LA LA LAND [ NẾU CHÚNG TA CỐ GẮNG THÊM MỘT CHÚT NỮA?]

author


Màn hình đen khẹp lại bộ phim, lác đác vài tiếng vỗ tay, trong đó có tôi.Những tiếng vỗ tay đó yếu ớt đến mức người đi cùng tôi phải gạt tay tôi xuống. Những con người ở đó lặng lẽ ra về. Với kinh nghiệm của tôi thì ít nhất sau mỗi bộ phim sẽ có một sự bàn tán nào đó, cho dù là “thối” nhất chứ. Tôi không hiểu điều gì đang diễn ra giữa cảm xúc đó? Tại sao lại như vậy?

Tôi đã vỗ tay, vì bộ phim đã “lừa” được tôi. Tôi đi xem phim thì cảnh giác cao độ lắm! Chẳng hiểu vì sao càng ngày tôi càng khó tính.Tác phong đi xem phim của tôi luôn là: “ Đừng hòng lừa được tôi, tôi biết các ông làm thế nào rồi nhé!” Trong những phút cuối tôi đã tưởng như điều đó là thật và “giá như” là điều tôi thốt ra đầu tiên!

Phim nào cũng vậy hợp rồi tan, tan rồi tan rồi hợp, hợp rồi lại tan, một cái gương to đùng phản chiếu cuộc đời. Tôi tin rằng : Bi kịch đời tôi là tin vào những bộ phim dù tôi biết đó cũng chỉ là bi kịch cuộc đời của những người làm ra nó.

Tôi muốn nói về điều mà La La Land đã cho tôi thấy: Tình yêu, tuổi trẻ và sự nghiệp.

Tình yêu:

Ôi! Nó thật diệu kỳ! Nếu nhốt hai kẻ điên vào một chiếc lồng và thấy họ bằng lòng với phần còn lại thì đó là tình yêu - tôi nghĩ vậy. Khi con người ta yêu vũ trụ xoay quanh họ - họ là trung tâm của vũ trụ, thế đấy! Sẽ chẳng có điều gì ngăn cản được họ. Tình yêu có một sức mạnh lạ kì khiến con người ta đẹp lên, khiến con người ta biết được tốt, xấu. Biến đêm thành ngày, biến không thành có, biến giông bão thành bình minh đẹp đẽ. Tôi muốn nói là tình yêu “THẬT” ấy nhé! Đáng tiếc thay phần đông chúng ta sinh ra với một tình yêu đã bị cắt mất gốc rễ và nó trở thành “GIẢ” , bởi nó đã bị bôi nhọ với quá nhiều sự xấu hổ và định kiến. Nó trở nên lén lút và yếu ớt, nó vô tình trở thành kẻ thù của sự nghiệp. Đến khi ta nhận ra thì đã quá muộn, hoặc không bao giờ có đủ tỉnh táo để nhận ra.

Tuổi trẻ:

Ôi! Nó cũng kỳ diệu biết bao! “ Bán cho tôi một năm tuổi trẻ, tôi trả bạn một tỉ đô xanh” cụ Lý cũng đã phải thốt lên điều đó. Nhưng đáng tiếc thay! Thương thì chúng ta bán nó với giá rẻ mạt cho những thứ thật đáng tiếc. Chúng ta đã bán nó cho những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng. Chúng ta bán nó cho những thứ chúng ta chẳng hề thích. Chúng ta bán nó quá rẻ bởi một lời khuyên từ một tay buôn kém cỏi nào đó. Chúng ta bán nó cho những người chẳng hề xứng đáng. Tôi đang nói về ước mơ, hay tuổi trẻ là ước mơ đấy! Với sức trẻ, với những điều chúng ta chưa biết, những điều mới mẻ, những thứ mà ta chưa có. Tại sao chúng ta không đến và dành lấy nó? Chúng ta có đủ thời gian để làm cơ mà! Tôi đã nghe ở đâu loáng thoáng rằng “ Có những người đã chết ở tuổi 25 và đến tận 70 tuổi mới được chôn” Buồn chưa! Ước mơ là một điều gì đó ngại ngùng lắm hay sao? Lao ra ngoài đó đi! Tỉnh dậy và biến giấc mơ đó thành sự thật đi! Đó là tuổi trẻ.

Sự nghiệp:

Nó là một cuộc hành trình, một con đường mà hình như nó chẳng gắn liền với tuổi trẻ. Vì đâu? Vì ta đã bán đi tuổi trẻ quá rẻ rồi. Và nếu may mắn thì nó mới được hình thành sau đó rất lâu, khi chúng ta chẳng còn trẻ nữa. Nó chẳng phải là một con đường dễ dàng gì để đi, nên thường chúng ta bỏ nó khi nó còn đang dang dở bởi sự thiếu kiên nhẫn. Và còn một điều khủng khiếp hơn nữa; là khi chúng ta đi được đến cái mà gọi là sự nghiệp thì: Ôi tình yêu! Ôi tuổi trẻ! Các bạn đi đâu mất cả rồi? Chúng ta đã quá mải mê trên con đường này và bỏ rơi những thứ còn lại.

