Mary and Max – “Gởi tặng những ai cô đơn và không tin vào phép lạ”

author

Mary and Max – Mary và Max.

Không biết nên bắt đầu từ đâu để nói về bộ phim này, tình cờ phát hiện nó trên một diễn đàn torrent bên cạnh điểm số IMDB vô cùng ấn tượng đối với một phim hoạt hình, không còn ngần ngại mà download về và mở lên xem một ngày sau đó. Thất vọng là cảm giác đầu tiên khi chứng kiến dòng chữ “Dựa trên câu chuyện có thật”, tui không thích những phim như vậy vì toàn mang lại cảm giác hụt hẫng nhưng bằng chính lời nhắn nhủ của người dịch phụ đề “Gởi tặng những ai cô đơn và không tin vào phép lạ”, tui thấy nên nhận lấy món quà này, không phải vì mình cô đơn hay không tin vào phép lạ, tui chỉ muốn trung chuyển món qua tới những người thích hợp hơn thôi.

Mary and Max

Cô đơn là gì? Đó là cảm giác không dể để mà giải thích cho được, chỉ biết cô đơn là một thứ gì rất tồi tệ “Tôi từng nghĩ điều tồi tệ nhất trong cuộc đời là kết thúc một mình. Không phải vậy. Điều tồi tệ nhất trong cuộc sống là kết thúc với những người khiến bạn cảm thấy cô đơn.” (xin mượn lời diễn viên quá cố đồng thời con là một người cô đơn Robin Williams) và đây có thể là tương lai mà Mary và Max gần như sẽ trải qua nếu họ không vô tình tìm thấy nhau trong cuộc đời. Và “tình cờ” chính là phép lạ đầu tiên, phép lạ kết nối và khiến hai tâm hồn trở nên đồng điệu.

Mary một cô bé được sinh ra cùng vết bớt hình cục phân trên chán, dường như cô bé chỉ có một người bạn duy nhứt là ông nội, cô thường nghe ông kể chuyện về cách em bé được sinh ra như thế nào, và ở nước Úc, em bé được sinh ra từ ly bia. Mary ngây thơ luôn tin đó là sự thật, không một ai giải thích cho cô hiểu, vì người cha luôn bận rộn nhồi bông những con chim ông lượm được trên đường trong căn nhà nhỏ, còn người mẹ dành thời gian để kiểm chứng công dụng của một lại “trà” tên Sherry mà bà cho rằng có ích cho sự phát triển, một loại “trà” làm say như rượu.

Mary rất vui khi nhận được những lá thư kèm theo những món quà Max gửi.

Trong mắt cha mẹ, Mary là một sản phẩm từ tai nạn của cả hai người, nhưng không người nào giải thích tại sao tai nạn lại không phải lấy đi một ai, làm sao sinh ra một người có thể là tai nạn được? Trong đầu của cô bé đầy rẫy những câu hỏi. Mary cần một người bạn thật sự, không phải những món đồ chơi mình tạo ra, không phải con gà mà người cha vô tình nhặt được trên đường về nhà, một người bạn có thể trả lời những thắc mắc của cô về mọi thứ, và Max người đàn ông trung niên từ New York được cô bé chọn ngẫu nhiên trong một cuốn danh bạ điện thoại, cô bé chọn Max để trả lời những câu hỏi, những vấn đề Mary gặp phải trong cuộc sống của mình.

Dù người mẹ đã vô tình đọc được quyết không cho con gái mình kết bạn với một người như Max, một người để cập đến bao cao su với một đứa trẻ

Ở bên kia đại dương, Max sống cô độc trong căn phòng nhỏ, Max dường như đã chạm đến sự cùng cực của cô đơn, khi bên cạnh ông không có lấy một người bạn đúng nghĩa, nếu có thì đó chỉ là con mèo chột mắt đi theo ông về nhà sau khi trúng đạn của lũ trẻ con gần đó, là con cá tên Henry, là người bạn tưởng tượng hay ngồi đọc sách ở góc tường, đó là những gì Max cần để cân bằng lại cuộc sống.  

Ban đầu Max có bối rối khi mất 4 giờ đồng hồ để đọc lá thư của Mary, dù hoảng sợ nhưng ông vẫn quyết định trả lời.

Và khi nhận được lá thư đầu tiên từ một người không quen biết, phải trả lời những câu hỏi ngô nghê của một cô bé vừa lên 8, như bên Mỹ em bé được sinh ra như thế nào? Có phải từ lon nước ngọt? Nếu chiếc Taxi chạy lùi thì mình có được nhận thêm tiền hay không và đỉnh điểm bằng câu hỏi Bác có biết yêu là gì không? và làm sao để trở thành "một người đang yêu"?, chính câu hỏi đó đã làm xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của Max, nó khiến ông phải mất tới tám tháng trời về sau để lấy lại sự cân bằng.

