Inner Senses – Bộ phim kinh dị tâm linh hiếm hoi và cũng là cuối cùng của Trương Quốc Vinh.

author

Inner Senses – Giác Quan Tiềm Ẩn (Dị Độ Không Gian).

Hồi nhỏ tui không bao giờ đọc báo, lúc nhận ra được kết quả của việc học xong lớp 1 là mình có thể tự đọc được những cuốn truyện tranh như Đô Rê Mon, Bảy viên ngọc rồng thời Ra Đic, Na Đic, Ca Đíc rồi bày đặt bắt chước mấy câu thần chú kinh điển từ Ka mê Jo ko rồi Suzuki bút bi bút máy v.v chứ tờ báo chưa hề một lần đọc thử, bởi vậy mỗi lần có tin gì Ba tui cứ nhìn tui rồi nói “Lê Công Tuấn Anh chết rồi”, hơi giựt mình vì mới xem xong “Ngọt ngào và man trá”, cứ vậy “Trịnh Công Sơn chết rồi” tui hoảng hồn vì ổng mới vừa bớt bịnh ít lâu, lần cuối vẫn là Ba tui coi báo rồi xoay qua nói “Trương Quốc Vình chết rồi”, lần này tui cảm nhận được nổi buồn gần hơn tất cả vì “Anh Hùng Bản Sắc” kéo theo “Thiện Nữ U Hồn” về cùng “Giác Quan Tiềm Ẩn” bất chợt hiện ra như vừa mới xem ngày hôm qua vậy. Hôm qua của hơn chục năm trước.

Hồi đó chỉ có bản DVD tới giờ vẫn vậy.

Với Inner Sense, nó đặc biệt khác với “Thiện Nữ U Hồn”, không còn mang hơi hướm liêu trai, thần thoại mà ngược lại nó gần hơn với xã hội bây giờ từ bối cảnh cho tới nhân vật lẫn nội dung vì thế có thể mức độ ám ảnh của nó cao hơn vì những hồn ma bắt đầu chân thật, như bước ra từ những câu chuyện nhân gian truyền miệng. Và đó là những gì mà nhân vật nữ chính trong phim đang gặp phải, cô luôn cho là mình nhìn thấy linh hồn người chết, từ những câu chuyện bản thân được nghe, những tin tức mà báo đài đang phát. Cứ vậy cứ vậy cô ta dường như sống trong sợ hãi, sợ từng góc tường, trong kẹt, kể cả cái tủ chén vì những nới đó cứ như là chỗ linh hồn trú ngụ.

Cô gái xinh đẹp nhưng rất sợ ma ... hình như chả có gì liên quan.

Cô gái có phần giống như bất kỳ ai đã từng trải qua tuổi thơ bên những câu chuyện ma tuy ghe mà nghe thấy đã, đêm có khi mất ngủ vì sợ sệt mọi thứ xung quanh, từ tiếng mèo kêu tưởng tượng ra tiếng con nít khóc, lá cây xào xạc như tiếng ai quét sân vườn lúc nửa khuya, chớp mắt thấy lông mi như có bóng ai vừa lướt qua vậy.Một tuổi thơ với nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn.

Về phần Trương Quốc Vinh, anh vào vai một vị giáo sư được đánh giá là “tham công tiếc việc”, xem công việc như lẽ sống của mình, người cho rằng não bộ là nơi sản sinh ra mọi thứ, kể cả linh hồn. Vậy đó, một cô gái sợ ma được giới thiệu cho một người chưa hề tin vào tâm linh để mà điều trị. Bằng kinh nghiệm và những phương pháp được bản thân nghiên cứu, dần dần một lần nữa anh chứng minh được hồn mà không tồn tại, và quá khứ bản thân cũng theo đó mà lộ rõ hơn.

Vẫn là Trương Quốc Vinh với gương mặt dù có cười tươi vẫn xuất hiện nổi buồn đâu đó.

Mọi chuyện bắt đầu rối tung lên khi chính anh từ từ thấy được “nó”, và “nó” bước ra từ quá khứ mà bản thân chôn giấu đã lâu, một quá khứ đau buồn vô tình được đào bới lên bằng bàn tay, bằng cái tát của người cha, người mẹ, những người đã mất đi con gái mình.

