Koreeda và Kiseki hay phép màu của Koreeda

author

“Nếu muốn xem phim Nhật, hãy tìm về những thước phim của Koreeda.”

Tôi muốn lay vai ai đó mà nói với họ điều này từ lâu lắm rồi, nhất là khi bản thân vừa mới xem xong phim của ông, hoặc cũng chẳng cần vừa mới, chỉ là có một hôm bầu trời không nắng, cũng không mưa, nom thật êm ái, mát lành, tôi lại bất chợt nhớ đến một cảnh phim của ông, thế thôi.

Nói thế nào nhỉ, thế giới của Koreeda là thế giới của những câu chuyện rất buồn mà thản nhiên như không. Thế giới ấy cứ lẳng lặng trôi, tựa như cánh bướm đập cánh bay trong một buổi chiều hè rất nhẹ. Cánh nó bàng bạc, rung lên những âm giai vô hình của sự sống, của cuộc sống. Chính vì thế, trong Kiseki có một đoạn thế này khi bàn về từ “sống” mà khiến tôi nhớ mãi.

“Sống. Sống bây giờ…là khát khao, là thấy choáng váng bởi ánh đèn, là nhớ được một khúc nhạc, một giai điệu, là hắt hơi, là nắm tay. Sống. Sống ngay giây phút này…là váy ngắn, là trạm thiên văn, là Johann Strauss, là Picasso…”

Xem Koreeda để thấy cuộc sống đang thở, đang trôi đi từng khoảnh khắc, rất nhỏ. Cuộc sống cứ thế thấm vào từng da thịt, từng tế bào, dịu dàng mà cay đắng. Thế giới ấy của ông, chẳng hề đao to búa lớn mà trái lại, thế giới ấy thật gần và yên lắng. Những cú lia máy, những góc máy tĩnh từ trên cao rồi kéo xuống cận mặt vào con người, vào thiên nhiên, vào vạn vật. Tất cả như hòa làm một. Dường như chẳng còn ranh giới giữa đời và phim. Thật thế, người ta bảo xem phim của Koreeda bao giờ cũng đưa lại cảm giác đang chìm trong 1 cuốn phim tài liệu về những nỗi niềm thực của những con người thực mà bạn có thể gặp bất cứ đâu. Là đôi vợ chồng sống bên kia dãy phố, hay những đứa trẻ vừa mới nãy thôi còn chạy lướt qua bạn.

À đấy, nhắc đến trẻ con lại làm tôi nhớ đến lũ trẻ trong phim Koreeda (và cả của Ozu) ghê. Chúng nó diễn mà cứ như không diễn. Bao nhiêu ngây thơ, trong sáng được phô bày trước ống kính của Koreeda một cách đầy trân trọng và nâng niu, với từng ánh mắt, nụ cười, hờn ghen, tức giận và lời nói ngây ngô đến bật cười, thậm chí là rớt nước mắt (đôi khi là cùng 1 lúc). Ví dụ trong Kiseki có 1 cảnh thế này, khi đứa nhóc con lúc nào cũng toe toét cười, nói với người mẹ đã ly dị bố mình rằng “Anh trai bảo con giống y như bố mà mẹ lại không thích bố nên con nghĩ mẹ không thích gặp con”. Một câu nói thoáng qua như thế, mà sức nặng lại vô cùng lớn. Có lẽ, Koreeda cũng giống Holden Caufield, là 1 một người “bắt trẻ đồng xanh” mang trong mình sứ mệnh bảo vệ và giữ gìn tâm hồn thuần khiết của những đứa trẻ, để nhắc nhớ chúng ta, trẻ con vẫn mãi là trẻ con. Thế nên, nếu lỡ để chúng buồn và tổn thương, không còn điều gì lại buồn hơn thế. Đó cũng chính là điều mà tôi thấm thía vô cùng trong Kiseki.

Ở Kiseki, có 7 đứa trẻ dắt díu nhau đi đến một nơi có 2 đoàn tàu cao tốc giao nhau, qua đó sản sinh ra một thứ năng lượng bí ẩn, khiến phép màu xuất hiện và có thể biến mọi mong ước thành sự thật. Có đứa ước núi lửa phun trào để ba mẹ trở về bên nhau, đứa thì ước bố mình thôi đánh bạc và kiếm được việc làm, trong khi đứa nhóc khác lại mong chú chó đã chết của mình sống lại…Những ước mơ nho nhỏ, vừa đủ viển vông để làm tôi vui cũng như buồn.

Trước lúc bọn nhóc chọn ra điều quan trọng nhất để ước, hình ảnh của vô vàn thứ mà bọn nhóc trân quý đã sượt qua trước mắt người xem. Điều đó làm tôi cảm thấy nao nao xúc động. Bởi, nếu như lũ trẻ ấy nhớ về cây đỗ mới nhú mầm, là cái vỗ vai khích lệ của thầy giáo, là vườn hoa dại trổ bông hồng tím, là nền đất in hằn dấu chân luyện bóng chày, thì tôi cũng nhớ đến cái ao nước chưa kịp thoát trong những ngày mưa, có một tôi thả sỏi đánh tõm, là tràng pháo đốt dở hôm sinh nhật, là chiếc dép mẹ tháo để xỏ vào chân tôi, khi dép tôi bị đứt quai. Nếu lúc ấy tôi ở đó cùng với bọn nhóc, tôi sẽ ước gì nhỉ? Ước cho mình, hay ước cho người khác? Hay không ước gì, như cậu nhóc Koichi trong phim?

Liệu tôi có thể giống như cậu nhóc đó, vì không muốn sự đau buồn, ích kỷ của bản thân mà ước cho núi lửa phun trào, để mình được hạnh phúc, còn những người khác, sống ở nơi có núi lửa, phải chịu bất hạnh?

Liệu tôi có thể can đảm được như cậu nhóc đó, biết chấp nhận hiện tại và buông bỏ giấc mơ hão huyền và phi lý của bản thân?

Hiện tại, tôi chưa thể tìm ra câu trả lời chính xác. Song, tôi tin cậu nhóc Koichi đã rất dũng cảm, khi chọn một thứ còn lớn hơn chính bản thân mình, là thế giới, cũng như tự chọn nên phép màu cho riêng mình.

Bởi cuối cùng thì chẳng có “kiseki” hay phép màu nào làm chú chó sống lại, cô bạn vẽ đẹp hơn mà chẳng cần phải cố gắng, hay bố mẹ sẽ quay trở về bên nhau sau thời gian dài ly dị cả. Phép màu duy nhất chỉ đến, khi con người biết tự đối mặt và vượt qua nỗi đau, để can đảm sống, để nắm giữ lấy hạnh phúc, đơn giản vậy thôi. Và nếu như phép màu đó có một cái tên, thì tôi xin phép gọi nó là phép màu của sự trưởng thành.

 

 

Bình luận
0 Comments   |   kimdu reacts this.