Manchester by the Sea … Khi cái chết của một người níu giữ cuộc sống của người còn lại.

author

Manchester by the sea … Khi cái chết của một người níu giữ cuộc sống của người còn lại.

Bờ biển Manchester, một bộ phim mà ai càng lớn, trãi qua nhiều mất mát thương đau mà cuộc đời mang cho thì sẽ đồng cảm và thấy nó hay dữ dội, hoàn toàn khác với những phim xoáy vô bi kịch để lấy nước mắt, tui từng cười khi xem cảnh nam chính diển tập đám tang trong The fault in our stars, hay cảnh chia ly cuối phim Me before you và nghĩ rằng phí thời gian khi coi hết mấy phim kiểu vậy xui cái hồi đó người yêu cũ đòi coi.

Cái chết trong những phim như trên chỉ càng củng cố thêm tình yêu, càng khiến cho người còn lại tin vô cái viễn cảnh của một tình yêu hạnh phúc sau này, một tình yêu đầy hứa hẹn mà cái chết làm cho nó thêm hoàn hảo.

Cái đau đớn thiệt sự là còn sống, còn thương mà không thể gần kế bên được. Đó là người em mới biết mình có anh, khi nhận ra bản thân thương người anh thì lại là lúc phải chấp nhận thực tế là không thể ở bên anh mình như trong Rain Man.

Như nhân vật Hết cố gắng chơi cờ tướng làm cho người yêu “giận” đi lấy chồng để rồi hàng xóm đồn thổi tai nhau là thằng này mê cờ người yêu nó bỏ, chỉ vì món nợ sữa lúc mới sinh trong Hiu Hiu Gió Bấc.

Gần đây có La la Land …

Và Manchester by the sea là một phim vậy đó, Lee Chandler, một lao công chuyên sữa những thứ lặt vặt kiếu như ống nước bị rỉ, bồn tắm bị xì, bóng đèn không cháy trong một tòa nhà – chung cư, luôn luôn lạnh lùng với người xung quanh, kể cả những cô gái cố gắng tán tỉnh mình trong quán bar bởi vẻ ngoài đẹp trai sẳn có, sẳn sàng lao vào đấm thằng mặt những người mà anh cho là đang nhìn mình bằng ánh mắt khiêu khích, không ai biết quá khứ anh ra sao, và anh từ nới nào đến, ai ở đây là người xem.

Cho đến một ngày khi nhận được tin anh ruột mình ở thành phố Manchester by the sea qua đời. Lúc này khi quay lại quê nhà, và được người anh giao cho quyền giám hộ đứa con trai qua di chúc, quá khứ của anh mới dần được tiết lộ. Thông qua những ký ức thoáng qua, đan xen giữa hiện tại và quá khứ, ta thấy được có một Lee Chandler luôn tười cười lạc quan và dần dần hiểu được tại sao thành ra con người như hiện tại.

Phim hết sức là đời thường, đời thường vậy mới thấy thương thấy đồng cảm. Nhịp phim không hề dồn dập, không làm cho mọi thứ đi quá 2 chữ đời thường. Không quá bi thương, không đầm đìa nước mắt, đôi lúc còn xuất hiện những đoạn hài hước giữa hai chú cháu nhờ vậy cái bi trong phim đôi khi bị gián đoạn, gián đoạn vậy mà lại vui, những nổi đau nhân vật trãi qua và cách sống cùng với nó và lúc dồn nén tới mức vỡ òa thì cũng là lúc người xem thật sự thấy đồng cảm bởi hình như mình có phần nào giống vậy.

Và cảnh phim xúc động nhứt chắc chính là cái poster phim luôn, và cũng chắc nhờ đoạn này mới đem về cho Casey Affleck một tượng vàng Oscar Nam Diễn viên chính, và một đề cữ cho Michelle Williams giải nữ diễn viẻn phụ.

“Trái tim em có một lỗ hỗng, và nó sẽ không bao giờ lành được.

Em biết trái tim anh cũng vậy.

Nhưng… em đã nói những điều tồi tệ với anh.

Em xin lỗi … Em yêu anh.”

“Anh muốn em được hạnh phúc.

Anh phải đi … Anh xin lỗi.”

Hôm trung thu ngồi một mình coi phim này mới thấy ở ngoài mình buồn 1, thì người ta tới 1000, ừ Tấn bi kịch là vậy.

 

Bình luận
2 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 1 other react this.
  • Đại Tổng Quản
    Đại Tổng Quản   ·  Ngày 16 tháng 10 năm 2018
    Bạn nên dùng hình ảnh có chiều ngang lớn và ít chữ trên hình, để sau này admin có thể share cho bạn trên các fanpage được thuận tiện. Kích thước size chuẩn hình cover là 850x450px
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Đại Tổng Quản
      Bạn nên dùng hình ảnh có chiều ngang lớn và ít chữ trên hình, để sau này admin có thể share cho bạn trên các fanpage được thuận tiện. Kích thước size chuẩn hình cover là 850x450px
        ·  Ngày 16 tháng 10 năm 2018
      Dạ cám ơn. Để mình chỉnh lại.