Sẽ ra sao nếu một giáo sư tâm lý, người tự tin đã hiểu được cách mà bộ não làm việc đối diện với những chuyện anh không giải thích được? Anh sẽ phản ứng thế nào nếu người khác áp dụng cách điều trị của mình lên chính con người anh? Ma quỷ có thiệt sự tồn tại và được sinh ra từ thù hận, hay chỉ là tưởng tượng do sự ăn năn, hối lỗi của bản thân? “Is It possible?”- Liệu có khả năng đó? - xin mượn từ “The Exorcism of Emily Rose”, bởi vì tâm linh là một thứ khó chứng minh nó có thiệt cũng như khó phủ nhận nó là không.

Anh đã làm người khác tin mình, và giờ thời điểm chỉ một mình thấy được "nó" ai sẽ là người tin anh.

Những ai đã từng xem qua Shutter của Thái Lan, sẽ thấy được những điểm giống nhau của hai phim này nhưng Inner Senses còn có cái kết khác biệt, không giống chút nào đâu. Có ai từng nói phim giống như ngoài đời, giống như cảnh báo trước vậy. Vào đoạn cuối, nhân vật của Trương Quốc Vinh đã bị dồn vào đường cùng, lúc này anh đã đứng trên sân thượng của tòa nhà cao tầng mà chuẩn bị nhảy. Chỉ chuẩn bị thôi, vì ít ra trong phim anh vẫn còn nhận được sự tha thứ, được yêu thương, được một cánh tay đưa ra giúp đỡ.

Ít ra, Trương Quốc Vinh vẫn tồn tại cho tới chừng nào không còn ai biết tới nữa.

Và đây là bộ phim cuối cùng tui được xem, tới giờ mặc dù còn nhiều phim chưa coi, tui chỉ sợ xem rủi mà hay thì lại càng buồn càng tiếc hơn, khi một diễn viên mất đi thì tất cả còn lại chỉ như phim tài liệu, chỉ để tưởng nhớ chứ không còn trông mong gì được nữa.

Có thể, phim này sẽ không thực sự hay nếu nhìn vào điểm số, và đối với những ai yêu thích những cảnh quay hù dọa giựt mình (jump scare) thì hầu như rất ít so với những phim bây giờ, nhưng với một số ít phim thì chủ yếu xem là xem người diễn, cốt truyện và Inner Senses là kiểu phim như vậy. Đừng so sánh bởi vì chỉ có một Trương Quốc Vinh thôi mà.

Đã từng đọc bài về loài chim không chân, không bao giờ tìm bến đổ tui không biết là điều đó có thiệt hông, tui chỉ biết đến  chim kiwi, loài chim không cánh không thể bay được, và nó chỉ có thể cắm những cái cây vuông góc với sườn núi rồi từ đỉnh mà nhảy xuống, biết trước sẽ chết nhưng ít ra trong những giây cuối cùng nó đã được bay, được thực hiện ước mơ của mình.

Chim kiwi, loài chim không cánh...

Inner Senses thấy có người up trên youtube, có sẳn phụ đề Việt luôn, cuối tuần rồi ai có thời gian và không quan trọng chất lượng hình ảnh có thể lên trển mà xem thử. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

Bình luận
4 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 1 other react this.
  • Anh Vũ Lê Hoàn
    Anh Vũ Lê Hoàn   ·  04 thg 1
    Cuộc sống nhiều chuyện bất ngờ mà ). Như chuyện tui từng đi đóng phim cho TFS năm lớp 6, đi cả tuần được 20k.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Cuộc sống nhiều chuyện bất ngờ mà ). Như chuyện tui từng đi đóng phim cho TFS năm lớp 6, đi cả tuần được 20k.
        ·  09 thg 1
      Gì á là sao? )
    •   Nam44
      Nam44
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Cuộc sống nhiều chuyện bất ngờ mà ). Như chuyện tui từng đi đóng phim cho TFS năm lớp 6, đi cả tuần được 20k.
        ·  08 thg 1
      gì á :v
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  04 thg 1
    Đù, có nữa hả