Leave No Trace – Có nỗi đau đằng sau những cánh rừng bất tận.

author

Leave No Trace (Không để lại dấu vết) – Rời Bỏ.

Là một người xem phim phim theo tâm trạng, lúc thoải mái tui sẽ chọn những phim tâm lý nặng nề, còn những lúc cảm thấy mệt mỏi, áp lực thì thể loại hành động, kinh dị, tình cảm nhẹ nhàng không cần suy nghĩ lại được ưu tiên, đó là cách giải trí, và đó cũng là cách để cân bằng lại cuộc sống này. Vì nhiều khi không còn ai để chia sẻ, tui chọn việc hiểu một bộ phim, để thấy bản thân mình trong đó rồi tự tìm cách vượt qua, tự tìm ra câu trả lời cho những vấn đề gặp phải nhưng với Leave No Trace, nó chỉ mang lại nổi buồn man mác, không bắt đầu và không kết thúc. Leave No Trace không đến mức để gọi là quá nặng nề, nhưng câu hỏi nó để lại thiệt không đơn giản để trả lời cho được.

Câu hỏi cho nỗi đau, cho tâm lý, cho những gì mà nạn nhân của chiến tranh đang phải chịu đựng.

Leave No Trace với khung cảnh chính là những cánh rừng tưởng chừng vô tận, quá rộng lớn, quá bao la, là chốn dung thân của những người không nhà cửa, là nơi ở của một cựu quân nhân cùng cô con gái đang ở tuổi mười ba. Họ sống cách ly với thế giới bên ngoài, tự trồng trọt, hái lượm lấy thức ăn chỉ khi nào thật sự cần thiết hai cha con mới quay lại thành phố, “cần” chứ không phải “muốn”. Chắc sẽ có nhiều người cảm thấy thú vị với cuộc sống kiểu sinh tồn như vậy, những người ưa mạo hiểm thích khám phá, thử thách bản thân… nhưng đây không phải là cuộc chơi mà chính là cả một cuộc đời. Vì những con người kia ai cũng có nổi đau trong quá khứ, những nổi đau khiến họ không còn thích nghi được với thế giới bấy giờ. Nổi đau từ chiến tranh, từ cái chết.

Hai cha con, tự nấu ăn, hứng nước từ sương và mưa dùng để sinh hoạt

Leave No Trace khắc họa rõ ràng cuộc sống và tâm lý của những người không nhà không cửa, tại sao không gọi đó là người vô gia cư? Tui nghĩ, vì có một số người họ đã xây lên một bức tường trong tâm hồn của mình, một bức tường không hề có cửa để người khác ra vô mà hiểu được bên trong đang chứa đựng cái gì khiến họ phải chọn cuộc đời lang bạt, đầy rủi ro nguy hiểm. Và như vậy còn tệ hơn cả vô gia cư, vì bản thân đã chọn cách ly chứ không phải do ép buộc.

Và những thứ như thế nằm ở quá khứ của người cha với gương mặt luôn mang theo sự u buồn nào đó, đối với ông nụ cười như xa vời quá chừng mặc dù vẫn có những giây phút khiến người xem cảm thấy vui tươi, ấm áp tình cảm cha con, nhưng vậy là chưa đủ, chưa đủ để tạm quên đi, chưa đủ để thử vứt bỏ quá khứ lại một lần, nó vẫn rất nặng, vẫn như là hành trang ông mang theo trên mọi hành trình, là một thứ đã buông nhưng không chịu rớt. Người ta có thể buông tay nhưng làm sao buông bỏ những gì đã tồn tại trong đầu. Và mọi lời khuyên như kiểu “Một người làm bạn buồn, nhưng tất cả lại muốn bạn vui”, “một cách cửa đóng lại, nhưng lại mở ra một cách cửa khác” hoàn toàn vô nghĩa, nếu thật sự dể dàng để làm theo thì đã không tồn tại cái gọi là trầm cảm.

Đã có những hướng đi, những lỗi thoát cho ông nhưng sau cùng mọi thứ đều vô nghĩa, nó không thể khiến ông quên được những gì mình đã trải qua.

Đối với ai đã xem qua Forrest Gump hẳn sẽ thấy chiến tranh kinh khủng cỡ nào, phá hủy tất cả, đó là ước mơ của Bubba Blue, là đôi chân của Trung Úy Dan Taylor, nó làm một người đàn ông bất hòa với Chúa, và ở đây trong Leave No Trace nó phá hoại cả một cuộc đời, và tệ hơn là mọi thứ bắt đầu từ trong suy nghĩ thứ rất khó để chữa lành. Leave No Trace không tồn tại một Forrest để tạo nên phép màu giúp một cựu bình giảng hòa với Chúa, Leave No Trace chỉ có những cánh rừng, những cánh rừng để chôn thiệt sâu quá khứ, những cánh rừng để sống cùng với đau thương.

