MARLEY AND ME: Nếu chỉ là câu chuyện về một chú chó vui vẻ thì bộ phim đã chẳng đáng giá đến như vậy

author

Tôi biết một chú chó, chú chó dạy tôi tình yêu, lòng trung thành, sự tận tụy, lòng can đảm, sự hồn nhiên và vui vẻ. Một chú chó khiến tôi lặng đi, ngước nhìn bầu trời xanh, cảm thấy cuộc sống này thật tuyệt vời. Chú chó tên Marley ư, không, đó là cuộc sống và tình yêu bên cạnh chú chó tồi tệ nhất thế giới.

Gửi gắm những thông điệp cuộc sống

Tôi tìm đến cuốn tiểu thuyết gốc sau khi xem đi xem lại bộ phim 3 lần. Đừng bao giờ so sánh giá trị bạn nhận được khi dành 2 giờ đồng hồ để xem phim và 2 tuần để nghiền ngẫm cuốn sách gần 400 trang. Nhưng cái sự thích thú, đồng cảm, khóc, cười rồi ngẩn ngơ khi kết thúc vẫn là trải nghiệm cảm xúc thật tuyệt vời cho những ai yêu thích điện ảnh.

Có thật nhiều lý do để yêu thích “Marley and Me”.

"Marley and me" là những giờ phút thư giãn bật cười khanh khách vì nhiều tình huống rắc rối được tái hiện bằng cái nhìn đầy hài hước. Xen lẫn những giọt nước mắt rơi lã chã vì nỗi xúc động to lớn là phút giây lắng lại để suy tư về tình yêu và cuộc sống. Phải sống sao cho ý nghĩa? Phải làm gì với những người xung quanh chúng ta? Phải Lựa chọn như thế nào? Yêu thương hay là chối bỏ? Cho đi vô điều kiện hay là chờ mong được đền đáp?

"Marley and me" cho tôi cảm giác rõ ràng hơn về mối tương quan giữa cuộc đời hữu hạn và thời gian vô hạn. Ý thức sâu sắc được giá trị của từng khoảnh khắc dần trôi qua: Mỗi con người chỉ có một cuộc đời để sống!

“Marley and me” dạy tôi về việc sống trọn vẹn mỗi ngày với tình cảm chứa chan và niềm vui thỏa thích, về việc nắm giữ từng khoảnh khắc và nghe theo lời trái tim. Nó dạy những cách thật đơn giản để sống trọn vẹn: một chuyến đi dạo trong rừng, một cơn mưa tuyết, một giấc chợp mắt dưới ánh nắng mùa đông... Dạy tôi về sự lạc quan khi đối mặt với nghịch cảnh. Dạy cho tôi về tình bạn, lòng vị tha, tính kiên định và lòng trung thành.

Marley, mày là chú chó tệ nhất thế gian?

Chú chó trong "Marley and me" thuộc giống Labrador Retriever, hay còn gọi là Labrador, Labby hoặc ngắn gọn là Lab, vốn nổi tiếng bởi sự trung thực, điềm tĩnh, thông minh. Anh chàng Grogan bối rối đem chú chó từ trung tâm chăm sóc thú cưng, khi chó mẹ bị gia chủ bỏ rơi mà chẳng biết đang mang thai. Câu chuyện đầu tiên đầy ngại ngần vô cùng đáng yêu và cái tên Marley được đặt theo huyền thoại dòng nhạc reagge Bob Marley.

Marley đến với nhà Grogan với tư cách là thành viên bất đắc dĩ như một màn tập dượt chuẩn bị cho sự xuất hiện của những đứa con bé bỏng từ một cặp vợ chồng son vụng về.

Nuôi thú cưng chẳng dễ dàng, nuôi Marley càng dễ tăng xông, bởi chứng tăng động mất kiểm soát, gây ra vô số những pha phá phách rất lém lỉnh và có duyên. Ti tỉ như Marley rất thích nhai ghế sô-pha trong nhà, mỗi lúc trời mưa kèm sấm chớp thì tru tréo không ngừng, kéo phăng bàn ghế trong quán cà phê, nhảy ùm xuống hồ bơi nhà người ta đến mức John phải lảng đi và giả vờ: Con chó kia là của ai thế nhở.

Marley hiếu động đến mức người huấn luyện chó cũng phải “đầu hàng” và dán ngay nhãn cấm cho Marley với lý do ảnh hưởng tiêu cực tới những con chó khác được giáo dục đàng hoàng. Grogan phàn nàn rằng rõ ràng bà ta đã có cái nhìn thiếu thiện cảm với Marley ngay từ đầu, tuy nhiên Jennifer thì nhìn ra vấn đề khác. Marley là giống đực và nó đã đủ khả năng gây ra những vấn đề nghiêm trọng hơn. Phân cảnh hài hước ai cũng bật cười thả ga khi anh chồng tiếc nuối không thể nhân giống chó Lab thuần chủng, còn Marley vẫn tự nhiên gây ra một trận náo động trên đường cao tốc mà chẳng hề hay biết mình đã mất đời trai.