Tại sao lại như vậy? tại sao ba thứ đó không thể đứng cạnh nhau cùng một lúc? May thay! bộ phim đã bớt đi một thứ. “Tuổi trẻ” chỉ con như một đơn vị thời gian và điều chẳng thể đặt cạnh nhau ở đây chỉ còn tình yêu và sự nghiệp.

Họ đã có một tuổi trẻ với tình yêu, hai kẻ điên được nhốt chung vào một chiếc lồng và họ yêu. Họ có nhau, có những ước mơ, có những dự định và đương nhiên là cơ hội, để rồi khi họ theo đuổi ước mơ, đi theo dự định và nắm bắt lấy những cơ hội nói chung là sự nghiệp thì họ để lạc mất nhau. Họ còn yêu không? Có chứ! Nhưng chiếc lồng đã lớn hơn và chen vào đó là những người khác, chiếc lồng đó không còn là của riêng họ nữa.

Khi cô gái có được điều mà cô mơ ước đó là trở thành một điễn viên, có một người chồng, có một đưa con xinh xắn. Họ vẫn cười, họ có những thứ đầy đủ cho cuộc sống, nhưng tôi biết: Tình yêu đã biến mất. Họ chẳng năm tay nhau khi đi trên đường “ Đó là khoảng cách của một vòng trái đất” Ngay cả khi ngồi họ vẫn ngồi cách xa nhau.

Còn chàng trai, khi anh ta đạt được dự định của mình, một quán nhạc Jazz với cái tên mà anh và cô đã cùng đặt - điều được coi là viển vông khi họ còn bên nhau. Anh đã đi được tới nơi anh muốn đến, nhưng anh cô đơn.

Và dấu chấm hỏi to đùng ở những phút cuối bộ phim, một “cú flashback” ngoạn mục : “ Giá như chúng ta cố gắng thêm một chút nữa?” Giá như ngày đó chúng ta chon cách giải quyết khác. Giá như hai ta biết được ta đã có những gì. Giá như và giá như... Giá như mọi cãi vã đều có thể giải quyết bằng những nụ hôn! Giá như những khó khăn được vượt qua bằng nhưng cái năm tay thật chặt! Giá như nhưng sự im lặng được phá tan bởi những nụ cười. Giá như sự ồn ào được nhìn bằng nhưng ánh mắt biết nói! Thì chúng ta đâu có mất nhau thì tình yêu đã sánh vai cùng sự nghiệp... Vì cuộc đời không đơn giản như vậy! Vì tình yêu đã bị bôi nhọ, bị gán cho những cái tội. Vì tuổi trẻ đã bị bán đi với cái giá quá rẻ mạt. Vì sự nghiệp bị bỏ dở bởi sự thiếu kiên nhẫn và cái tôi to lớn. Những điều đó đủ để giải thích cho nhưng bước chân lặng lẽ ra về, những cái vỗ tay khe khẽ ở ngoài rạp.

Dành cho em – phần con lại của chiếc lồng.

Bình luận
6 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn reacts this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 05 tháng 11 năm 2018
    Tui thì không thể nào chấp nhận được một cái kết như phim này ), thà như A Star is Born còn rõ ràng mạch lạc còn La La Land là một thứ lấp lửng.
  • Ngô Trường Chinh
    Ngô Trường Chinh   ·  Ngày 04 tháng 11 năm 2018
    Nói chứ mình chẳng hợp lắm thể loại này, xem cứ chầm chậm, buồn ngủ sao á. Trước coi Les miserable cũng vậy.
  • Nguyễn Hoàng Mỹ
    Nguyễn Hoàng Mỹ   ·  Ngày 04 tháng 11 năm 2018
    Hix, cũng cố mà đừng .. cố quá là dc nhỉ ^^
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 03 tháng 11 năm 2018
    Đã xem nhiều bài review của phim này, đọc bài của bạn thấy hay thật
  • Lin Lin
    Lin Lin   ·  Ngày 03 tháng 11 năm 2018
    Tố ơi, cho mình kết bạn fb được ko?
    • Hoàng Triệu Tố
      Hoàng Triệu Tố
      Lin Lin
      Lin Lin
      Lin Lin
      Tố ơi, cho mình kết bạn fb được ko?
        ·  Ngày 03 tháng 11 năm 2018
      Được chứ bạn ) Bạn tìm Hoàng Triệu Tố nhé