I Am Somebody: "Bằng sự nỗ lực mà nói, giữa tôi và cậu cách nhau tới một tỷ người"

author

Khi tôi mới lập Blog này, điều mà tôi chờ đợi nhất là có người sẽ chủ động liên lạc nhờ tôi viết review cho họ, và dĩ nhiên là có, nhưng tôi đã từ chối, vì tôi sợ thành tích học tập tuột dốc. Và tôi bỏ blog nửa năm, rồi tiếp tục chờ đợi cơ hôi đến trong khi không hề đăng bất cứa bài nào lên blog. Hôm nay đột nhiên tôi nhớ đến I Am Somebody và tự nhủ: "Mày ở đó mà mơ người ta chú ý đến mình à". Vì vậy tôi muốn viết về một nhân vật mà tôi cảm thấy vô cùng ảo tưởng giống mình.

 

 

 

Tóm tắt nội dung phim: (theo kênh phimmoi)

 

Sau khi tốt nghiệp, Vạn Quốc Bằng ấp ủ ước mơ trở thành diễn viên đã một thân một mình xa rời quê hương, đi đến nơi nổi tiếng Hoành Điếm Chiết Giang, với hi vọng có thể tại đây liều mình tạo ra một vùng trời thuộc về bản thân. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Trong thế giới mạnh ăn hiếp yếu này, chỉ có niềm đam mê với giấc mơ mãi không đủ. Sau khi trải qua vô số lần bị chèn ép cũng như thất bại, Vạn Quốc Bằng cuối cùng cũng có 1 thành tựu, đó là trở thành một diễn viên quần chúng chuyên nghiệp.

 

Ở Hoành Điếm, Vạn Quốc Bằng gặp được rất nhiều những người trẻ tuổi giống mình. Trong số họ, có người cuối cùng giành được thành công hiện thực giấc mơ, có người lại lầm đường lạc lối mà cuộc đời bị hủy trong chốc lát; nhưng rất nhiều người sau khi trải qua muôn vàn khó khăn gian khổ, đã từ bỏ giấc mơ, quay trở về với cuộc sống bình thường. Trong một lần gặp gỡ bất ngờ, Vạn Quốc Bằng đã quen với cô gái tên Vương Đình. Cô ấy giống như ánh sáng, soi rọi con đường phía trước của Vạn Quốc Bằng...

 

 Cảm nhận cá nhân: 

 

Người mà tôi nói đến là Vương Chiêu, một anh chàng khá đẹp trai với câu cửa miệng đầy tự tin: "Khi anh già rồi giới điện ảnh sẽ là của tôi". Và để hiện thực hóa lời nói ấy, Vương Chiêu chăm chỉ ở nhà bấm điện thoại hoặc đến trường quay rồi trốn đi ngủ.

 

Thật ra tôi không ấn tượng với nhân vật này cho đến khi anh ta bị hai người bạn cũng là diễn viên quần chúng sạc cho một trận long trời lở đất và tỉnh ngộ. So với người bạn xấu xí bị từ chối lên hình, rõ ràng Vương Chiêu với  bề ngoài hảo soái có tiềm năng hơn, nhưng thay vì tận dụng nó, anh lại "khôn vặt" và "dối việc". Anh đến trường quay để tìm nơi yên giấc trong khi biết bao diễn viên khác đang nổ lực chỉ để được lướt qua màn hình trong một giây. Nhưng nhờ gương mặt ăn tiền, cơ hội đến với Vương Chiêu, và anh làm mất nó, vì khi ấy anh đang thư thái thả hồn trong gió mặc bạn diễn tốt bụng gọi điện thoại đến mong anh kịp nhận lấy cơ hội quý báu này.

 

Tôi phải cảm ơn hai người bạn của Vương Chiêu, họ đã nói được những điều cực kì thô sơ, cực kì thấm thía, cực kì phẫn nộ để khiến anh và cả tôi nữa tỉnh ngộ. "Chẳng phải cậu muốn lật đổ tượng đài điện ảnh Cổ Thiên Lạc à, cậu nằm đó thì có thể lật đổ được người ta hay sao"

 

Tôi là người mơ mộng nhiều và ủng hộ những giấc mơ, nhưng tôi hy vọng nếu đó không phải "Uớc mơ lưng chùng" mà chính xác là con đường bạn đã chọn, thì bạn nên bắt đầu làm gì đó để có được nó, bởi cho dù bạn giỏi tưởng tượng hay mơ mộng đến đâu, sự thật vẫn cứ bày ra trước mắt.

 

https://reviewphimdienanh.blogspot.com/

 

 

Bình luận
0 Comments