In the mood for love – Yêu nhau … để đó

author

Có lẽ không phải giới thiệu nhiều về tác phẩm đã quá nổi tiếng này của đạo diễn tài năng người Hong Kong. In the mood for love đã trở thành báu vật của điện ảnh châu Á mà khi nói đến những bộ phim kinh điển mang đậm màu sắc phương Đông thì người ta lại không thể không nhắc tới.

Chính vì vậy, cũng đã có nhiều lời ca ngợi dành cho đạo diễn họ Vương về tài năng xuất chúng trong việc chưng cất nỗi cô đơn và tình yêu để tạo nên một thứ dung dịch tuyệt đẹp gây ám ảnh, hay cung cách kể chuyện độc đáo, chân phương đã trở thành thương hiệu. Vậy nên, trong khuôn khổ ngắn gọn của bài viết này, chỉ xin được nói về cái tinh thần đã phủ bóng lên tác phẩm, là chất men nồng nàn của kỷ niệm, của những xa xôi cũ kỹ mà Vương Gia Vệ đã yêu suốt đời mình.

Mang đậm màu sắc châu á cổ điển

Bộ phim lấy bối cảnh Hồng Kông năm 1962, trong một khu tập thể chật chội của những người Thượng Hải gốc. Câu chuyện tình yêu như hư không của 2 người hàng xóm đều đã có gia đình là ông Châu và bà Trần được ví như một vũ điệu chậm rãi uyển chuyển trong “căn phòng” đậm màu sắc cổ điển xưa cũ.

 Bối cảnh phim chỉ quanh quẩn trong khu nhà tập thể, những căn phòng kín với góc máy chật hẹp, bờ tường nhàm chán bao ngoài khu nhà, nhân vật xuất hiện trong phim cũng rất ít, nhưng người xem vẫn dễ dàng mường tượng ra thế giới hoài cổ tuyệt đẹp và những bóng dáng thân thương từ tâm trí của đạo diễn. Nó ẩn hiện sau những chiếc sườn xám bó sát gợi cảm, những trận mạt chược xuyên đêm trong căn phòng ấm cúng, những món ăn theo từng mùa, tiếng Quảng Đông kiểu cũ đôi chút khó nghe, và cả đôi mắt kẻ xếch sắc sảo hay mái tóc chải ngược gọn gàng của 2 nhân vật chính.

in the mood for love cảnh phim  In the mood for love – Yêu nhau … để đó picture aspx

cảnh trong phim in the mood for love

Không gian ký ức hoài cổ

Không chỉ có không gian thực, Vương Gia Vệ còn viện đến sự giúp đỡ của “không gian ký ức”. Âm thanh hương vị những ngày tháng ấy nằm sâu trong trí nhớ của ông với những bản nhạc latin mẹ vẫn hay nghe qua radio và tiết độ chừng mực phong lưu của cuộc sống thường ngày. Vậy nên In the mood for love được gói kín trong khung hình phủ những tông màu nóng đầy hoài cổ như đỏ thẫm, vàng, nâu. Nhịp phim chậm rãi uể oải hòa quyện với âm nhạc bảng lảng tựa men say của Nat King Cole, đưa người xem về với thời kỳ của nhạc latin và những bộ sườn xám trang nhã, gợi cảm. Hong Kong những năm 60s ấy vừa chân thực vừa mơ ảo, vừa rực rỡ vừa trầm buồn, vừa như được sống lại một lần nữa, lại vừa như một giấc mơ xa xôi.

Ai cũng có những đoạn phim ký ức chạy trong một khoảng sâu xa nào đó trong lòng: những đoạn phim không liền mạch, trôi đi chầm chậm vừa tịch mịch vừa rực rỡ, đó là nơi chốn cũ, những bóng dáng thân yêu, những âm thanh quen thuộc, những cung bậc tình cảm chôn dấu tận đáy lòng,… In the mood for love mang lại cảm giác nhớ nhung mờ ảo như những thước phim ký ức đấy. Mà như đạo diễn Vương đã từng chia sẻ, “những điều nằm trong ký ức thì luôn đẹp”. Vậy nên ai xem phim cũng thấy rất buồn, cứ ngỡ như đang xem lại một mảnh quá khứ tươi đẹp của mình, một quãng yêu đương nhung nhớ của mình, một câu chuyện riêng từ rất lâu đã nằm lại đâu đó sâu hun hút trong trái tim mình.

cảnh trong phim in the mood for love  In the mood for love – Yêu nhau … để đó in the mood for love tony leung 10 4390a61ff31ac922490fefe6d5f2b927

không

Một chuyện tình đẹp và hoàn hảo

Chuyện tình thâm trầm da diết của ông Châu và bà Trần cũng đã chứa đựng cái tinh thần kín đáo cổ điển đậm chất Á Đông, khi mà cái phong vị phương Tây chưa nhũng nhiễu những giá trị lâu bền quý báu nằm trong cốt lõi tính cách người phương Đông. Tình yêu giữa 2 người là thứ tình cảm “sống để dạ, chết mang theo”, mãnh liệt đó, da diết đó nhưng lại chẳng bộc lộ nhiều hơn một cái nhìn say đắm, hay một cái chạm tay vội vàng. Điều quý giá nhất, thiêng liêng nhất, lại gửi vào quá khứ để trở thành hoài niệm, và cũng là để cất giữ đến tương lai. Đây chắc cũng là mong muốn của đạo diễn họ Vương khi nói về miền ký ức đẹp đẽ không thể lấy lại trong lòng mỗi người.

“Anh nhớ những ngày tháng đã qua ấy, như nhìn qua ô kính cửa sổ bám bụi. Quá khứ là thứ người ta có thể nhìn, nhưng không thể chạm vào.” (Trích đoạn của tiểu thuyết Tửu Đồ của nhà văn Lưu DĨ Sưởng _ tác phẩm làm cảm hứng và tư liệu chính của bộ phim)

[socialpoll id=”2293600″]

Bình luận
0 Comments