I Am Somebody: " Trạm Đồng Hồ Ngừng Quay Ở Voàng Xoay Điện Biên Phủ"

author

Ngày trước tôi đi ngang vòng xoay Điện Biên Phủ với một người vô cùng quan trọng, lúc nào ở cạnh bạn ấy IQ và EQ của tôi cũng thấp xuống mức âm, tôi ngây thơ cho rằng cái đồng hồ này đang chạy đúng giờ, ai ngờ nó vốn đã hư từ lâu và chẳng còn nhích kim nữa. Lúc đó tôi đã thầm nghĩ:" Chết mày rồi, có chó mà cần đến mày, rồi người ta sẽ sớm cho mày vào kho phế liệu nhà tao". Vậy mà lâu như vậy, cái đồng hồ hỏng đó vẫn sống thảnh thơi yên bình hạnh phúc, hệt như trạm đồng hồ của I Am Somebody.

 

 

Tóm tắt nội dung phim: (theo kênh phimmoi)

 

Sau khi tốt nghiệp, Vạn Quốc Bằng ấp ủ ước mơ trở thành diễn viên đã một thân một mình xa rời quê hương, đi đến nơi nổi tiếng Hoành Điếm Chiết Giang, với hi vọng có thể tại đây liều mình tạo ra một vùng trời thuộc về bản thân. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Trong thế giới mạnh ăn hiếp yếu này, chỉ có niềm đam mê với giấc mơ mãi không đủ. Sau khi trải qua vô số lần bị chèn ép cũng như thất bại, Vạn Quốc Bằng cuối cùng cũng có 1 thành tựu, đó là trở thành một diễn viên quần chúng chuyên nghiệp.

 

Ở Hoành Điếm, Vạn Quốc Bằng gặp được rất nhiều những người trẻ tuổi giống mình. Trong số họ, có người cuối cùng giành được thành công hiện thực giấc mơ, có người lại lầm đường lạc lối mà cuộc đời bị hủy trong chốc lát; nhưng rất nhiều người sau khi trải qua muôn vàn khó khăn gian khổ, đã từ bỏ giấc mơ, quay trở về với cuộc sống bình thường. Trong một lần gặp gỡ bất ngờ, Vạn Quốc Bằng đã quen với cô gái tên Vương Đình. Cô ấy giống như ánh sáng, soi rọi con đường phía trước của Vạn Quốc Bằng...

 

Cảm nhận cá nhân:

 

Tôi thật sự khâm phục biên kịch nào đã nghĩ ra nhân vật Ngụy Tinh và lối sống "hỏng ở đó" của anh. Đây là kiểu mẫu nhân vật khiến chúng ta ghét bỏ nhất, vì giống như lột tả trần trụi con người của khán giả vậy. Ai mà chẳng muốn một bước liền thành công, ra trường lên làm sếp thay vì chân chạy việc trong công ty, Ngụy Tinh cũng vậy, anh muốn một bước từ diễn viên quần chúng ngồi lên hàng minh tinh, lược bỏ hết quá trình nổ lực và cố gắng.

 

Tôi thấy  người thành công và hào quang tỏa sáng xung quanh họ, nhưng vĩnh viễn tôi không thể cảm nhận được họ đã trải qua những thất bại, khó khăn, thử thách lớn lao  như thế nào để có được vị trí ấy. Tôi muốn có được hào quang của họ, nhưng con đường gian nan mà họ đã đi qua thì tôi không chắc.

 

Ngụy Tinh có đọc một cuốn sách là Chicken Soup For The Soul (Súp gà cho tâm hồn) và tôi cho rằng cuốn sách đó đã dạy hư anh ta. "Sống với ước mơ" đối với tôi là hành trình rất dài để phấn đấu chứ không phải cố chấp đặt mình vào vị trí mà bản thân vẫn chưa với tới được. Ngụy Tinh muốn đóng tuyến nhân vật nên anh định đến học một khóa diễn xuất ở Bắc Kinh với học phí không tưởng, anh muốn ngồi cùng bàn ăn với những ngôi sao trong khi bản thân là diễn viên quần chúng và có cả hàng tá người  đang chấp nhận ăn uống kham khổ chỉ để  giữ lấy vai diễn, anh thậm chí còn mắng chửi phó đạo diễn rồi bị mất vai.

 

Ngụy Tinh từ chối vô vàn cơ hội mà người bạn gái đã cực khổ tìm về cho anh, anh cứ mơ mộng đến nơi Bắc Kinh xa xôi nhưng mãi vẫn chẳng thể rời khỏi căn nhà trọ tồi tàn của mình. Mỗi ngày anh đều chỉ làm một việc duy nhất, đó là chẳng làm gì cả, giống như cái đồng hồ cũ kỹ vốn dĩ đã hỏng rồi.

 

Tôi không thể trách Ngụy Tinh được, tôi chỉ cảm thấy nhân vật này thật đáng thương, anh ta không thể chấp nhận được hiện thực tàn nhẫn của con đường mình đang theo đuổi nên đối với anh ta, đóng hàng vạn vai diễn nhỏ để có được một vai diễn lớn, là một bước thụt lùi, và  tôi khuyên, Ngụy Tinh cứ tiếp tục hỏng ở đó cho rồi.

 

/http://reviewphimdienanh.blogspot.com/

Bình luận
0 Comments