Maquia - Bất tử là một món quà hay nó chỉ đem tới bi kịch cho người sở hữu nó

author


Một vài suy nghĩ về sự bất tử trong phim "Maquia: Chờ ngày lời hứa nở hoa"

Như đã từng nói cách đây một năm, bộ phim làm ad nhớ lại những ký ức khi chơi game Lost Odyssey , một game cũng làm về đề tài sự bất tử. Nhân vật chính trong game là Kaim, một lính đánh thuê trải qua một cuộc đời một nghìn năm bởi một "món quà" của đấng sáng tạo, đó là sự bất tử. Nhưng đọc những dòng nhật ký của Kaim, thì hóa ra món quà đó lại là một lời nguyền.
Tolkien, tác giả của thế giới "Chúa Nhẫn", cũng đã từng nói về một món quà của đấng sáng tạo cho con người, đó là "cái chết". 
"Món quà của loài người là cái chết, một sự thừa kế của những đứa con của Iluvatar, thứ khiến họ có thể đi xa hơn những giới hạn của Arda, trong thế giới này. Dù những văn chương thường so sánh chúng chỉ là một loại của sự chia ly, cái chết thực sự chỉ là một phần nhỏ trong cái món quà đã được trao cho loài người: đó là với khả năng phục vụ vượt qua những Bản nhạc của Ainur, hay là số phận cho tất cả những thứ khác. Với món quà này, con người sẽ hoàn toàn làm cho thế giới trở nên rực rỡ."

Mâu thuẫn đã bộc lộ ngay trong khát vọng và hiện thực về sự bất tử. Chúng ta sợ những thứ chúng ta không tưởng tượng được, và dĩ nhiên, cái chết là một phần trong số đó. "Món quà" đáng sợ này, bởi loài người không hề muốn trải nghiệm, đã phải đi tìm một "lời nguyền" để có thể bất tử.

Maquia là một đại diện trong một vương quốc được ban một món quà như vậy. Những kết nối tình cảm: tình bạn, tình yêu, tình mẫu tử.... dường như không tồn tại ở thế giới của Maquia, và thực sự, đúng như "lão làng" nói: nó không nên tồn tại.

Chính sự mâu thuẫn giữa hiện thực và lý tưởng (về cái chết và sự bất tử) khiến những mâu thuẫn và xung đột được đẩy lên cao. Bỏ qua những thủ pháp nghệ thuật mà các bạn có thể thấy đã từng xuất hiện ở nhiều tác phẩm trong quá khứ, Maquia thành công ở chỗ, nó tạo ra được một sự kịch tính tâm lý đủ mạnh khiến chúng ta cảm thấy rung động. Khi người xem đồng cảm phần nào với nhân vật, khi đó bộ phim đã thành công.

Ad xúc động nhất, có lẽ là cảnh khi Maquia gặp lại người con của mình. Khi nhìn thấy đứa trẻ mà bản thân cô nuôi nấng, theo dõi, đã sống một cuộc đời kiêu hãnh, một cuộc đời tuyệt vời, cô đã hiểu được cái giá trị cuối cùng của cái chết: "đó là một sự hạnh phúc".
Maquia không trực tiếp tham gia vào những mâu thuẫn lớn trong phim (như cuộc chiến giành lại người tình), hay thay đổi vận mệnh của một xã hội nào cả. Maquia đơn giản là một sự xáo động trong rất nhỏ trong cuộc sống của một đứa trẻ Ariel nọ. Bộ phim đã thực hiện đúng cái nội dung chính của phim: đó là tập trung vào trải nghiệm của Maquia hơn là biến cô trở thành một biểu tượng.

Ad rất thích đi dạo và ngẫm nghĩ, khi có một chuyện gì đó xảy ra không như ý hoặc có một điều gì khó khăn. Những lúc đi dạo như vậy, thỉnh thoảng cảm nhận một cơn gió lùa qua, nhìn dòng người đang đi, cảm nhận được sự vận động của thế giới, mới hiểu được rằng mình thật nhỏ bé. Và Maquia có lẽ cũng đã cảm nhận được bản thân cô bé cũng nhỏ bé như vậy, dù bất tử, cũng không làm mọi thứ trở nên vĩ đại. Thứ vĩ đại, đó chính là dám sống cho tận kiệt sức lực để có một cuộc đời tuyệt vời.

Và nếu cảm nhận được điều đó, thì hẳn Maquia đã vừa dạy cho người xem một bài học lớn: món quà của chúng ta, đó chính là sự hữu hạn của thời gian, nó khiến xã hội này con người này, sẽ phải nỗ lực để có được một cuộc đời hạnh phúc. Để khi chúng ta nhìn lại những gì chúng ta làm, chúng ta sẽ tự hào rằng "đời ta, đã cống hiến hết sức lực cho hạnh phúc thực sự".

Và đó khiến cho bộ phim trở nên có tầm vóc trong một sự giản dị như vậy.

nguồn Hội Đồng Môn


Bình luận
0 Comments   |   Nguyệt Bùi reacts this.