Mad Max: The Fury Road – Cái giá của sự tự do

author

Mad Max: The Fury Road – Cái giá của sự tự do

MadMax: The Fury Road là một bộ phim hay đến phát nghẹn. Không phải là phim hành động đầu tiên mà tôi phải căng não, căng mắt ra để xem từng phút kịch tính của phim, để bắt kịp nhịp điệu của phim mà đây là bộ phim hành động đầu tiên khiến tôi phải khóc vào phút cuối. Bất cứ ai, tôi cam đoan rằng bất cứ ai xem phim xong cũng phải trầm trồ, cảm thán vì phim quá hay, quá kịch tính (tình tiết, nhịp điệu, nội dung, sự bất ngờ, ý nghĩa đằng sau và cả những suy nghĩ khác nhau mà phim mang đến cho người xem). Không hổ danh là bộ phim mà đạo diện phải dành 10 năm ra để làm!!! Ăn đứt các thể loại phim hành động thị trường không có chiều sâu kiểu Fast and Furious, Transformer cả về phần hành động (sự hoành tráng của các pha hành động – độ chân thật và tính kịch tính) và phần nội dung, cốt truyện. Phim dành được 99 giải thưởng tại Mỹ và trên toàn thế giới.

Sự cảnh báo khan hiếm tài nguyên – Sự độc quyền – Sự ngu ngốc – Sự yếu ớt

Mở đầu bộ phim là bối cảnh một bộ tộc những người bị cai trị bởi Joe Bất Tử – khuôn mặt trắng bệnh, đeo một cái ống gì đó (mà tôi đoán để nuôi sống lão). Xứ này sùng bái lão như thần bởi vì lão nắm trong tay một thứ vô cùng quý giá hơn tất thảy mọi thứ. Đó là nguồn nước! Lão chỉ mở ra một ít nước cho những cơ man người thấp hèn dưới kia vào lúc nào mà lão cần sự hô hào ngày ra quân.

Xem đoạn này mình nghĩ “thế đếu nào người trong xứ này bị ngu hết rồi hay sao mà sùng bái một lão già dặt dẹo là Bất tử??” nhưng khi mình biết lão ta kiểm soát nguồn nước thì mọi chuyện lại trở nên có lý vô cùng.

Nước – một thứ hiện hữu quanh chúng ta hằng ngày hằng giờ, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu nên chuyện bị sai khiến, điều khiển, sống như nô lệ bởi thiếu nước là một sự tưởng tượng vô cùng nực cười. Nhưng bạn khoan hãy cười, những bản báo cáo về sự thiếu hụt nguồn nước nhanh chóng trên toàn thế giới xuất hiện với tần suất ngày một nhiều. Theo báo cáo của thế giới năm 2025 sẽ có 2/3 các quốc gia trên thế giới (tức 35% dân số thế giới) rơi vào tình trạng thiếu nước. Cảnh tượng ở cái xứ này có thể sẽ diễn ra trong thực tế sớm thôi!

Joe Bất Tử chẳng khác gì một công ty độc quyền nắm trong tay nguồn nguyên liệu và hiển nhiên vì thế mà lão có tiếng nói chi phối mọi chuyện.

Hôm đó là ngày lão cho chở tùng nhiên liệu đến Trạm Xăng (mịa, lão này còn nắm cả xăng thì đừng hỏi tại sao bất tử). Binh đoàn được dẫn đầu bởi chiến binh Furiosa – nhân vật nữ duy nhất là chiến binh trong quân đội của Joe Bất Tử. Khi lão phát hiện ra Furiosa không đến trạm xăng mà dẫn binh đoàn và thùng chở nhiên liệu (chiến xa) đi theo hướng đông thì lão hoảng hốt chạy đi tìm các cô vợ – mà lão và hầu cận gọi là Máy đẻ (đm). Furiosa đã dẫn các cô vợ chạy trốn với những dòng chữ được ghi chi chít trên tường, dưới sàn

“WE ARE NOT THING”

“YOU DO NOT OWN US”

Ban đầu mình thấy khó chịu vì một cái xứ bao nhiêu con người lại bị cai trị bởi một lão già chết bằm. Nhưng nhìn cách lão ta xuất quân thì biết lão Joe là một chiến binh can trường. Cái tài của lão này là khiến mọi người xung quanh sống chết để được phò tá (cho binh đoàn hít thứ gì đó, bơm máu nuôi sống chúng no). Binh đoàn của lão tôn thờ lão đến ngu muộn (chính sách ngu dân). Thông minh, can trường hơn hẳn những thằng ngu xung quanh thì thảo nào bất tử!!

