . Giống hệt bị điện giật, từ đó tôi lắc đầu bỏ chạy nếu ông ta vẫy tay gọi mình. Một lần nữa phải nói rằng tôi thật sự may mắn, khi từ đó ông ta thôi chú ý đến tôi.

 Hình ảnh có liên quan


Thời điểm tôi lên cấp hai cũng là lúc em gái vào cấp một tại chính ngôi trường cũ, tôi đã không hề dặn dò nó tránh xa bảo vệ trường ra, tôi thậm chí quên rồi. Ngay từ đầu đáng lẽ tôi nên lên tiếng, ai biết được hắn ta làm gì đứa bé khủng long và rất có thể em gái tôi sẽ là nạn nhân tiếp theo. Tôi hy vọng có thể nói với chính mình trước kia những lời này và chấm dứt tất cả ngay khi ấy. 

Hình ảnh có liên quan

Mẹ tôi quen biết ông ta, mỗi lần chở tôi đi mua đồ dùng học tập thì lại chỉ tay nhà bác bảo vệ trường con kế hiệu sách. Bà vẫn chưa biết sự thật, tôi sợ bà tự trách bản thân. Mọi chuyện thật sự rất lâu rồi, tôi cũng sẽ thôi nhắc lại nếu không xem phim, không đọc Confession, để nó cứ thế trôi vào dĩ vãng. Ông ta đã nghỉ việc và chẳng bao giờ còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, nhưng biết đâu, một đứa trẻ nào đó đang bị lạm dụng trong khi tôi không có bất cứ bằng chứng rõ ràng trong tay, tất cả chỉ là kể lại.



Giống như Hope, tên tội phạm ấu dâm sau 12 năm sẽ ra tù, rồi có thể một đứa trẻ không may lại trải qua những thứ khủng khiếp như Nayoung phải chịu đựng. 12 năm cho những tổn thương chẳng thể nào chữa lành về tinh thần lẫn thể xác của một đứa trẻ, 10 năm sau sẽ là của một cô gái, sau này là của một người phụ nữ. Không những em mà những người yêu thương em, đau đớn khủng khiếp như thế nào khi kẻ phạm tôi lấy cái gọi là có dấu hiệu thần kinh mất kiểm soát để chối tội. Tôi từng bảo tôi là người dễ cảm thông, đặc biệt với những ai có vấn đề tâm lý, nhưng đó là sự đồng cảm với tổn thương chứ không phải đồng lõa đứng về phía kẻ xấu. Hơn ai hết tôi phẫn nộ, căm hận hắn ta. Một tội ác quá kinh tởm, dã man, đứa trẻ rất nhỏ, cả tương lai phía trước bỗng dưng bị phá hủy, chục năm trời sau đó liệu em còn có thể tìm lại được sự vô tư và thôi ám ảnh, mặc cảm hay không?



Tôi nhớ trong vụ án bé Nhật Linh bị sát hại ở Nhật, bố mẹ em đã kêu gọi chữ kí để tử hình kẻ sát nhân. Có rất nhiều người nhiệt tình ủng hộ, số khác thì không. Tôi từng đọc hai bài viết phản đối tử hình mà đến bây giờ tôi vẫn sợ hãi kẻ viết ra từng câu, từng chữ đó. Một kẻ cho rằng, Nhật Linh bị sát hại do cha mẹ em kiếp trước tạo nghiệt, kiếp này em bị như vậy âu là thay cha mẹ trả nợ. Một kẻ khác bảo không thể kí vì tiếp tay giết người là trái đạo đức. Tôi đã tức giận ngồi bấm like như điên những phản pháo của cư dân mạng chỉ trích kẻ viết ra nó, chưa bao giờ tôi thấy cư dân mạng tuyệt vời đến thế, có khi họ thật ngông cuồng nhưng cơ bản họ luôn đứng về lẽ phải. Đến tận bây giờ công lí vẫn chưa thực thi đúng đắn, tôi tự hỏi bố mẹ em ổn không, đã bình tâm lại hay vẫn đang ngày đêm day dứt vì sự ra đi của đứa con gái nhỏ.


