Hush (2016) Sự yên lặng chết người - Một bộ phim giật gân đến từng phân đoạn

author


Có bao giờ bạn tưởng tượng sẽ có một ngày bạn bị truy sát bởi một kẻ sát nhân điên loạn trong một khu nhà giữa rừng núi hoang vu, những người hàng xóm sống quanh bạn đã bị giết sạch, cầu dao trong nhà bị cắt đứt, bạn không thể liên hệ sự trợ giúp và phải mò mẫm trong bóng tối để đối phó với kẻ bệnh hoạn. Thực sự thì đến đây chắc sẽ không ai dám đưa trí tưởng tượng đi xa hơn nữa. Nhưng ở bộ phim Hush, thực tế còn khốc liệt hơn gấp nhiều lần những gì bạn nghĩ đến bởi nữ chính Maddie là một cô gái câm điếc.

Sau tai nạn năm 13 tuổi, Maddie đã không thể nghe, không thể nói, nhưng đạo diễn lại xây dựng cốt truyện có phần tàn nhẫn khi đẩy cô gái thiệt thòi vào một tình huống trớ trêu. Bên mạnh bên yếu đã phân biệt rõ ràng, với búa và cung tên cùng những hung khí mang theo người, tên sát nhân hoàn toàn chiếm lợi thế áp đảo.  Chính nội dung phim đã đưa người xem đến hai thái cực tâm trạng. Phần thương cảm phần trông ngóng, tò mò.


Thương cảm ở chỗ một cô gái kiên cường, tự lập, sống xa gia đình nhưng không vì thế mà chán nản, cô yêu thích chính cuộc sống hiện tại ở vùng rừng hẻo lánh này, cô vẫn có bạn bè vẫn tiếp tục viết sách với vai trò một nhà văn. Khi em gái gọi facetime bày tỏ muốn cô trở về để chăm lo cho cô thì cô chỉ nói "Chị không thích những chốn ồn ào" Chi tiết này khá là buồn cười khi cô bị điếc, đó như chỉ là một cái cớ vu vơ để cô có thể tiếp tục sống tự lập ở một nơi yên tĩnh

Cho dù việc sống tự lập này có vô vàn rắc rối với những khiếm khuyết của cô, như việc cô làm cháy bữa tối, phải đặt chuông báo cháy mức âm to nhất, hay chính việc cô khó khăn như thế nào trong việc tìm lại chính con mèo của mình. Và còn đáng thương hơn khi bị kẻ sát nhân lấy chính khiếm khuyết đó ra làm trò đùa. Hắn nói "Tôi có thể vào trong nhà bất cứ lúc nào, nhưng đợi đến đúng thời điểm khi cô suy kiệt, giãy giụa không còn hy vọng, khi đó tôi sẽ vào"


Một bản án tử hình cho cô gái đáng thương, cô chống chọi, vật lộn trong vô vọng, không thể mở miệng ra kêu khóc khi đau, khi chảy máu. Nhưng sức sống mãnh liệt của con người luôn thôi thúc họ làm những chuyện điên rồ nhất, cô gái thậm chí còn cố tìm cách để ra ngoài chạy trốn kẻ sát nhân. Tưởng chừng mọi chuyện bị đẩy lên đỉnh điểm của chịu đựng khi cô chứng kiến người bạn thân mình bị giết và tên sát nhân còn lấy tay của xác chết đó để gõ cửa nhà cô. Đau thương và ám ảnh khi tiếp tục chứng kiến cái chết của một người tiếp theo, chắc hẳn Maddie luôn tự hỏi bao giờ sẽ tới mình.





Kịch tính đến từng giây từng phút, ngoài sự xót xa, người xem cũng được reo đầy hi vọng, trông ngóng khi chứng kiến những pha xử lí tình huống thông minh của nữ nhà văn. Cô đã từng tâm sự với người bạn thân : "Tớ luôn nghe thấy những giọng nói trong đầu tớ bảo tớ phải làm gì" có lẽ đây cũng là một lợi thế giúp cô có những cách xử lí đầy thông minh đúng như người ta hay nói "Cái khó ló cái khôn" Trong những giây phút cam go nhất, cô gái mạnh mẽ vẫn đặt ra đủ tình huống có thể xảy ra, tính toán kĩ lưỡng, thậm chí đề phòng mình sẽ chết nên ghi lại đủ đặc điểm của tên bệnh hoạn vào laptop mong sẽ tới tay cảnh sát. Cô hiểu nếu cô không giết hắn thì cô sẽ chết

Đây không hẳn là một bộ phim kinh dị, nó mang yếu tố gay cấn, giật gân nhiều hơn là sợ hãi, người xem luôn bị xoay như chong chóng, từ bất ngờ này đến bất ngờ khác giữa sự cân não của các nhân vật. Cái kết sẽ không được tiết lộ tại đây bởi sẽ hay hơn nếu bạn theo dõi từ đầu đến cuối và tự mình thưởng thức cái kết. Thực ra đây là một phim khá khó để review vì khi viết ra những dòng này, chính tôi cũng không thể lột tả hết được sự hào hứng của từng thước phim mang lại. Vì bộ phim đã rất thành công trong việc lột tả một sự thật: Chúng ta sẽ không bao giờ đoán được những gì xảy ra tiếp theo trong cuộc sống này


Bình luận
0 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn and 1 other react this.