Bối cảnh phim mở ra chẳng có gì là tươi sáng và không dành cho những tâm hồn yếu ớt. Tưởng tượng nếu bạn sống trong cảnh này, bị thống trị, bị bất công, bị điều khiển – không được tự do thì thật là kinh khủng. Mà chuyện này thực ra cũng chẳng phải chuyện hoang đường khi ở nhiều nơi trên thế giới bây giờ con người vẫn không được tự do (như Triều Tiên, khu vực Trung Đông, khu vực bị trị bởi IS, khu vực châu Phi giáp trung đông). Chuyện bị thống trị này khác gì chuyện Việt Nam bị Pháp và Mỹ chiếm ngày xưa. Không cần đọc lại lịch sử mà xem phim thì mình cũng có thể tưởng tượng ra nó nhức nhối đến thế nào. Một dân tộc/ một con người bị thống trị khi họ thiếu tri thức! Thiếu tri thức thì mình không thể tìm ra giải pháp hoặc không có ý định tìm giải pháp! Nói đâu xa, khu vực tự trị Tây Tạng ngày xưa là nước Tây Tạng độc lập nhưng bị Trung Quốc chiếm (bằng cách biến nó thành khu vực gây tranh cãi). Đức Lạt Ma – biểu tượng của người Tạng bị đuổi khỏi vùng đất của ông cùng với nhiều người Tạng và phải di cư sang Nepal. Người Tạng là người hiền lành không muốn gây chiến (không phải kiểu đòi độc lập bằng súng đạn vì họ theo đạo Phật) nhưng hiền lành và cầu nguyện hướng thiện không phải là giải pháp tốt trong thời đại ngày nay (hoặc trong bất cứ một thời đại nào). Với sự lên ngôi của truyền thông trong thời đại mới cùng với sự phân phối thông tin không minh bạch (tức là bạn không thể biết hết mọi chuyện trên đời 100%), Trung Quốc đã chơi chiêu bài phong tỏa con đường ngoại giao của Tây Tạng (tức là chặn tiếng nói của họ ra thế giới) – với chính sách nước nào ngoại giao với Đức Lạt Ma thì không thể ngoại giao với TQ. Ở trong nước người TQ được tuyên truyền người Tạng và người Mông là những người hung hãn, man di mọi rợ nhưng thật ra họ hiền khô. Nhưng sự thật đâu có quan trọng, quan trọng là người nghe nhận được thông tin gì. Chặn ngoại giao tức là thế giới chỉ nghe được những gì TQ nói còn tuyên truyền trong dân cũng như vậy. Nhưng nhiều người Tạng thậm chí còn không biết là như vậy, thế tôi mới nói thiếu tri thức là thiếu sức mạnh (khó tìm ra giải pháp). Còn về vấn đề Triều Tiên, chắc tôi không phải phân tích nhiều. Ngày xưa Bác Hồ tìm đường cứu nước bằng cách bôn ba các nước khác âu cũng là chân lý. Muốn không bị cai trị thì đừng ngu ngốc.

Tuy bản thân là một người ủng hộ nữ quyền nhưng xem mấy cô vợ của lão Joe ở đầu phim tôi phát bực vì sự yếu ớt như tiểu thư của các nàng. Khác một trời một vực với chiến binh quả cảm Furiosa – cô nàng duy nhất có chỗ đứng trong xứ bất công ma di mọi rợ đó! Bởi đơn giản là cô mạnh mẽ – đứa nào bắt chẹt được và cô thông minh.

Sự dũng cảm – Chiến binh mạnh mẽ nhất

Hành trình để đi đến vùng Xanh – vùng đất hứa với Furiosa phải đi qua 2 bộ tộc lớn – cũng man di mọi rợ không kém và đồng thời phải đối đầu với quân đội của lão Joe theo sát sau lưng. Hành trình chỉ dành cho những chiến binh quả cảm. Ai mạnh mẽ bạo dạn dũng cảm can trường thì mới có sức mạnh để vượt qua tất cả. Có lẽ tôi không phải bàn quá nhiều đến sự kiên cường của Furiosa, Max hay kể cả Nux và các cô vợ của lão Joe (sau khi trải qua nhiều chuyện thì mạnh mẽ hơn rất nhiều – mạnh phim tiến triển rất hay). Có hai câu nói rất phù hợp với tình huống này

“KHÔNG CÓ ĐẤU TRANH THÌ CŨNG KHÔNG CÓ SỨC MẠNH” – Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey

“How much can you know about yourself if you’ve never been in a fight” – của Tyler Durden trong Fight Club

Muốn có sức mạnh. Đơn giản thôi. Là phải lăn xả, phải chịu mất mát (No pain, no gain). Có lẽ Furiosa mất một cánh tay cũng là vì những lần cô chạy trốn trước đó hoặc có thể trong một cuộc chinh chiến nào đó. Max cũng thương tích đầy mình nhưng chuyện đó với anh chẳng hề gì vì anh có một mục tiêu phía trước và chấp nhận hi sinh.

