NGƯỜI BẤT TỬ- một tí bùa phép còn lại

author

(spoiler nội dung phim, lưu ý trước khi xem)

. Thực sự rất khó để đánh giá tác phẩm này chỉ bằng một con điểm duy nhất...thế nên mình sẽ chia nhỏ ra theo quan điểm cá nhân.

. Phần bên dưới hơi dài dòng giải thích, nếu ai chỉ cần lời khuyên có nên xem hay không xem, ngắn gọn, thì hãy kéo xuống phần cho điểm nằm cuối bài viết nhé các bạn.

-------------------

. Thông điệp: 8/10 hoặc 7/10

>>> Nhân quả luân chuyển, có gan làm thì có gan chịu. Cái giá của sự bất tử chính là mất đi điều quý giá nhất của bản thân...đổi lại là một sự dằn vặt vĩnh hằng.

. Hình ảnh: 5/10 hoặc 7/10

>>> Bộ phim chọn bối cảnh Việt Nam những năm tháng gồng mình dưới ách đô hộ của thực dân Pháp...bối cảnh là như thế nhưng từ trang phục, cách nói chuyện, ngôn từ, cảnh vật, hay cái bầu không khí ảm đạm của chiến tranh tàn khóc v.v...nah, ekip dường như đã chưa đặt hết tâm huyết vào những gì họ muốn thể hiện. Phàm cái gì nửa vời thì cũng lôm côm và luộm thuộm.

Nếu so sánh với một tác phẩm điện ảnh Việt gần đây đã khá thành công trong việc xây dựng lại bối cảnh đất nước khi còn ở chế độ cũ đồng thời khắc họa chân thực bầu không khí của những năm 70 thì chắc hẳn phải kể đến Những tháng năm rực rỡ và "bầy ngựa hoang"... Ôi sướng lắm.

Những cú máy đa góc cạnh, những thước phim đủ màu sắc, quê hương mình hiện ra đẹp. Cảm ơn anh. Nhưng tôi không định chỉ đến rạp để thưởng thức phong cảnh nước mình qua ống kính của anh, đặc biệt là với Người bất tử thì tôi lại càng không mong đợi điều ấy. Ánh sáng đẹp, trau chuốt đấy nhưng nhìn đâu cũng thấy "khó chịu". Cắt cảnh gì lạ, chuyển cảnh gì ngộ, có lẽ anh DOP nên làm việc nhiều hơn với anh Vũ... Nếu chỉ đơn giản muốn xem phim và đến rạp là để giải trí thì ko cần bận tâm đến những gì tôi vừa nói. Nhưng nếu bạn là người đã có nhiều kinh nghiệm đứng sau ống kính máy quay thì ít nhiều sẽ phải cau mày nhíu mặt đôi ba lần đấy. Tin tôi đi!

. Ý tưởng: 3/10 hoặc 7/10

>>> Nếu nghĩ về điện ảnh Việt trong vài ba năm trở lại đây ta sẽ thấy ý tưởng bùa ngãi hoặc tâm linh thực sự là một chủ đề không còn mới nữa. Nhưng sự bất tử là một cái gì đó hoàn toàn xứng đáng để kéo người xem đến rạp. Anh Vũ đã gãi đúng chỗ ngứa. Chỗ này phải khen anh ấy tài.

Tuy nhiên anh vẫn chưa vượt qua được cái bóng của Scandal vốn đã mang tên tuổi của anh bay cao bay xa và bay khắp mọi nơi trên dải đất hình chữ S này. Vẫn là thầy bùa, vẫn là cây ngãi - có lẽ hành động viễn tưởng không phải là thế mạnh của anh, "chơi ngãi" mới thực sự giúp anh giữ vững chỗ đứng của mình trong lòng khán giả. Lại nói cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần dù ngon dù thú vị cũng sẽ nhàm chán. Ai chưa biết Vũ sẽ thấy bất ngờ với tài năng của anh; còn ai đã quen với anh rồi thì sẽ thấy nhàm...tất nhiên, hơi nhàm thôi chứ ko hẳn là nhàm và chán.

Có lẽ sức sáng tạo trong anh đã chạm giới hạn. Mỗi thứ một chút, anh chọn lọc những ý tưởng thú vị để hòa trộn với nhau hòng tạo ra sự lôi cuốn cho đứa con tinh thần của mình. Vâng, đối với khán giả phổ thông anh đã thành công mỹ mãn. Nhưng đối với những con mọt phim giả tưởng siêu anh hùng thì..."món lẩu" lần này hơi thừa "nguyên liệu". Cái vòng lặp là một ví dụ điển hình...chi tiết này khiến tôi cảm thấy "bùa" của anh trong Người bất tử đã thực sự hết "phép".

(còn tiếp)
.............

Túm lại, nếu bạn:

1/ Chưa biết Victor Vũ là ông nào, muốn ủng hộ điện ảnh Việt, thích chủ đề tâm linh, yêu những thứ liên quan đến bùa ngãi, mê mệt yếu tố huyền ảo... 8/10 cho Người bất tử, nhất định bạn sẽ hài lòng

2/ Thích soi, đi xem phim là phải soi, phải so sánh thì mới sướng cái tôi của mình. Đặc biệt là phim của bác Vũ vì bác quá cao tay ở xứ mình thành ra xem phim của bác nhất định không được dễ dãi... 4/10 cho tác phẩm này, ngoài nghe nhạc và xem nhân vật chính biểu cảm ra thiết nghĩ đừng để ý mấy cái khác làm gì.

Ps: cơ mà nhân vật chính trong phim là ai ấy nhỉ, người mẹ đơn thân hay là ông thánh bất tử...đố biết.


Bình luận
0 Comments   |   Linh Đỗ reacts this.