Mùi Đu Đủ Xanh : Khép Chặt Hòm Châu Báu - Đóng Lại. Người Đã Qua

author

Hello its MihanSantos. Mình viết cảm nhận, không viết review.

Mùi Đu Đủ Xanh 120 phút, thời gian ngắn nhưng cảm giác thật dài. Cái dài của Mùi Đu Đủ Xanh không phải dài lê thê, mà là dài buồn. Từng hình ảnh đi qua cứ dừng hẳn lại để người xem ngắm kĩ, rồi mới chậm rãi rời đi.

Thưởng thức Mùi Đu Đủ Xanh, tôi đã xem hai bộ phim, một rất hay, một rất tệ. Thế nên tôi chỉ nói về 60 phút đầu, hay chính xác hơn bỏ qua cuộc đời cô Mùi (nhân vật chính), để tập trung vào gia đình bà chủ (nhân vật phụ).

Không có cảm xúc, tôi sẽ không viết.

Cuộc đời bà chủ qua lời kể người giúp việc ...

Bà với ông lấy nhau, nuôi bốn đứa con, ba trai, một gái. Gia đình khá giả, nhưng ông năm lần bảy lượt bỏ nhà đi. Ông lấy hết tiền bạc, để lại bà tay trắng lo gia đình. Bà đợi ông về, cứ về bà sẽ vui, chẳng buồn trách móc hay hờn giận.

Lâu lắm rồi ông không đi nữa, kể từ lần cuối, con gái ông bị bệnh và mất trước mấy ngày ông về. Ông nghĩ do mình mà nó chết, nó chết chuộc tội thay ông.

Cô chủ chết lúc còn nhỏ, hình cổ thờ trên bàn với những người đã khuất trong dòng tộc. Cô chủ chết, hóa thành cây đu đủ giữa nhà. Đu đủ xanh, mủ chảy ra ngọt ngào như dòng sữa. Bổ quả đu đủ, trắng mướt, hạt chạm vào đầu ngón tay mềm mại. Cổ chết mà vẫn sống, trong từng bữa ăn, giấc ngủ của nhà này.

Những đứa con xa cha ...

Hai đứa trẻ điên điên khùng khùng ở vùng trời riêng. Chúng chơi với kiến, bắt kiến, nhốt kiến, giết kiến. Mạng nằm trong tay, nhỏ một giọt sáp nến, vùng vẫy, nhỏ thêm giọt nữa, bất động. Ai cản được niềm vui tàn sát ?

Chúng vô cảm đến tàn nhẫn, nhưng chúng hiểu nỗi đau của mẹ. Khoảnh khắc một đứa trẻ nuốt xuống bụng cả chén nước mắm, để răn đe đứa em ngỗ nghịch. Mặn trong lòng, mẹ chúng đã chịu đựng quá nhiều, chút đắng cay này có làm sao.

Mái nhà đủ nắng mưa, che không được thái độ thờ ơ, che chẳng nổi thiếu thốn cảm tình. Tiếng gõ mõ tụng kinh, tiếng gẫy đàn, sáo thổi. Người buồn vật cũng buồn. Dế kêu kẽo kẹt ngang lòng. Âm thanh cứa trái tim cô đơn, vết rách mỏng manh, ngày qua ngày, không chữa không lành.

Cảm giác tội lỗi không thể níu chân kẻ lang thang vĩnh viễn

Đêm đó ông chủ bỏ đi. Bà hốt hoảng chạy ra tủ đựng tiền. Bà biết ông sẽ đi, sớm muộn sẽ đi. Bà cố giữ cũng vô ích.

Nhưng bà hy vọng, ông còn chút tình người.  Ít nhất ông không lấy thứ nuôi sống cả gia đình gần mười miệng ăn này.

Bà mở "hòm châu báu". Bên trong trống rỗng,  tệ bạc như người chồng vô tâm. Rồi bà đóng lại. Một sự chấp nhận.

Tình đã cạn. Nghĩa đã tận.

Giá từ lần đầu không bao giờ gặp lại nữa. Bà không khổ sở đến thế. Ông cứ nhập nhằng đi đi về về, bà cứ phân vây hy vọng từ bỏ.

Người phụ nữ cam chịu, vẫn trông chờ một gia đình đủ đầy.

Đôi lời về bà nội, mẹ chồng của bà chủ.

Bà là bà nội. Bà già rồi, không xuống nhà nữa, chỉ niệm phật tụng kinh.

Người phụ nữ ấy có biết rằng, người đàn ông già nua đang ngày ngày hướng mắt về phía này. Nếu bà nhìn xuống dù chỉ một lần, liệu ánh mắt có chạm vào nhau, nối lại thương nhớ xưa cũ.

Trói buộc bởi đạo lí tạo ra từ định kiến, chặt đứt cơ hội hạnh phúc. Trần Anh Hùng không nhắc tới chuyện hai người nữa, bởi chẳng đi được đến đâu.

Khi viết cảm nhận về một bộ phim, tôi chọn phần bản thân thấy hay nhất, nhớ nhất. Ở Mùi Đu Đủ Xanh, tôi chỉ ấn tượng câu chuyện gia đình bà chủ, nửa phim cuối theo suy nghĩ của tôi, tệ thật sự.

Tình tay ba chán ngắt đạp đổ mọi ý nghĩa ban đầu.

Đu đủ xanh, tôi ăn nhiều rồi. Ăn thì ăn, chưa từng ngồi ngắm nhìn nó ra sao. Xem Mùi Đu Đủ Xanh, tôi mới phát hiện màu xanh mướt mát, mềm mại của nó. Đẹp đẽ. Và có chút đáng sợ.

À tôi thề không bao giờ giết kiến nữa.

Bình luận
0 Comments