Sự hi sinh – Cái giá của sự tự do

Cuộc đời không phải toàn màu hồng. Muốn có được cái gì thì bạn phải hi sinh một điều tương xứng với nó.

The Fury Road là một cuộc chiến, một hành trình tìm đến sự tự do. Thậm chí sự hi sinh ở đây còn nhiều hơn gấp bội. Cô vợ mà lão Joe yêu thương nhất bụng mang dạ chửa nhưng vẫn dũng cảm đứng ra khi nòng súng chĩa vào (để dọa lão vì lão tiếc đứa con trai trong bụng) nhưng vì thế mà cô bị rơi ra khỏi chiến xa và bỏ mạng. Những người đồng hương của Furiosa theo cô về Thành trì để giải phóng cái xứ nô lệ và tìm lấy nguồn nước, đất để gieo hạt cũng bỏ mạng vì lý tưởng của mình. Furiosa để giết được Joe suýt nữa cũng chết vì bị bẹp phổi. Đáng buồn nhất là anh chàng chiến binh Nux – ban đầu theo Joe và súng bái lão nhưng sau đó được cảm hóa và yêu cô vợ tóc đỏ của lão Joe nên hết sức giúp mọi người trốn thoát với kế hoạch cuối cùng là đợi mọi người nhảy lên xe vừa cướp được, anh sẽ nhảy theo ra khỏi chiến xa (người cuối cùng) nhưng không đúng như kế hoạch nên anh cũng phải bỏ mạng vì sự tự do. Thật là buồn nhưng cũng thật là đáng quý.

Sự lựa chọn

Nhìn vào tuyến nhân vật, bạn có thể thấy cuộc đời chúng ta là một chuỗi các sự lựa chọn. Joe có trong tay nguồn nước và lão chọn làm tầng lớp thống trị, Furiosa chọn làm một nữ chiến binh quả cảm # mấy cô vợ của lão Joe nói là bị bắt làm vợ nhưng thật ra họ có thể lựa chọn (để mạnh mẽ hơn và thoát khỏi đó sớm hơn). Đáng nói nhất là Nux – anh chàng chọn theo Joe nhưng đức tin bị tác động mạnh mẽ bởi sự đồng cảm của cô vợ tóc đỏ nên anh chọn làm một chiến binh vì công lý thậm chí còn quả cảm và anh dũng hơn lúc anh dặt dẹo chờ bơm máu vào người, ở trong cái hầm thiếu ánh sáng của Joe (chắc vì ở hầm lâu nên mọi người dặt dẹo, dễ điền khiển).

Bộ phim kết thúc với sự thoảng thốt và cảm thán không nói nên lời. Tình tiết phim khi nhanh khi chậm hợp lý – đạo diễn và biên kịch nắm được hết tâm lý người xem trong lòng bàn tay. Cảnh quay hoành tráng, các pha hành động chân thật, nhạc phim rất đỉnh. Phim còn có nhiều ý nghĩa biểu tượng sâu sắc mà mỗi người xem sẽ tự có cảm nhận của riêng mình.


Bình luận
2 Comments   |   Thy Nguyễn reacts this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
    Bài này bác phân tích nhiều về các nhân vật nữ bỏ chạy khỏi Imortal Joe nhỉ, cá nhân bạn nghĩ gì về nhân vật Max trong câu chuyện này?
    • Huy Nguyen
      Huy Nguyen
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Bài này bác phân tích nhiều về các nhân vật nữ bỏ chạy khỏi Imortal Joe nhỉ, cá nhân bạn nghĩ gì về nhân vật Max trong câu chuyện này?
        ·  Ngày 02 tháng 11 năm 2018
      Max thật sự không nổi bậc lắm trong film này, nhưng theo tôi thì Max là một người hùng trầm lặng, anh hùng bất đắc dĩ, lạc lõng giữa thế giới hoang tàn.