Đau thương chính là câu hỏi lớn nhứt mà tui nhận được. Người cha đã phải chịu đựng những gì tới mức phải chọn cuộc sống như vậy? Đã có những gợi ý thông qua bài báo cũ được tìm ra bời cô con gái, nhưng nó chỉ thoáng qua, để trả lời được câu hỏi trên nó cần phải kết hợp với trải nghiệm về cuộc sống của mỗi người nữa, và trải nghiệm chính là thứ bản thân còn thiếu rất thiếu, vì được sinh ra trong thời bình chưa từng có khái niệm gì về chiến tranh, về cái chết. Và day dứt là điều phải chấp nhận khi không tìm ra được sự đồng cảm để có một câu trả lời thích hợp.

Nội dung bài báo, hình như đây là một sự kiện có thiệt vì tìm trên google sẽ ra được kết quả như vậy.

Bỏ đau thương, bỏ quá khứ lại một bên thì Leave No Trace là một bộ phim đẹp, đẹp về cảnh quay, đẹp về tình người nữa. Các khu rừng xuất hiện rất đẹp, rất hùng vĩ trong phim, tui nghĩ những người thích du lịch, yêu nhiếp ảnh sẽ cảm nhận rõ ràng hơn, bên cạnh đó là những người không nhà cửa nhưng lại mang đầy tình thương dành cho nhau, họ sẵn sàng giúp đỡ cho dù không hề quen biết, không một chút nghi ngờ để đưa tay đón lấy một ai. Đó đều là những cái đẹp mà phim mang lại, buồn nhưng vẫn có quyền đẹp mà đúng không!

Tình cảm cha con thiệt sự rất ấm áp trong phim, nhưng không thể vì nổi đau của một người mà phá hủy luôn cuộc đời của người còn lại.

Tui vẫn mong có một cái kết đẹp dành cho người cha nữa, hy vọng là “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau”* sẽ xuất hiện trong suy nghĩ của ông, và hy vọng đã xuất hiện trong mắt cô con gái vào cuối phim, mặc dù cánh rừng vẫn mênh mông như bất tận, nhưng người ta có quyện chọn kết thúc bất cứ lúc nào. Kết thúc cuộc đua giữa nổi đau và và cánh rừng, xem cái nào sâu hơn, rộng hơn cái nào mới thiệt sự là vô tận.

Cô con gái đã có những lựa chọn cho riêng bản thân, nhưng trong thâm tâm cô luôn mong cha mình tìm được sự bình yên sau cuối.

Có lẽ, Leave No Trace hợp hơn với những người lớn tuổi, những người từng chứng kiến chiến tranh, và thấy được hậu quả nó để lại mà có khi mình lại chính là nạn nhân luôn nữa. Chắc có lẽ vậy, mà điểm số mà phim đạt được trên Rottentomatoes là hoàn hảo, vì con người ta ai mà thích chiến tranh cho được. Một bộ phim hiếm hoi không hề có lấy một ai gọi là xấu xa để trở thành phản diện.

Và thật bất ngờ khi diễn viên chính lại là Ben Foster, tui không biết là ổng từng đóng vai Angel trong X-Men: The Last Stand năm nào. Một vai diễn hay sau Hell or High Water.

* Xin mượn lời cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, người nhạc sỹ tui vô cùng yêu thích.

Bình luận
2 Comments   |   Thanh tra nội dung and 1 other react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Jan 30
    Cảnh buồn nhất là cô con gái ko theo ông nữa mà chọn cuộc sống riêng. Ông luôn chọn ở cạnh con mình song có vẻ lựa chọn đó chẳng còn phù hợp với con bé nữa. Tôi chỉ tiếc là ông ko chọn để con...  more
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Cảnh buồn nhất là cô con gái ko theo ông nữa mà chọn cuộc sống riêng. Ông luôn chọn ở cạnh con mình song có vẻ lựa chọn đó chẳng còn phù hợp với con bé nữa. Tôi chỉ tiếc là ông ko chọn để con...  more
        ·  Jan 30
      Ừ. Đồng ý với ông. Nhưng "ông" không còn ép buộc cô bé nữa coi như đã thương và hiểu con mình lắm rồi.