"Midnight In Paris" - Paris đẹp nhất khi mưa.

author

 "Midnight In Paris", bộ phim thứ 41 từ đạo diễn Woody Allen làm rung động những tâm hồn lãng mạn bằng vẻ đẹp đậm chất cổ điển nhưng không kém phần hoa mỹ của thủ đô Paris nước Pháp.

 “Anywhere with you feels right

 Anywhere with you feels like

 Paris in the rain

 Paris in the rain”

Chắc chẳng mấy ai xa lạ với những câu hát cùng giai điệu lãng mạn đượm chút buồn từ ca khúc “Paris In The Rain” của Lauv. Nếu tình cờ nghe bài hát này vào một ngày trời mưa, hẳn sẽ cảm thấy bản thân như đang ở giữa lòng một Paris xa hoa, cổ kính vậy. Ấy vậy nhưng có lẽ không phải ai cũng biết rằng nguồn cảm hứng lớn nhất của Lauv khi sáng tác bài hát này đến từ một bộ phim cũng mang trong mình tên của thủ đô nước Pháp, “Midnight In Paris”.

 Bộ phim của đạo diễn huyền thoại Woody Allen, ra mắt vào năm 2011 trong sự đón nhận rộng rãi của công chúng lẫn giới phê bình,  bằng chứng là doanh thu hơn 151 triệu đô bên cạnh chi phí vỏn vẹn 17 triệu cùng một tượng Oscar cho Kịch bản gốc xuất sắc nhất. Vậy có điều gì khiến “Midnight In Paris” đặc biệt đến như vậy, khi mà chính Lauv cũng thừa nhận anh đã xem phim tới 5 lần? 

 “Midnight In Paris” là câu chuyện về Gil Pender, một nhà văn người Mỹ đang chuẩn bị cho ra mắt cuốn sách đầu tay của mình sau những năm tháng viết kịch bản cho Hollywood. Anh cùng vị hôn thê xinh đẹp Inez đến Paris trong một kì nghỉ. Với tâm hồn văn thơ và đầy lãng mạn, Gil đã hoàn toàn bị vẻ đẹp hoa lệ của Paris đánh gục, trong đầu anh luôn nghĩ về quá khứ huy hoàng của thành phố này. Trong khi Inez chẳng hề để tâm tới điều đó, Gil càng ngày càng thêm yêu Paris và muốn chuyển tới sống ở đây. 

Owen Wilson trong vai Gil cùng Rachel McAdams trong vai hôn phu xinh đẹp Inez.

Trong một đêm dạo phố lúc nửa đêm, anh tình cờ bắt gặp một chiếc xe ngựa Peugeot cổ. Sau khi lên xe, anh nhận ra mình đã được đưa tới Paris vào những năm 1920 của thế kỉ trước. Tại đây, Gil đã có những cuộc gặp gỡ không ngờ với những nhà văn, thi sĩ, họa sĩ nổi tiếng thời bấy giờ như Ernest Hermingway của “Ông già và Biển cả”, Scott Fitzgerald của “Đại gia Gasby” cùng vợ anh Zelda, hay Pablo Picasso và cả Getrude Stein nữa.  Và cứ thế, mỗi khi chuông đồng hồ điểm 0 giờ, anh lại lên chiếc xe ngựa để trở về quá khứ và đắm chìm vào cái thời đại mà anh cho rằng là thời kì hoàng kim của Paris ấy.

 Nếu Lauv mang đến cho người nghe cái không khí của Paris dưới những cơn mưa qua “Paris In The Rain” thì đạo diễn Woody Allen còn làm được hơn cả thế với “Midnight In Paris”. Ông thực sự đã đưa người xem đến với thành phố của tình yêu qua phần hình ảnh xuất sắc. Mở đầu phim là một phân đoạn dài hơn 3 phút phô bày trọn vẹn vẻ đẹp của Paris ngày nay. Đó là những con đường lát gạch, là những quán café ngoài trời, là những tòa nhà với kiến trúc hoa mỹ, là những cột đèn mang dáng vẻ cổ điển, là bờ sông Seine êm đềm, là đường Khải Hoàn Môn tấp nập người và xe, là bầu trời hoàng hôn ánh tím,…  

Có một Paris đẹp đến say lòng như thế.

 Đặc biệt hơn cả, như chính nhân vật Gil nói trong phim, Paris đẹp nhất dưới những cơn mưa rào bất chợt, một đặc trưng nổi bật của nơi đây. Dưới những cơn mưa, Paris hiện lên với chút huyền bí, ảm đạm nhưng cũng toát lên một nét buồn rất trữ tình, rất lãng mạn đủ làm xao xuyến bất kì tâm hồn nhạy cảm nào. Nét đẹp lai thoa giữa cổ điển và hiện đại của Paris hiện lên qua từng khung hình xuyên suốt phim, dù  bối cảnh là ở thời quá khứ hay hiện tại đi chăng nữa.

 Đối với nhiều người, Paris được biết đến như là “Kinh đô ánh sáng” bởi vẻ hào nhoáng, sang trọng của tháp Eiffel, của Nhà thờ Đức Bà, hay của bảo tàng Lourve; nhưng đối với Woody Allen, Paris được gọi là “Kinh đô ánh sáng” không phải vì những điều trên, mà là vì những vẻ đẹp hết sức đời thường, bình dị. “Ánh sáng” ấy đến từ những ánh đèn đường, đến từ những quán café nhỏ bé, đến từ mọi con người làm nên thành phố này. Trên nền nhạc phim cổ điển, du dương đến say lòng, ta như ngửi thấy mùi bánh mì Baguette thoang thoảng trong không khí, bởi Paris đã thực sự hiện ra trước mắt rồi!