“Đã có 11 cơn bão từ ngày mấy người đi. Tôi là người nuôi chó chứ không phải một con chó. Con quỷ mang gương mặt chó này đã nhảy lên chân tôi và tè lên tấm thảm của quý vị”. Một người giúp việc ngắn hạn lên tiếng.

Đến John cũng đã từng quát tháo: “Mày là chú chó tồi tệ nhất thế gian!”, Jennifer thì nổi sùng lên đòi tống khứ Marley đi vì tất cả những thói quen xấu của nó khiến cho cô trở nên kiệt sức.

Hạnh phúc vì đã có Marley

Nhưng làm thế nào đây nhỉ, khoảnh khắc Jenifer đau đớn đến bất lực vì mất đi đứa con đầu lòng, khi cô xua tay không cần John, bần thần ngồi bên sô fa, chỉ có Marley ngồi đó lặng yên tựa cằm lên đùi cô. Marley cũng sốt sắng, lo lắng chẳng kém John khi Jen chuyển dạ và bồi hồi chào đón thành viên bé bỏng ra đời.

Quãng thời gian 13 năm chung sống bên nhau, là bức tranh tuyệt đẹp cuộc sống hôn nhân, loài vật nhỏ bé, trung thành và luôn yêu thương chủ vô điều kiện này đã cùng John và Jen trải qua những thăng trầm trong đời.

Đối với John, Marley là anh bạn già u40 thơ thẩn thở hổn hển bên bờ biển, bất lực nhận ra mình đã già. Đối với Jen, Marley là lý tưởng tương lai, khi cô sắp sửa được tận hưởng cảm giác làm mẹ, khao khát có con, cô chuẩn bị và bắt đầu với Marley.

Đối với Marley, chú chó này đã dành cả cuộc đời điên khùng của nó để lớn lên, đồng hành, trải qua bao biến cố cùng thay đổi trong gia đình nhà Grogan. Phấn khích chơi đùa với cả nhà những đông tuyết phủ trắng trời; đều đặn đón 2 nhóc Patrick và Connor đi học về; xuất hiện trong những bài báo “người thật, việc thật” của John. Marley hiện diện như thành viên thứ 6 của gia đình Grogan, luôn bên nhau dù ở đâu, làm gì.

Đến cuối cùng, Marley trút hơi thở cuối cùng như một lẽ tự nhiên. Khi ấy, cậu cả Patrick xem lại từng băng video có hình ảnh Marley nghịch phá, Jennifer lặng lẽ ngồi bên khung cửa sổ rơi nước mắt trong dòng kí ức về Marley ùa về, John dằn vặt lựa chọn sự giải thoát tốt nhất cho Marley mà có lẽ đau đớn nhất cho chính mình: “Mày biết mà, mày mà con chó tuyệt vời nhất thế giới.”

Marley xứng đáng là thành viên không thể thiếu của nhà Grogan

Marley được chôn cất trước nhà cùng những kỉ vật của những người yêu quí nó. Dưới ánh nắng mặt trời ấm áp trong buổi sáng đầu tiên không còn Marley, dường như hình bóng thân quen quanh quất đâu đấy trong mắt của toàn bộ thành viên gia đình, họ sẽ tiếp tục sống bên nhau, và chắc chắn rằng, họ cũng sẽ không bao giờ quên Marley!

Có một phân cảnh rất tinh tế mà tôi rất thích, anh chàng Grogan chuyển tới thành phố mới và gặp lại anh bạn phóng viên cũ bảnh bao phong độ trái ngược vẻ luộm thuộm, nhếch nhác thường thấy của John. Khi đó John vui vẻ khoe tấm ảnh gia đình của mình, có cả Marley, đâu đó ánh mắt anh chàng kia lóe lên một vẻ ghen tị, ao ước: gia đình hạnh phúc.

“Marley and me” đã cho tôi, cho bạn, cho bất kỳ ai những cảm xúc tuyệt vời của tình yêu, tình bạn, tình cảm gia đình và những bài học quý giá. Biết bao những rắc rối xảy ra hàng ngày, nhưng rồi mọi thứ sẽ đều ổn thỏa bởi đến cuối cùng, chính tình yêu sẽ hàn gắn tất cả và chữa lành tất cả.

Đoạn kết “Marley and me” là lời tự sự tận đáy lòng của John, là những lời kết hay nhất cho bộ phim:

“Một chú chó không đi xe đẹp hay mặc quần áo đẹp. Chỉ cần một cây gậy, thế là đủ. Một chú chó không quan tâm đến chuyện bạn giàu hay nghèo, bạn được học hành hay thất học, bạn thông minh hay bạn ngu ngốc. Hãy trao trái tim bạn cho nó và nó sẽ trao lại trái tim nó cho bạn. Có bao nhiêu người làm được như nó? Có bao nhiêu tình cảm trong sáng như nó? Có bao nhiêu người khiến bạn cảm thấy đặc biệt trong đời?”.

Cốt truyện đầy nhân văn, “Marley and me” như một món “Chicken soup bổ dưỡng cho tâm hồn”, một thứ tình cảm trong sáng, một mẫu hình chung thủy về sự hiến dâng và trung thành đã vượt xa khỏi ranh giới giới giữa người và động vật.

 

Bình luận
0 Comments