Pháp luật tạo ra trừng phạt tội nhân hay là cái cớ để bọn chúng vịn vào trốn tránh trách nhiệm, cả hai vụ ấu dâm ở Nhật Bản và Hàn Quốc đều không có cái kết thỏa mãn. Cha mẹ Nhật Linh nỗ lực tìm kiếm từng con chữ đòi công bằng cho con, đổi lại được gì khi pháp luật Nhật Bản bảo vệ quyền im lặng. Người ta sợ kết án oan, vậy có sợ nếu nỗi đau của người làm cha làm mẹ vẫn chưa nguôi ngoai hay không? Trong Hope, cha của Nayoung tuyệt vọng khi kẻ thủ ác sẽ ra tù lúc con gái vừa vào tuổi đôi mươi đến mức suýt giết người đổi lấy sự bình an cho con. Đã là người cha, người mẹ, khi chứng kiến con bị tổn thương, họ đều sẵn sàng làm tất cả mọi thứ ngăn nó xảy ra một lần nữa.


Đây là câu nói đem đến cho tôi rất nhiều động lực công khai chuyện quá khứ, bình luận dưới bài Confession của một bạn nam. Khi bạn nữ trong Confession nói rằng bản thân dơ bẩn vì từng bị lạm dụng lúc còn bé, bạn nam ấy ngay lập tức lên tiếng: "Em không hề dơ bẩn anh xin nhắc lại em không hề và không bao giờ dơ bẩn". Dù xuất phát từ một người xa lạ nhưng vẫn thật ngọt ngào và dịu dàng, vừa đủ để xoa dịu phần nào những tổn thương bạn gái trong Confession và vô số bạn khác nữa, trong đó có tôi. Tôi đột nhiên nghĩ tới cậu bạn của Nayoung, một nhóc tì đáng yêu và thật sự biết quan tâm chia sẻ. Cậu bé đó đã cố gắng hết sức khiến Nayoung vui vẻ, không hề tỏ thái độ khó chịu hay coi thường em, giữ nguyên vẹn tình cảm ngày đầu. Tôi hy vọng nhiều năm sau khi cả hai đều trưởng thành, cậu nhóc vẫn sẽ đối xử với Nayeon bằng tất cả sự tôn trọng và yêu thương chân thành nhất.Kết quả hình ảnh cho HOPE phim


Lời cuối cùng tôi mong có được sự tin tưởng của mọi người, những thứ tôi thuật lại theo trí nhớ có thể không hoàn toàn đúng, nhưng chắc chắn là sự thật. Trước đây khi đọc Confession tôi thường thấy vài ba bình luận tỏ ra nghi ngờ tính xác thực của câu chuyện rồi cho rằng người viết bịa đặt. Tôi thật sự sốc khi đó, bởi bất cứ một Confession nào chia sẻ nỗi đau, tôi đều đọc kĩ càng và đồng cảm với chủ nhân bài viết, tôi thậm chí không dám thể hiện quá nhiều, tôi chỉ lẳng lặng rời đi, tôi sợ họ nghĩ mình đang thương hại hay coi thường họ, bởi họ thật sự rất nhạy cảm và dễ tổn thương. Thế nên tôi nghĩ một con người lấy hết dũng khí viết ra cậu chuyện cá nhân, thứ họ cần nhất chính là sự tin tưởng.


Cảm ơn những ai đủ kiên nhẫn đọc đến dòng cuối cùng này.


https://www.facebook.com/MihanSantos

Bình luận
2 Comments   |   Ánh Ngọc and 2 others react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
    Bên Hàn có những phim làm chấn động dư luận đến mức tòa án phải cho điều tra lại vụ án, Silence là một minh chứng.
    • Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Bên Hàn có những phim làm chấn động dư luận đến mức tòa án phải cho điều tra lại vụ án, Silence là một minh chứng.
        ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
      phim đó em coi cũng khóc quá trời