Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông : Love You To The Moon And Back

author

Tôi đọc được rằng, mỗi ngày trái tim tạo ra năng lượng đủ đi 20 dặm, khoảng cách đó bằng từ trái đất đến mặt trăng và trở về. Một người nói I Love You To The Moon And Back, nghĩa là họ yêu bạn bằng cả cuộc đời.


Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông là câu chuyện tình yêu cả đời người nhưng lại quá đỗi ngắn ngủi. Nếu bạn đủ nhẫn nại và yêu thương, hãy thử đứng từ phía xa, nhìn về nó, cảm nhận nó, để cảm xúc da diết của nó chạm vào trái tim bạn.

Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông kể về ông Jo Byeong Man (98 tuổi) và bà Kang Gye Yeol (89 tuổi), hai người ở bên nhau hơn 75 năm, kết hôn khi bà mới 14 tuổi. Ông bà sống trong một ngôi nhà nhỏ dưới chân núi tỉnh Gangwon, năm tháng trải dài nhưng tình yêu chưa bao giờ nguội lạnh. Đoàn làm phim quay từ 2012 đến tận lúc ông qua đời, ghi lại chân thật nhất những giờ khắc quý giá của hai ông bà.

Đọc đến đây bạn nghĩ phải xem phim ngay đúng không? Tôi cũng vậy, từng qua 10 phút phim rồi tắt. Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông không đủ hấp dẫn níu chân đâu, tôi nói thật. Rất rất bình dị, từng thước phim hiện lên cuộc sống hằng ngày của ông bà, không bước ngoặt hay đặt ra bất cứ sóng gió nào, chỉ có yêu thương, hoài niệm và nỗi buồn. Hơn một năm từ lần đầu xem 10 phút, tôi bỗng nhớ lại và nghiêm túc thưởng thức. Tôi mong rằng, bạn đừng ép bản thân vì Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông, nó ra đời dành cho những người thật sự hiểu nó. Bạn không đi được đến cùng cũng chẳng sao, mỗi cá nhân có cái nhìn khác biệt, tôi có thể cảm được bộ phim này, tôicũng có quyền không cảm bộ phim khác.

Là một bộ phim tài liệu có thật, Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông chậm rãi, nhẹ nhàng, không ồn ào náo nhiệt cũng chưa từng ra vẻ màu mè. Tình yêu đơn sơ, giải dị của hai ông bà bao bọc bộ phim, khiến người xem cảm thấy vui lây, ấm áp lẫn chan chứa nỗi lòng. Từng ánh mắt, lời nói dành cho nhau đều dịu dàng, thiết tha, bền vững như cách hai người hòa thuận bấy nhiêu năm trời. Lương duyên không cãi vã, không mâu thuẫn vẫn cứ nối dài dù trời đất xoay chuyển, thay hình đổi dạng biết bao nhiêu lần.

Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông không hề xây dựng nhân vật, nó lấy chất liệu sự thật. Tôi không lần về quá khứ, tôi chỉ biết hiện tại ông bà mang tâm hồn trẻ tuổi, bề ngoài già dặn còn trái tim nhiệt huyết. Ông bà sẵn sàng chơi đùa hết mình, muốn hài hước có hài hước, muốn sến súa có sến súa, chẳng bao giờ ngăn được tình yêu thiên nhiên của hai người. Ông hay lãng mạn, thích nói những điều ngọt ngào, rót mật vào tai bà. Bà lại mau nước mắt, thương con, thương cháu, mỗi lần bà buồn ông đều cúi đầu không nói. Không phải ông vô tâm, mà ông muốn yên lặng để bà khóc, khóc đến khi nào nỗi buồn vơi đi.

Nếu bạn đủ nhẫn nại, Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông sẽ vắt kiệt nước mắt của bạn. Càng đi sâu, lát cắt đau buồn sắc như dao, bất cứ khi nào phần yếu đuối nhất cũng dễ dàng thương tổn. Qua lời kể đứt quãng của bà, ánh mắt chan chứa nghẹn ngào của ông, xúc động trào dâng mãnh liệt, tôi đã ôm tim và khóc. Đoàn làm phim ghép nhạc khéo léo, chỉ đơn giản làm người xem đau khổ chứ không hề gượng gạo. Họ quan sát hai ông bà, không can thiệp hay nói bất cứ điều gì nhưng lại dõi theo từng bước chân, đứng thật gần và cũng thật xa thế giới nhỏ hạnh phúc lớn của hai người.

Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông mang đến nhiều hơn cả tình yêu, nó là tác phẩm rất nhân văn, ý nghĩa. Tôi đã nghĩ đoàn phim chọn đúng người, hai ông bà yêu thương lẫn nhau, yêu thương mọi người, yêu cả thiên nhiên, động vật. Cách họ coi trọng sinh mạng khiến tôi cảm phục, bà có thể khóc vì thương cảm loài vật nhỏ, ông có thể cùng bà giúp đỡ loài vật đó. Hai người hòa hợp, đồng đều từng khoảnh khắc, bước chân. Họ làm tôi muốn yêu thương, như cách họ đã cho đi yêu thương nhiều đến vậy.

Mình Ơi Xin Đừng Sang Sông không sinh ra để tôi chê bai, tôi chỉ nói một chút về suy nghĩ của mình. Dường như hai thế hệ rất khó để hòa hợp với nhau, kể cả ông bà cùng những người con của họ. Tôi không trách cứ vì tôi không biết chuyện trước kia, tôi chỉ nghĩ ông bà gần đất xa trời, hãy nhẹ nhàng nhất có thể. Giữa tiếng nói dịu dàng bỗng xuất hiện tiếng cãi vã chanh chua khiến tôi rất khó chịu, đến mức cả sau này khi những đứa con khóc, tôi cũng không cách nào đồng cảm. Vấn đề này không do lỗi đoàn phim, họ muốn đem đến cái nhìn chân thật nhất và quả thật, nó khiến tôi phải suy ngẫm.

Đây là đoạn riêng tôi muốn nói cảm nhận của mình về tình yêu. Bên nhau dài lâu không chỉ vì tình, mà còn vì nghĩa. Một ngày nào đó tôi không còn nhìn thấy nét đẹp hằng yêu thích, nhưng tôi vẫn nhớ từng muốn đi cùng người lâu đến mức nào.

Bình luận
0 Comments   |   Anh Vũ Lê Hoàn reacts this.