 Thật vậy, vẻ đẹp của Paris đã mê hoặc không biết bao nhiêu người, trong đó có cả Gil. Qua sự thể hiện của Owen Wilson, Gil hiện lên rõ nét là một con người yêu nghệ thuật, yêu cái đẹp và có tâm hồn của một người nghệ sĩ đích thực. Từng lời nói, cử chỉ, hành động của anh đều cho ta thấy tình cảm của anh với Paris lớn đến từng nào. Anh thích đi dạo dưới mưa, thích tản bước giữa các con phố cổ kính và bờ sông Seine. Gil còn là người hoài cổ, luôn muốn sống ở Paris vào những năm 1920, cái thời mà biết bao nhà văn, nghệ sĩ đã tụ hội ở đây, tận hưởng không khí xa hoa, phồn vinh của những “hội hè miên man” để rồi cho ra đời các tác phẩm nổi tiếng.

Gil dạo bước bên dòng sông Seine êm đềm.

 Anh chẳng quan tâm tại sao chiếc xe cổ kia lại đưa anh về được quá khứ, chẳng quan tâm những con người kia có là thật hay không. Còn gì đáng để bận tâm nữa khi mà anh được nói chuyện với Ernest Hermingway, được làm bạn với vợ chồng Fitzgerald, được nữ nhà văn Getrude Stein chỉnh sửa bản thảo cuốn sách của mình, được ngắm nhìn bức tranh tuyệt đẹp của Picasso, và hơn hết, được gặp Adriana, người tình xinh đẹp của chính Picasso. 

Marion Cotillard thủ vai Adriana, một quý cô thanh lịch, kiều diễm và vô cùng xinh đẹp.

 Có thể nói Adriana chính là vai diễn hoàn hảo dành cho bóng hồng của nước Pháp, Marion Cotillard. Adriana là người con gái nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng không kém phần sang trọng, quý phái. Cô như đại diện cho hình ảnh người con gái Pháp, một nàng thơ của nghệ thuật với vẻ đẹp nhan sắc pha trộn cùng nét đẹp tri thức. Với tính cách vạn người mê của mình, chẳng trách Adriana là lí do lớn nhất khiến Gil bỏ quên cả vị hôn thê của mình để hàng đêm mong ngóng được lên chiếc xe Peugeot ấy.

 “Midnight In Paris” chẳng có những cao trào, những plot-twist kịch tích mà lại nhẹ nhàng, êm đềm, du dương như một bản nhạc cổ điển vậy; nó chan chứa những ý nghĩa, những cảm xúc vô cùng chân thật. Phim hướng về một suy nghĩ rất hoài cổ, về một quá khứ huy hoàng đã từng tồn tại. Ai chả muốn một lần được quay về thời kì hoàng kim xưa cũ, được tận hưởng cái không khí thời ấy, nhưng vẫn còn đó một hiện tại, một hiện tại mà chúng ta đang thực sự sống, và đó mới là điều quan trọng. Hãy biết trân trọng quá khứ để lấy nó làm động lực để cố gắng với hiện tại, để biến hiện tại thành một thời hoàng kim đáng sống. 

 Và trên tất cả, “Midnight In Paris” là một bộ phim vì nghệ thuật và đề cao nghệ thuật. Xem phim, ta được hiểu, được biết thêm rất nhiều về những nghệ sĩ nổi tiếng thời bấy giờ. Hãy thử tưởng tượng một hành tinh song song nơi mà Ernest Hermingway không viết nên “Ông già và Biển cả” đoạt giải Nobel Văn học, Scott Fitzgerald không sáng tác kiệt tác “Đại gia Gasby”, Picasso không vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp, hay Cole Porter không soạn ra những khúc ca đi vào lòng người. Chắc chắn cuộc sống nơi đó sẽ vô cùng nhàm chán và vô vị, vì như Picasso đã từng nói: “Mục đích của nghệ thuật là để gột rửa đi những bụi bẩn của đời thường khỏi tâm hồn ta”.

Đúng như Gil đã nói trong phim, Paris thực sự đẹp nhất khi mưa.

 Vào một ngày mưa, trời se lạnh, bạn ở nhà không biết làm gì và đang tìm kiếm cho bản thân sự yên bình, thì “Midnight In Paris” chính là sự lựa chọn hoàn hảo nhất. Thưởng thức phim cũng chính là thưởng thức nghệ thuật, thưởng thức một Paris lãng mạn cổ kính, và để một lần thả mình vào cái quá khứ hoài cổ mà quên đi những bộn bề, hối hả của cuộc sống ngày hôm nay. 

*Trailer phim: 

Bình luận
2 Comments   |   Quang Anh Ngô and 3 others react this.
  • Thanh tra nội dung
    Thanh tra nội dung   ·  Ngày 14 tháng 11 năm 2018
    Bạn ơim bạn chỉnh lại font chữ đi nó nhỏ quá huhuh
    • Hồ Bách
      Hồ Bách
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Thanh tra nội dung
      Bạn ơim bạn chỉnh lại font chữ đi nó nhỏ quá huhuh
        ·  Ngày 14 tháng 11 năm 2018
      ơ mình dùng font 12 xem trên máy tính thấy bình thường mà huhu