Memories Of Murder – Hãy nên xem phim nếu thật sự bạn không ngại nó làm tổn thương chính mình bằng sự ám ảnh, day dứt.

author

Memories Of Murder (Salinui chueok) – Hồi ức kẻ sát nhân

Đây thiệt là một phim tui muốn đem quăng ra khỏi đầu, bởi thật sự nó quá kinh khủng, kinh khủng bởi nó là sự thật. Tui thường tránh những phim dựa trên sự việc có thiệt (trừ phim kinh dị), và đến giờ vẫn chưa hề download hay xem qua Zodiac lần nào, chỉ vì tên sát nhân chưa hề bị bắt. Đây, đây là một phim như vậy, không biết lúc ngồi viết những dòng này, kẻ sát nhân ngoài đời còn sống hay đã chết rồi nữa. Nếu được, mong là còn sống, vì tui thiệt sự muốn tên đó bị bắt rồi sẽ có thêm một phim, một phim với một cái kết xóa bỏ hết những day dứt, ám ảnh trong đầu. Nếu chết rồi thì cũng tốt.

Với phim kiểu này thì biết trước nội dung cũng không sao đâu, không ảnh hưởng gì tới cảm xúc hết, tất cả cái hay nằm ở diển xuất, khả năng truyền tải thông điệp gì đó mà đạo diễn muốn, mà có viết bằng lời không thể diễn tả được đâu.

Memories Of Murder dựa trên sự kiện giết người hàng loạt làm bàng hoàng dư luận Hàn Quốc vào năm 1986, bằng cách thức kinh hoàng, và đôi lúc còn đáng sợ hơn, nạn nhân bị cưởng hiếp, sau đó giết chết, mà cái dã man nhứt chính là hắn sẽ nhồi, nhét đủ thứ từ trái táo, viết chì, hay bất cứ thứ gì hắn muốn vào nơi nằm giữa hai ngón chân cái, cách rún cỡ gang tay … của một người phụ nữ.

Tò mò vì điểm số, vì cái poster y như phim hài, cộng thêm vài lời giới thiệu đủ ngắn để không diển tả hết sự ám ảnh của phim, tui mở lên coi một mình và sau này không hề đụng lại. Đúng là phim tận dụng sự ngô nghê đến mức có thể gọi là ngu muốn chửi thề của những cảnh sát địa phương mà tiêu biểu là Park Doo-man do Kang-ho Song đảm nhận, nhìn mặt ổng là thấy mắc cười rồi nói chi tới điều tra, mà công nhận là cười thiệt chứ, điều tra kiểu gì ẩu vô cùng ẩu, hết đi xem thầy bói hỏi hung thủ, bà thấy bói đưa ba cái bùa chú gì đó đem ra hiện trường làm nghi thức thờ cúng thì sẽ biết là ai làm, để tạo nên những tiếng cười chua chát, đầy châm biếm.

Nhưng cuộc sống giống như thái cực, có tốt có xấu, có khù khờ có thông minh, và nhân vật thanh tra từ thành phố tình nguyện tham gia điều tra Seo Tae-yoon chính là phiên bản đối lập. Anh có lập trường, nghiệp vụ vững chắc, “tài liệu không biết nói dối” chính là phương châm làm việc của anh.

Hai nhân viên điều tra chính của vụ án

Sát nhân hàng loạt là kiểu hung thủ khó điều tra bậc nhứt, vì tâm lý, thói quen chính là cái khó nắm bắt. Ai đã từng xem qua các phim về Hannibal sẽ biết rõ hơn. Nhưng với một thời điểm là thập niên 80, thì kiếm đâu ra một người như Hannibal để làm cố vấn. Vì vậy, cảnh sát phải đảm nhiệm mọi vai trò. Tài liệu chính là cái quan trọng để liên kết các đầu mối lại với nhau. Khi tất cả đều trùng khớp, nghi phạm dần lộ diện thì sự ám ảnh được đẩy lên tới vô cùng.

Ám ảnh lúc này không còn gói gọn ở cách thức giết người, mà chính là kết quả của cuộc điều tra. Kết quả lại chính là không có kết quả gì cả. Từ một người đầy niềm tin, thanh tra đến từ Seul gần như đánh mất chính mình. Từ một người ba phải, ngô nghê viên cảnh sát nhà quê dần thấm thía hơn về cuộc sống, về cái chết về chính bản thân. Hai thái cực như đổi chổ cho nhau, từ cục tốt thành cực xấu, và ngược lại. Nếu ai để ý, điểm cực trắng sẽ bắt đầu thành den, điểm cực đen lại bắt đầu trắng.

Vụ án đã làm thay đổi cả hai, một người bỏ nghề, một người không còn biết tung tích ra sao nữa. Một người vô tình quay lại hiện trường án mạng năm xưa, vô tình biết trước khi mình tới đã có một người đứng đó trước rồi, thông qua lời kể của nữ sinh cuối phim xin để nguyên lời thoại.

“Ông ta nhớ đã làm một việc gì đó ở đây từ rất lâu rồi vì thế ông ta quay lại để nhìn”

“Cháu có thấy mặt ông ta không”

*Gật đầu

“Ông ta trông như thế nào”

“Ừm … Khá là bình thường.

“Như thế nào?”

“Chỉ là bình thường thôi”


Bình thường tới mức không diễn tả được, bình thường tới mức có thể đó là nổi ám ảnh, day dứt cả đời của viên thanh tra.

Công nhận, đôi khi xem phim hình sự như Prisoners của Mỹ rất hay, nhưng đó chỉ là phim. Còn đối với Memories Of Murder, đó không đơn giản là phim nữa, đó là cuộc sống, là cuộc điều tra được ghi lại trong tài liệu, mà “Tài liệu thì không nói dối”, nếu nói dối nó sẽ trở thành phim mất rồi.

Năm 2017 Hàn Quốc có làm một phim tên Memoir Of A Murderer (Salinjaui gieokbeob), với khung cảnh đường hầm xe lửa giống y như phim này, không biết có liên quan gì không, nhưng hơi tào lao, không hay như phim trước.

Khung cảnh trong phim Memories Of Murder năm 2003

Và đây là phim Memoir Of A Murderer năm 2017

Nếu bạn có một tinh thần đủ vững, để trải nghiệm hết cuộc điều tra được gói gọn trong hơn 2 tiếng đồng hồ. Bạn nên xem phim này đi, phim rất hay … nhưng nếu bạn là người nhạy cảm, thì xem hay không tùy nha.

Bình luận
2 Comments   |   Ông Tổ Nghề Spoil and 3 others react this.
  • Ông Tổ Nghề Spoil
    Ông Tổ Nghề Spoil   ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
    Tui thích cái ông bị bỏng, cảm thấy ổng anh hưởng lớn đến suy nghĩ ông cảnh sát.
    • Anh Vũ Lê Hoàn
      Anh Vũ Lê Hoàn
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Ông Tổ Nghề Spoil
      Tui thích cái ông bị bỏng, cảm thấy ổng anh hưởng lớn đến suy nghĩ ông cảnh sát.
        ·  Ngày 17 tháng 11 năm 2018
      Ông đó thì tội quá.