Jwijunsaeng - Nỗi ám ảnh của giới trẻ Hàn Quốc đã lên phim như thế nào?

author
Thế hệ trẻ của Hàn Quốc (Sampo Generation) chịu nhiều sức ép về kinh tế gia đình. Trong đó, chuyện xin được một việc ở công ty lớn cũng là một quá trình hết sức nan giải.

Đa phần người xem truyền hình theo dõi các câu chuyện tình giữa tài phiệt (cụ thể là chaebol) và tầng lớp lao động chân tay. Quá trình xin việc và công việc part-time thường chỉ xuất hiện trong một giai đoạn ngắn của nhân vật trong phim. Ít ai biết rằng, có hai nghề nghiệp ít được lên phim nhưng lại chiếm số lượng rất lớn tại Hàn Quốc. Đó là 취준생 *Jwijunsaeng* và 알바생 *Albasaeng*, dịch nôm na là những thực tập sinh ở các công ty và những người làm việc bán thời gian.

Mọi chuyện chỉ thay đổi vào năm 2014, bộ phim truyền hình thuộc đài cáp tvN 'Misaeng' làm nên một cuộc cách mạng. Lần đầu tiên, những nhân viên văn phòng được thấy hình ảnh bản thân trên truyền hình, đó là quá trình gian nan để xin việc và giữ một chân trong công ty: không hề đơn giản và lắm nước mắt!

Để được nhận thực tập trong một công ty lớn, bằng cấp tốt nghiệp đại học vẫn chưa đủ. Họ phải có thêm nhiều bằng cấp quốc tế, chắc chắn phải biết nhiều thứ tiếng. Bước vào môi trường thực tập sinh, họ có thời gian 3 tháng thử thách, cố gắng trở thành cá nhân vượt trội nhất. Bởi vì họ chỉ nhận 4-6 người, những người còn lại sẽ quay trở về vòng quay Jwijunsaeng - vòng quay xin việc.

Một nhân viên công sở không có bộ hồ sơ đẹp thì chuyện thăng tiến trong công việc là không thể. Khi công ty có nhu cầu "giảm" số lượng nhân viên, họ là những người bị sa thải đầu tiên dù cho bạn có năng lực tốt cỡ nào. Các chương talkshow khác của Hàn Quốc còn chỉ ra rằng hồ sơ đẹp để xin việc là chưa đủ, bạn phải có ngoại hình đẹp và các kỹ năng mềm. Nếu bạn là con gái, bạn phải đảm bảo nhiều yêu cầu gấp bội và dễ bị sa thải gấp nhiều lần nam giới.

Sau 'Misaeng', một số phim truyền hình khác cũng khai thác chân dung Jwijunsaeng theo nhiều hướng khác nhau. Drama hài hước 'The Superman Age' đem tới những phút giây sảng khoái khi các nhân vật chính sử dụng siêu năng lực chỉ đề xin việc, thoát khỏi vòng đời Jwijunsaeng. Đạo diễn của 'The Superman Age' đã dựa trên câu chuyện của 20 Jwijunsaeng ở tuổi thanh niên và cả trung niên. Các drama khác của đài MBC và KBS là 'House of Bluebird', 'Flower of Queen' và 'My Father Is Stranger' cũng nhấn mạnh vào quá trình xin việc như một áp lực và nỗi buồn khó chia sẻ.

The Superman Age

House of Bluebird

Năm nay, chúng ta có hai bộ phim khác có cách nhìn rất khác cho vấn đề này. Đó là 'My Golden Life' và 'Revolution Love'. Các nhân vật chính không đủ điều kiện đạt được giấc mơ thì cứ lựa chọn con đường khác: một là cố gắng làm bán thời gian ở công ty lớn đó, hai là làm bán thời gian ở tất cả các nơi có thể. 

Các nhân vật phụ của 'Revolution Love' cho thấy dù họ có cố gắng đạt được chức vị cao trong xã hội nhưng tới lúc sa cơ lỡ vận, họ vẫn quay lại từ đầu. Họ không tự biến mình thành Jwijunsaeng nữa mà chỉ chuyên tâm làm Albasaeng, chỉ cần có tiền là được.

Nữ chính của 'Revolution Love' là một cô gái Albasaeng năng động, sống theo ý thích và không quá lo lắng chuyện bị mất việc như các nhân viên công sở

Người ta thường nhắc đến thế hệ Sanpo là những người trẻ sinh ra đã phải gánh trên vai rất nhiều nghĩa vụ với gia đình. Họ không có nhiều thời gian để mơ mộng và thay vào đó là việc cố gắng tìm việc làm. Chương trình 'Mom is Watching' của đài JTBC là cầu nối giúp mẹ và những đứa con Jwijunsaeng san sẻ bớt mệt nhọc và thấu hiểu nhau hơn. 

Tuy nhiên, tỷ lệ thất nghiệp cứ tăng liên tục. Chẳng có gì ngạc nhiên khi năm nay có đến 3-4 bộ phim về những người trẻ tài năng, có học thức cao nhưng chỉ làm nhân viên giao hàng bán thời gian (Strongest Deliveryman), hướng dẫn viên du lịch bán thời gian (Package) và "chuỵên gia" bán thời gian đa ngành đa nghề (Chicago Typewriter, Revolution Love).

Đối với những thương gia của 'Misaeng', họ còn có thể tự tạo công việc do mình làm chủ. Quá trình lăn lộn với cái nghiệp Jwijunsaeng và kinh nghiệm ở công ty cho họ vốn liếng cần thiết để làm một thứ lớn lao hơn trách nhiệm của một nhân viên công sở.

"Con đường không đơn giản là chỉ cần đi là có. Nó phụ thuộc vào động lực và sự cải thiện bản thân. Không đi thì không có con đường, nhưng không phải ai cũng dám đi, dám thất bại trên nó." - Jang Geu Rae (Misaeng)

Bình luận
0 Comments