Trong tám tháng trời, Mary trầm tư chờ đợi lá thư từ Max, cô bé nghĩ rằng cái máy đánh chữ của Max đã hết mực hay cả nước Mỹ cũng hết mực luôn rồi, có lẽ Max bị vật nuôi ăn thịt hay vì mình quá khắt khe, quá tẻ nhạt … và quá xấu xí. Cô bé dằn vặt, tự trách bản thân rồi quyết định xóa bỏ ký ức về người bạn mới quen một lần và mãi mãi.

Tình bạn vốn cần những thử thách, thử thách có thể làm lung lay, nhưng thử thách cũng biến những người bạn thân trở thành tri kỷ, chỉ cần họ biết chấp nhận, biết cho qua, biết điều gì là quan trọng hơn cả. Ai cũng có sai lầm, vì không một ai là hoàn hảo, nhưng người ta có thể xây dựng một mối quan hệ hoàn hảo khi tìm được nhau. Mối quan hệ mang tên tri kỷ.

Vì Max biết được, ông được sống, được trở về chính bản thân trong những lá thư mình gửi cho cô bé.

Mary tìm thấy Max trong cuốn danh bạ điện thoại, Max tìm được Mary trong những là thư đến từ cô bé, họ tìm được nhau trong suốt 20 năm trò chuyện. Nhưng để bạn thân thành tri kỷ là con đường không hề bằng phẳng, nó cần phải được thử thách. Không một ai có thể trở thành tri kỷ của nhau nếu chưa từng hiểu lầm, gây lộn, giận hờn và khi vượt qua những chuyện như vậy tri kỷ là kết quả cuối cùng nhận được, và tri kỹ đã tạo nên phép màu cuối cùng, phép màu đã giữ Mary ở lại với cuộc đời này, phép màu trên nền nhạc Que Sera Sera da diết.

Mary and Max tuy chỉ là một phim hoạt hình, nhưng có lẽ nhờ vậy mà phim mới khắc họa rõ ràng, chi tiết tâm tư của nhân vật, là Mary ngây thơ lớn lên trong cô đơn, trưởng thành trong ân hận, là Max mang trong người hội chứng Asperger kết hợp giữa bệnh điên, tự kỷ và thiểu năng khiến ông không thể tìm được một người bạn. Hai tâm hồn cô đơn, vì tình cờ mà tìm được nhau và cảnh quay mà tui thích nhứt chính là Mary gửi những giót nước mắt của cô bé cho Max khi biết được đã từ lâu ông không còn khóc được nữa, cảnh quay như vậy tui nghĩ chỉ có phim hoạt hình mới làm được thôi.

Không chỉ tìm lại được mình, Mary và Max đã tìm thấy nhau, đã tìm cho mình một người bạn, tuy đi trên hai còn được khác biệt, nhưng sự tình cờ đã khiến họ gặp nhau.

Mary and Max chắc hẳn sẽ rất nặng nề và khó truyền tải nội dung nếu không phải là một phim hoạt hình, vì trong hoạt hình người ta có thể làm mọi chuyện, cho dù nó vô lý thì sẽ được hiểu theo cách khác, vô lý không phải là xạo mà chỉ là cách nói ẩn dụ cho những điều không thể diễn tả được bằng những hành động thông thường như chi tiết hứng nước mắt vào chai vậy. Những chi tiết như vậy khi được làm quá lên sẽ khiến người xem hiểu được tâm lý của nhân vật như thế nào từ đó mới thấy, mới đồng cảm mà sống cùng nhân vật.

Cô đơn thật sự quá khủng khiếp, cô đơn không đơn giản là không một ai hiểu mình mà còn tệ hơn là bản thân không cách nào để nói lên, giải thích được nhũng gì mình đang chịu đựng, và những điều đó sẽ ngày một lớn hơn, chiếm lấy cả tâm trí rồi cuối cùng là cuộc sống như nhân vật Max khi ông từng có quyết định tự sát. Hãy xem Mary and Max để đừng tự cách ly bản thân khỏi cuộc sống. Đừng để “đêm đêm liêu xiêu con đường nhỏ, cô đơn cùng với tôi về” thành một thói quen, hãy tìm cho mình một tri kỷ, một người bạn đời khi đó đôi lúc vẫn “một mình” nhưng không còn có cô đơn nào nữa.

Xin mượn ca khúc "Một Mình" của nhạc sỹ Thanh Tùng qua giọng hát ca sỹ Trần Thu Hà để tăng thêm cảm giác mà phim đem lại.

Bình luận
0 Comments   |   Chi Chii and 1 other react this.